Nữ Phụ Tu Tiên: Kẻ Nào Dám Cướp Vận Khí Của Ta

Chương 954: Không Có Ấn Tượng



 

Tiêu tốn mấy ngày, tình trạng của Sở Lạc mới ổn định lại, lúc tỉnh lại, mơ mơ màng màng nhìn thấy bên giường mình có một bóng người đang đứng.

 

“Sư huynh?” Sở Lạc nhìn quanh bốn phía một cái, thấy cách bài trí trong phòng không giống Lăng Vân Tông, hẳn là vẫn còn ở trong Thượng Vi Tông, liền tiếp tục hỏi: “Sao huynh lại tới đây?”

 

Nghe thấy động tĩnh cô tỉnh lại, Quý Thanh Vũ cũng liền quay đầu nhìn sang.

 

“Còn có y tu trong tông môn, nghe tin muội bị thương xong, cùng ta qua đây.”

 

Sở Lạc lúc này mới phát hiện trên người mình có rất nhiều vết thương, băng gạc mà y tu bình thường dùng để băng bó cho người bị thương sẽ bị Nghiệp Hỏa Chân Thân vô ý thiêu hủy, giờ phút này dán trên vết thương của cô là từng tấm bùa màu vàng, bộ dạng ngược lại có chút kỳ quái.

 

“Trong Quỷ giới, rốt cuộc có cái gì... tại sao không cho ta cùng muội qua đó?” Quý Thanh Vũ do dự một lát rồi lên tiếng hỏi.

 

Trước đó là sư muội không cho hắn đi tới Quỷ giới, tuy rằng lo lắng, nhưng cũng nghe theo lời cô, nhưng nhìn thấy cô từ Quỷ giới rời đi lại bị thương nghiêm trọng như vậy, Quý Thanh Vũ lại hối hận rồi.

 

Sở Lạc thì tỏ vẻ không quan tâm cười nói: “Thực ra cũng không có gì, chính là tìm Quỷ Vương báo thù, nhân tiện... lại tìm Xích Phát Tướng Quân báo thù, hiện tại vấn đề đều đã giải quyết rồi, chỉ là Xích Phát Tướng Quân tuy rằng đã trọng thương, lại không biết trốn đi nơi nào, đợi ta khỏe hơn chút, còn phải tìm hắn trong Tu Chân giới.”

 

“Xích Phát Tướng Quân...”

 

Quý Thanh Vũ lẩm bẩm: “Trước đó khiến Bát Tiên Môn nơm nớp lo sợ, dường như chính là hắn, sau đó lại không biết vì sao bặt vô âm tín, hóa ra hắn đã trở về Quỷ giới rồi sao.”

 

Sở Lạc rũ mắt đang nhìn những tấm bùa dán trên người mình, nương theo lời của Quý Thanh Vũ tiếp tục nói: “Hắn muốn g.i.ế.c sạch phần lớn bách tính Quỷ giới, thông qua việc Tu Chân Thiên Địa và Vi Trần Thiên Địa hoán đổi mà dẫn phát thiên tai trong Quỷ giới để hoàn thành, cho nên sau khi đến Tu Chân giới, nhất định sẽ nghĩ cách ra tay với Vi Trần Quỷ Cảnh và năm vị người nắm giữ Tạo Thần Quỷ Vật...”

 

Nói đến đây, động tác của Sở Lạc đột nhiên dừng lại.

 

“Sao vậy?”

 

“Sư huynh, năm người nắm giữ Tạo Thần Quỷ Vật, huynh và ta, Hề Linh Yểm, Ứng Ly Hoài, vậy còn một người nữa, là ai?”

 

Nghe thấy những lời này, Quý Thanh Vũ cũng trầm mặc hồi lâu.

 

“Không có ấn tượng.”

 

Sở Lạc ngơ ngác bốn mắt nhìn nhau với hắn.

 

Bởi vì bản thân cũng giống như Quý Thanh Vũ, đối với người đó hoàn toàn không có ấn tượng.

 

Vậy bản thân lại vì sao theo bản năng nói ra chuyện có năm món Tạo Thần Quỷ Vật, tại sao nhiều năm như vậy, bản thân đều chưa từng nghĩ đến chuyện đi tìm người cuối cùng này?

 

“Đến lúc thay t.h.u.ố.c rồi.” Bên ngoài truyền đến giọng nói của nữ y tu từ Lăng Vân Tông tới, nghe thấy những lời này, Quý Thanh Vũ liền rời khỏi phòng.

 

Dưỡng thương ở Thượng Vi Tông một tháng sau, đợi Sở Lạc có thể hoạt động được rồi, liền trở về Lăng Vân Tông.

 

Năm nay Lăng Vân Tông lại chiêu thu được không ít đệ t.ử mới, trong đó phần lớn mọi người đều là nhắm vào Sở Lạc mà đến, chỉ là sau khi nhập tông mới phát hiện, Sở Lạc phần lớn thời gian đều không ở trong tông môn.

 

Hiện giờ nghe được tin tức cô sắp trở về, chưa đến nửa ngày liền truyền khắp toàn bộ Lăng Vân Tông, bất kể là nội môn hay ngoại môn, đạo tu đệ t.ử tâm tình kích động chuẩn bị nghênh đón, càng có không ít người nghĩ nếu có thể mượn cơ hội này được Sở Lạc nhìn trúng, thu làm đồ đệ, vậy bản thân cũng liền trở thành Lăng Vân Thiên Tự Mạch trong truyền thuyết kia rồi.

 

Cho nên nghi thức hoan nghênh Sở Lạc hồi tông lần này, không thể không nói là long trọng, phàm là tuyến đường cô sắp đi qua đều chật ních người, vây quanh chỗ đó đến mức nước chảy không lọt.

 

Nhưng một giây trước những người này còn ồn ào sắp đến rồi, một giây sau liền nhìn thấy trên bầu trời xẹt qua một đạo kiếm quang, sau đó đám đông sôi sục liền chậm rãi bình tĩnh lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Vừa rồi xảy ra chuyện gì? Sở tiền bối đến rồi sao?”

 

“Hình như đã lên Phủ Vân Đảo rồi.”

 

“Hả?!”

 

“Vừa rồi không phải có một đạo phi kiếm đi qua sao, đó hẳn chính là Sở tiền bối rồi.”

 

“Đùa gì vậy, tông môn hai ngày nay có lệnh cấm bay mà.”

 

“Đúng vậy, lệnh cấm bay này lại không hạn chế kiếm tiên Quý tiền bối, cho nên đạo kiếm quang vừa rồi kia chỉ có thể là của Quý tiền bối, mà chuyến này ngài ấy ra ngoài không phải chính là đi đón Sở tiền bối sao?”

 

Sau khi trở về Lăng Vân Tông, theo thường lệ đi báo cáo tình hình với Tống chưởng môn, sau đó Sở Lạc và Quý Thanh Vũ lại cùng nhau trở về Hoàng Tuyền Cốc.

 

Bởi vì trên người có thương tích, Quý Thanh Vũ và Tống chưởng môn đều phản đối cô ra ngoài, cũng hiếm khi có thể tĩnh tâm lại, nghỉ ngơi thật tốt vài ngày.

 

Lúc rảnh rỗi, Sở Lạc lại lấy chiếc Kim linh bị mình cất đi kia ra xem, cũng không biết là bắt đầu từ khi nào, chiếc chuông này không còn vang lên nữa.

 

Trước đó trong Tâm Liễu Các, những lời Thanh Đăng Quỷ từng nói với cô, Sở Lạc vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, hắn nói Kim linh này thoạt nhìn là một đôi.

 

Dù sao rảnh rỗi cũng không có việc gì, Sở Lạc liền mang theo Kim linh này đi tìm các trưởng lão luyện khí trong tông môn giám định.

 

Mấy vị luyện khí sư giàu kinh nghiệm lật qua lật lại xem Kim linh rất nhiều lần, đều không thể nhìn ra được cái gì.

 

“Sở Lạc, đây đích xác là một kiện cực phẩm linh khí, nhưng cụ thể là dùng để làm gì, thực ra quyết định bởi trận pháp trên này, bất quá trận pháp trên linh khí này quá mức rườm rà phức tạp, chúng ta không tinh thông đạo này, không bằng đưa đến Thất Trận Tông xem thử?”

 

Một vị trưởng lão trong đó vừa nói, vừa giao trả Kim linh này lại cho Sở Lạc.

 

Sở Lạc cũng gật đầu: “Vậy được, ta đích thân qua đó một chuyến.”

 

Thất Trận Tông không xa, hơn nữa là ở trong tiên tông, rất an toàn, nhưng Quý Thanh Vũ vẫn đi cùng cô qua đó.

 

Mời Mạnh chưởng môn của Thất Trận Tông xem một phen xong, ông chậm rãi nói: “Thủ đoạn và phong cách bố trí trận pháp này, đích xác là từ trong Thất Trận Tông chúng ta đi ra, nhưng trên này lại thi gia thêm một đạo cấm chế chuyên môn phòng ngừa trận pháp sư thâm nhập tra xét.”

 

“Loại cấm chế này các ngươi hẳn là chưa từng nghe nói qua, trong số các trận pháp sư cũng là một loại cực kỳ khó học, nhưng lại rất hữu dụng, chính là vì đề phòng người nắm giữ linh khí này gặp bất trắc, hoặc là bị kẻ có tâm tư ám toán, khiến cho linh khí không ở bên người.”

 

“Người tinh thông trận pháp sẽ căn cứ vào trận pháp bên trong suy đoán ra tác dụng của nó, mà có đạo cấm chế này ở đây, gặp phải trận pháp sư kém hơn mình, sẽ chủ động mê hoặc kẻ đó nhận được đáp án sai, gặp phải trận pháp sư mạnh hơn mình, thực sự hết cách rồi, cấm chế này sẽ lập tức tự hành hủy hoại linh khí.”

 

“Loại cấm chế này trong rất nhiều tình huống đều được sử dụng, có trận pháp có thể bảo vệ nguyên thần của tu sĩ, nếu không có đạo cấm chế này ở đây, có thể nguyên thần liền sẽ rơi vào trong tay kẻ địch rồi, chiếc Kim linh này của ngươi dường như là một chiếc trong một đôi linh khí, vậy liền có khả năng rất lớn là dùng để truyền tin tức.”

 

“Cộng thêm đạo cấm chế này, có lẽ là không muốn để kẻ địch thông qua trận pháp suy đoán ra thông tin và vị trí của người nắm giữ kiện linh khí còn lại.”

 

Sau khi Mạnh chưởng môn nói xong, Sở Lạc lại hỏi: “Vậy cũng tức là không cách nào xác định tác dụng của kiện linh khí này là gì rồi?”

 

Mạnh chưởng môn lại tỉ mỉ quan sát, ông luôn cảm thấy có chút không đúng.

 

Sở Lạc đột nhiên lại nghĩ đến điều gì: “Nếu trận pháp trên Kim linh này là phong cách của Thất Trận Tông, vậy có thể tìm được người khắc xuống những trận pháp này trong Thất Trận Tông không?”