Nữ Phụ Tu Tiên: Kẻ Nào Dám Cướp Vận Khí Của Ta

Chương 535: Nửa Canh Giờ



 

Nhìn ma khí dần dần rót vào cơ thể cô, Tả Hoành Thận lờ mờ đoán ra được ý đồ của cô, lập tức hừ lạnh một tiếng, trong lòng bàn tay đ.á.n.h ra một đạo hồng quang lao thẳng về phía Sở Lạc.

 

“Đã không nghe lời như vậy, thì ta cũng không cần phải khách sáo với ngươi nữa, mạng của ngươi, nộp ra đây!”

 

Sở Lạc vẫn đ.á.n.h giá thấp sự cẩn trọng và tàn nhẫn của hắn, hắn có thể g.i.ế.c sạch không chừa một ai trong số những người từ Vi Trần Quỷ Cảnh đi ra, chỉ để lại một Nguyên Thương Quyết, đi lại trong Tu Chân giới bao nhiêu năm nay vì sự phát triển của Vi Trần Quỷ Cảnh, cũng không để Bát Tiên Môn chú ý tới.

 

Đây không phải là một kẻ qua loa đại ý, chỉ cần có nửa điểm yếu tố có thể đe dọa đến tiền đồ của mình, bất luận thật giả, hắn đều sẽ nhổ tận gốc từng cọng một giống như đối xử với cỏ dại vậy.

 

Sở Lạc ngưng tụ toàn bộ linh lực thi triển Sí Hỏa Di Hình, mới khó khăn lắm tránh được chiêu này của hắn, nhưng ma khí trong cơ thể đã rối loạn, công kích của Tả Hoành Thận lại một lần nữa ập tới, nếu cô muốn né tránh, thì căn bản không còn lại bao nhiêu thời gian để thi triển ma công.

 

Mà Tả Hoành Thận chỉ đứng tại chỗ, thần thái nhàn nhã tự đắc, hắn chẳng qua chỉ dùng hai phần sức mạnh, nhưng chỉ cần Sở Lạc bị chạm vào một chút xíu thôi, cũng có thể trực tiếp lấy mạng cô.

 

Đột nhiên Sở Lạc hít sâu một ngụm khí lạnh, một nửa thân thể khi bị dư uy sượt qua đã chủ động chuyển hóa thành ngọn lửa, suýt chút nữa bị thổi tan, cô tiếp đất, một nửa thân thể vẫn là hình thái của Nghiệp Hỏa, hồi lâu sau mới có thể chuyển hóa về nguyên hình.

 

Trên trán rịn ra lớp mồ hôi mỏng, Sở Lạc hoảng hốt một trận trong cơn đau đớn vừa rồi, ngay sau đó lại điều động linh lực né tránh công kích đuổi theo của Tả Hoành Thận.

 

Có thể nhìn ra, Tả Hoành Thận hiện tại vẫn chưa có tâm trạng sử dụng toàn lực, chỉ là ép Sở Lạc không có thời gian động dụng ma công.

 

Động tác vừa rồi của cô chậm lại, nếu dốc toàn lực ứng phó, vốn dĩ có thể tránh được, không cần phải chịu vết thương này.

 

Bởi vì cô bắt buộc phải phân ra một phần sự chú ý vào việc vận chuyển ma khí trong cơ thể, hơn nữa không thể để Tả Hoành Thận kia phát hiện ra.

 

Bây giờ chỉ có thể mượn ảo giác sai lầm, để từng chút một hoàn thành việc vận chuyển ma công, cứ tiếp tục như vậy, cô ít nhất cần phải gồng mình chống đỡ hơn hai mươi lần dưới dư uy của hồng quang này.

 

Chỉ e là Trấn Ma Thánh Phật Thể cũng sẽ bị đ.á.n.h thành đống bùn nhão.

 

Nhưng… cỗ thân thể này, hẳn là đã không còn quan trọng nữa rồi.

 

Sau khi ma công thi triển, hồn thân phân ly, hồn phách của cô vĩnh viễn không tan biến, nhưng sẽ bị phong ấn vào một không gian bị xé rách ngẫu nhiên.

 

Sau khi đã chống đỡ được mười chín lần, thứ chảy ra trên người Sở Lạc không còn là m.á.u tươi nữa, mà là Nghiệp Hỏa.

 

Nghiệp Hỏa nóng rực hình thành những đường vân tỏa ra ánh sáng đỏ rực trải rộng khắp toàn thân, dường như ngay khắc tiếp theo cả người cô sẽ bốc cháy.

 

Mặc dù việc vận chuyển ma công không bị Tả Hoành Thận phát hiện, nhưng sự kiên nhẫn của hắn đã tiêu hao sạch sẽ, khắc tiếp theo, hắn giơ tay lên, sức mạnh của hồng quang trong lòng bàn tay đột ngột tăng vọt gấp đôi, tốc độ cũng biến thành mức độ mà Sở Lạc căn bản không thể tránh né.

 

“Hẹn gặp lại ở thế giới mới.”

 

Tiếng cười mang theo vài phần châm biếm của Tả Hoành Thận rơi xuống.

 

Một giọt Nghiệp Hỏa từ khóe mắt chảy ra, dọc theo gò má rơi xuống, Sở Lạc lần này không dùng linh lực để né tránh, mà tập trung vào việc khống chế ma khí bên trong cơ thể, đã đến bước cuối cùng rồi.

 

Vậy thì, lần này hãy dùng mạng để chống đỡ đi.

 

“Sẽ không có thế giới mới đâu, hừ…”

 

Mắt thấy đã đến thời khắc cuối cùng, nhưng đột nhiên, ma khí trong cơ thể Sở Lạc trong vòng một hơi thở đã bị người ta rút cạn, trong lòng cô chấn động mạnh, nhưng căn bản không kịp suy đoán xem đã xảy ra chuyện gì, hồng quang đã ập đến trước mặt, tránh cũng không thể tránh.

 

“Bùm——”

 

Tiếng vang lớn này chấn động trời đất, chấn động truyền đến từ mặt đất dưới chân khiến hai chân người ta tê dại, Sở Lạc vẫn kinh ngạc trừng lớn hai mắt, nhưng thứ xuất hiện trước mắt đã không còn là hồng quang kia nữa, mà là một đôi cánh trắng như tuyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đôi cánh đến từ Thượng cổ hung thú Cùng Kỳ không biết xuất hiện từ lúc nào, bao bọc Sở Lạc ở giữa, cản lại một đạo công kích kia của Tả Hoành Thận.

 

Trong đầu Sở Lạc lập tức nhớ tới một người, lập tức nhìn về phía chủ nhân của đôi cánh này, cũng chính là người không hề có dấu hiệu báo trước nào xuất hiện bên cạnh mình.

 

“Ngươi vẫn đến rồi.”

 

Giọng nói của Tả Hoành Thận vang lên từ bên ngoài đôi cánh.

 

Mà bên này, tay trái Linh Yểm đang cầm Long Lân Kiên Giáp nhìn ngắm, khóe môi nhếch lên một nụ cười lơ đãng.

 

“Vĩnh Sinh Hồn Thuật, thật đúng là suýt chút nữa để cô học thành rồi.” Ánh mắt Linh Yểm chuyển động, nhìn về phía Sở Lạc.

 

Ánh sáng trong mắt Sở Lạc có chút phức tạp, cô vừa mới sắp thành công rồi, hóa ra là Linh Yểm đột nhiên xuất hiện cản lại, chỉ là lúc này, hắn xuất hiện ở đây là vì cái gì…

 

“Vĩnh Sinh Hồn Thuật!” Đáy mắt Tả Hoành Thận lóe lên một tia phẫn nộ, dường như cũng ý thức được bản thân vừa rồi suýt chút nữa đã đúc thành sai lầm lớn.

 

Nếu ma công này thật sự để Sở Lạc dùng, hắn chỉ e lại phải tốn thêm ngàn vạn năm thời gian, không ngừng xé rách không gian để tìm kiếm hướng đi của hồn thể cô.

 

“Linh Yểm, mau giao ả cho ta!” Xét thấy Linh Yểm đột nhiên xuất hiện cắt ngang ma công của Sở Lạc, Tả Hoành Thận liền tạm thời coi hắn là người phe mình, ai ngờ Linh Yểm phía trước lại không hề lay chuyển.

 

“Ngươi nói nếu hai chúng ta đối đầu, ta có thể tranh thủ cho cô ấy bao nhiêu thời gian,” Linh Yểm chậm rãi cười nói: “Có đủ để cô ấy thi triển Vĩnh Sinh Hồn Thuật thêm một lần nữa không?”

 

“Ngươi không đứng về phía ta, muốn cứu ả?”

 

Tả Hoành Thận trước tiên c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nhưng ngay sau đó, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh.

 

“Không biết tự lượng sức mình, không sợ ta tháo ngươi ra thành từng mảnh, ném lại vào cái địa ngục toàn nanh vuốt sắc nhọn kia sao?”

 

“Loại chuyện đó a, đối với ta mà nói giống như cơm bữa vậy, ta còn phải cảm ơn ngươi đấy, đưa ta về nhà rồi.”

 

“Ngươi không cản được ta đâu.”

 

Linh Yểm đã thong thả tính toán.

 

“Nếu là trước đây, ta có hứng thú có thể cản được một canh giờ, nay ta trọng thương mới khỏi, luôn cảm thấy vẫn có chút lực bất tòng tâm,” Linh Yểm lại nhìn về phía Sở Lạc, cười nhạt: “Không bằng tính là nửa canh giờ?”

 

“Hả?” Sở Lạc không nghe hiểu ý của Linh Yểm, nhưng nhìn bộ dạng này, hắn dường như là đến giúp mình.

 

Linh Yểm thì đã quay sang Tả Hoành Thận.

 

“Lão đạo sĩ, ta giao ước với ngươi thời gian nửa canh giờ, để cô ấy chạy về hướng Đông Vực, trong khoảng thời gian này ngươi và ta không được nhúng tay vào, ta chỉ quản nửa canh giờ này, thời gian ngoài đó, ngươi muốn g.i.ế.c cô ấy thế nào ta cũng sẽ không cản, nhưng nếu ngươi không đồng ý hoặc là muốn xé bỏ giao ước…”

 

“Ta không ngại chống đỡ thêm một canh giờ nữa, bảo vệ cô ấy thi triển Vĩnh Sinh Hồn Thuật, ngươi vĩnh viễn cũng đừng hòng có được Ách Nạn Hoa!”

 

“Hề Linh Yểm!” Tả Hoành Thận lần này là thật sự tức giận rồi, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào hắn, “Nhìn rõ thân phận của ngươi đi, ngươi và ả căn bản không cùng một giuộc! Bây giờ ngươi muốn cứu ả, nói không chừng ngày sau ả sẽ đến g.i.ế.c ngươi đấy!”

 

“Chuyện về sau, tự nhiên phải đợi đến về sau rồi nói, còn lần này, là ta nợ cô ấy.”

 

“Được, được… Các ngươi từng người từng người đều có tình có nghĩa,” Tả Hoành Thận tức đến ngứa răng, “Nhưng những thứ này đều là điểm yếu, người có điểm yếu là không đi xa được đâu! Nửa canh giờ, được thôi, ta chống mắt lên xem, ta xem các ngươi có thể trốn đi đâu được!”