Nữ Phụ Tu Tiên: Kẻ Nào Dám Cướp Vận Khí Của Ta

Chương 786: Hắn Là Kẻ Phản Bội



 

“Huấn luyện sắp xếp bên trong vô cùng cực hạn, sẽ khai phá tiềm lực của bản thân yêu tộc, cứ cách một khoảng thời gian, đều sẽ kiểm tra lại hàm lượng thần huyết trong cơ thể.”

 

“Đa số yêu tộc vào trong đó là có hiệu quả, tu vi tăng trưởng cũng rất nhanh, đợi đến khi đạt tiêu chuẩn rồi liền sẽ được đưa đến Thần Huyết Công Xưởng.”

 

“Cũng có một khoảng thời gian rất dài không có tiến bộ rõ rệt nào, một bộ phận này, sẽ bị đẩy vào cuộc huấn luyện tàn khốc nguy hiểm hơn, hoặc là, huyết mạch phản tổ, hoặc là liền trực tiếp vẫn lạc trong gác lầu rồi.”

 

“Ta đã hỏi người quản lý của Độc Phong Công Xưởng, vốn dĩ cô cũng sắp bị đẩy vào cuộc huấn luyện cửu t.ử nhất sinh kia, nhưng bởi vì Việt Kim còn phải lợi dụng cô để dẫn Sở Lạc ra, chuyện này liền chậm chạp không thi hành.”

 

Thôi Văn giương mắt nhìn về phía Lâm Xà.

 

“Ngươi rốt cuộc là ai, có mục đích gì?”

 

Cô vẫn còn nhớ Cận Đồ d.ư.ợ.c sư kia tôn xưng hắn là Lâm thống lĩnh, theo lý mà nói, hắn hẳn là người bên phía Yêu Đế, nay tại sao lại ở cùng với các cô?

 

Ánh mắt Lâm Xà chớp động một chút, không biết nên giải thích thế nào, liền quay lưng lại.

 

Thế là Thôi Văn liền nhìn về phía Sở Lạc.

 

“Chuyện này, nói ra thì dài...”

 

Không bắt được Lâm Xà và Sở Lạc, Việt Kim không quay về Độc Phong Công Xưởng, mà là triệu tập những thủ hạ khác tới.

 

“Lâm Xà phản biến rồi.”

 

Sau khi giọng nói của hắn buông xuống, trong mắt những thống lĩnh này đều tràn ngập sự kinh ngạc.

 

Bọn chúng nhìn nhau, làm thế nào cũng không dám tin, Lâm thống lĩnh được Yêu Đế đích thân ban cho Tượng nha huân chương, lại sẽ phản biến?

 

“Hắn phụng mệnh bệ hạ đến Độc Phong Công Xưởng tìm Sở Lạc, lại công nhiên kháng cự mệnh lệnh của bệ hạ, không chỉ đưa nhện yêu kia ra khỏi công xưởng, giúp Sở Lạc thoát thân, còn ở lúc ta chạy tới mang theo Sở Lạc trốn khỏi nơi này.”

 

Việt Kim quay lưng về phía bọn chúng, rũ mắt tiếp tục nói: “Kể từ bây giờ, lập tức truy xét nơi ẩn náu của Lâm Xà và Sở Lạc, nếu phát hiện ra bọn họ, lập tức tiến hành bắt giữ, nếu bọn họ dám phản kháng, vậy thì không cần giữ lại người sống.”

 

“Việt Kim đại nhân, Lâm thống lĩnh... trong tay Lâm thống lĩnh chính là có Tượng nha huân chương, cấp bậc của hắn cao hơn chúng ta, chúng ta không có quyền...”

 

“Hắn là kẻ phản bội!”

 

Lời biện giải của một vị thống lĩnh trong đó còn chưa nói xong, liền bị giọng nói lạnh lùng của Việt Kim ngắt lời.

 

Nhưng vẫn không cách nào ngăn cản những thống lĩnh phía sau bàn tán nhỏ to.

 

Nước mưa trượt xuống theo trán Việt Kim, trong gió, lông mi hắn run rẩy hai cái, giọng nói dần dần trở nên tản mạn.

 

“Còn nhớ là ai đã đề bạt các ngươi lên không?”

 

Khoảnh khắc lời nói buông xuống, mấy con yêu quái này đột ngột im lặng.

 

“Chẳng lẽ các ngươi cho rằng mình có thể có ngày hôm nay, sẽ là kết quả nỗ lực của các ngươi sao?”

 

Việt Kim gằn từng chữ một nói, giọng nói nhẹ bẫng nhưng lại ngầm chứa sự nguy hiểm.

 

“Ta nếu đã có thể đưa các ngươi lên, liền có cách lại đ.á.n.h các ngươi xuống, Tượng nha huân chương quả thực là lợi hại, nhưng giữa huân chương mới và cũ vẫn có chút chênh lệch, các ngươi hảo hảo chọn đi, không cần nóng vội, ta có thừa thời gian.”

 

Nói xong, trong không khí càng là sự tĩnh mịch như c.h.ế.t, chỉ nghe thấy tiếng mưa to trút xuống.

 

Không biết qua bao lâu, có một vị thống lĩnh dẫn đầu đứng ra.

 

“Nếu Lâm Xà là kẻ phản bội, vậy thì chuyện diệt trừ kẻ phản bội cho bệ hạ, chính là chuyện bổn phận của chúng ta!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Theo sau có một người tỏ thái độ rồi, những thống lĩnh khác phía sau cũng nhao nhao tỏ thái độ, đến cuối cùng lại không có một con yêu quái nào còn băn khoăn suy nghĩ vừa rồi nữa.

 

Thấy vậy, khóe môi Việt Kim cũng nhếch lên.

 

“Nhưng Lâm Xà kia vô cùng quen thuộc với Yêu giới, cứ mò kim đáy bể tìm kiếm như vậy, cũng không biết phải tìm đến khi nào rồi, Sở Lạc đã tìm thấy Thôi Văn, cô ta tự nhiên cũng không muốn nán lại Yêu giới này thêm... Chúng ta chỉ có cách nghĩ biện pháp lại dẫn cô ta ra ngoài.”

 

“Kim Báo và Xuân Tằm gần đây có tin tức gì truyền tới không?”

 

Nghe vậy, lập tức có yêu quái trả lời: “Vừa mới truyền tin tức tới, bọn chúng đã tìm thấy vị trí của nữ trợ thủ bên cạnh Hồng Nha d.ư.ợ.c sư kia rồi, bây giờ hẳn là đang tiến hành ám sát.”

 

“Truyền mệnh lệnh của ta qua đó,” Ánh mắt Việt Kim tối sầm: “Bắt sống nữ đạo sĩ kia.”...

 

“Ưm...”

 

Tơ tằm dai dẳng quấn lấy đôi mắt Vân Nhược Bách, khoảnh khắc tầm nhìn tối sầm lại cô trực tiếp ngã nhào xuống nền bùn đất, một vài viên đá nhỏ vụn vặt trực tiếp kẹt vào trong vết thương vẫn đang chảy m.á.u, cơn đau này khiến cô rên lên một tiếng.

 

Nhưng hai con yêu quái phía sau bám riết không buông, cô không kịp quản những vết thương kia thế nào rồi, lập tức bò dậy từ dưới đất, dùng thần thức dò đường bỏ chạy về phía trước, đồng thời lại vội vã xé lớp tơ tằm quấn lấy đôi mắt xuống.

 

Đột nhiên phía sau cách đó không xa truyền đến một trận tiếng gầm gừ, con báo yêu kia trực tiếp huyễn hóa ra chân thân, phi nước đại trên mặt đất lao tới, trong ba hơi thở hắn đã đi đến phía sau Vân Nhược Bách, giơ cao bàn chân trước cơ bắp cuồn cuộn hung hăng vỗ về phía vị trí trái tim cô—

 

“Kim Báo! Dừng tay!”

 

Ngay lúc hắn định một chưởng vỗ nát trái tim Vân Nhược Bách, giọng nói dồn dập của Xuân Tằm đột nhiên truyền đến.

 

Bàn chân trước của Kim Báo giáng xuống lập tức lệch đi một tấc bên cạnh Vân Nhược Bách, lực đạo cực mạnh đó chấn động khiến mặt đất cũng run rẩy, bùn lầy b.ắ.n tung tóe trong không trung.

 

Vân Nhược Bách đã sớm toát một thân mồ hôi lạnh, bị dư phong lật tung cô thuận thế lăn một vòng trên mặt đất rồi lại lập tức đứng dậy, chạy về phía trước.

 

Kim Báo vẫn bám sát phía sau cô, sau khi một chưởng vồ hụt giọng nói không vui của hắn kêu lên: “Xuân Tằm! Ngươi làm sao vậy!”

 

Xuân Tằm bay ở tầm thấp đuổi theo: “Việt Kim đại nhân có phân phó mới, muốn chúng ta bắt sống nữ đạo sĩ này!”

 

Nghe thấy những điều này, Kim Báo nhịn không được c.h.ử.i thề hai tiếng, nhưng đối với mệnh lệnh của Việt Kim, cũng không dám không nghe.

 

Khoảng cách vừa rồi được Vân Nhược Bách kịp thời kéo giãn, giờ phút này lại bị Kim Báo kéo lại, nhìn bóng dáng gần trong gang tấc phía trước, hắn cười lạnh một tiếng.

 

“Ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi!”

 

Khoảnh khắc lời nói buông xuống, hắn nhảy vọt lên phía trước trực tiếp nhảy đến trước mặt Vân Nhược Bách, chặn đường đi của cô.

 

Cùng lúc đó, Xuân Tằm cũng đáp xuống phía sau Vân Nhược Bách.

 

“Thật không hiểu nổi Việt Kim đại nhân đang nghĩ gì, chuyện lật lọng làm cũng quá nhanh rồi đi!”

 

Xuân Tằm cũng phát ra một câu càu nhàu, nói xong liền nhìn về phía Vân Nhược Bách.

 

“Ta đoán Sở Lạc kia vẫn chưa bị bắt, nếu không hắn sao lại muốn giữ lại cho cô một cái mạng chứ, tiểu đạo sĩ, Yêu giới là nơi nào a, nơi này cô cũng dám đến?”

 

Vân Nhược Bách vẫn cảnh giác nhìn bọn chúng.

 

“Ta không quen biết Sở Lạc gì cả, hơn nữa đi theo bên cạnh Hồng Nha d.ư.ợ.c sư đã rất lâu rồi, ta quả thực là đạo tu, vốn dĩ là sắp bị hắn lấy làm t.h.u.ố.c, nhưng mà, thông đạo đóng cửa, hắn quyết định đi đến công xưởng mới, ta cũng liền sống sót.”

 

“Cô rất biết bịa chuyện nha, ta đều có chút tin rồi, nhưng cô nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng,” Xuân Tằm mỉm cười: “Bởi vì chúng ta chỉ có thể hành sự theo mệnh lệnh.”

 

Nói xong, trong lòng bàn tay Xuân Tằm ngưng kết sợi tơ, lập tức quấn về phía Vân Nhược Bách, đúng lúc này, một luồng yêu lực cường đại không biết từ đâu tới đột nhiên chấn văng cả Xuân Tằm và Kim Báo ra ngoài.

 

Mà Vân Nhược Bách nằm ở vị trí trung tâm lại không mảy may sứt mẻ, vẻ mặt kinh ngạc nhìn hai con yêu quái bị chấn văng ra ngoài kia.