“Cần gì ba ngày?” Tống Ly khẽ nhướng mày, “Đêm nay ta sẽ được thả ra.”
Những phạm nhân khác không nói thêm gì nữa. Tống Ly lại hỏi thêm vài câu, xác nhận rằng phần lớn bọn họ đều vì đắc tội với thế gia mà bị tống vào đây.
Tống Ly ngồi xuống bồ đoàn, bắt đầu kiểm tra Thiên Hòa Ngọc Bài. Từ việc Bùi quận thủ tuy nhốt nàng lại nhưng không tịch thu bất kỳ vật gì trên người nàng có thể thấy, lão ta đúng là loại người bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh. Nếu không có gì bất ngờ, rất có thể nàng thực sự sẽ bị giam đủ ba ngày rồi được thả ra.
Trong Thiên Hòa Ngọc Bài, không biết từ lúc nào Lục Diễn đã kéo một nhóm chat bốn người, đặt tên là “Tổ chiến đấu phản đối hôn nhân sắp đặt”.
Ba người còn lại cũng đã tranh cãi một hồi lâu về việc cái tên nhóm này hợp lý hay không.
Giang Đạo Trần: Ta đề nghị đổi thành “Nhóm học tập Thư viện Lộc Minh”, chúng ta tới đây là để đi học, không phải để thành thân.
Tiêu Vân Hàn: @Tống Ly
Lục Diễn: Học cái gì mà học, chẳng phải chúng ta đến để phát huy chính nghĩa sao?
Tiêu Vân Hàn: @Tống Ly
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Giang Đạo Trần: Ngươi từng thấy ai còn chưa qua nổi kỳ thi tốt nghiệp mà có tinh lực phát huy chính nghĩa chưa? Không đúng, là hai người, Tiêu Vân Hàn cũng chưa qua.
Tiêu Vân Hàn: @Tống Ly
Lục Diễn: Ta thường xuyên vì trình độ văn hóa của các ngươi mà cảm thấy tự ti, không ngờ làm đại hiệp bây giờ cũng cần bằng cấp!
Tiêu Vân Hàn: @Tống Ly
Tống Ly: Sao vậy?
Tiêu Vân Hàn: Có chuyện rồi.
Ngay sau đó, một hình ảnh nữ t.h.i t.h.ể bị khâu miệng một cách tàn nhẫn, tứ chi bị đinh quan tài đóng c.h.ặ.t được gửi tới.
Hai người còn lại cũng lập tức im lặng. Sau khi họ kể xong toàn bộ chuyện xảy ra trong ngày hôm nay, Tống Ly mới nhìn lại bức ảnh nữ t.h.i t.h.ể kia.
Tống Ly: Quả thực có phong tục như vậy, đóng đinh tứ chi lên quan tài để ngăn hồn phách sau khi c.h.ế.t chạy loạn, khâu miệng trước để đến trước điện Diêm Vương không thể kêu oan. Cô nương này lúc còn sống e là chịu oan khuất rất lớn.
Lục Diễn: Ta đã định đi bắt tên thợ săn họ Vương kia rồi, nhưng hai người họ ngăn ta lại.
Giang Đạo Trần: Thi thể đã được áp giải tới nha môn, việc này cũng đã do quan phủ tiếp nhận. Giờ chúng ta đi bắt tên thợ săn Vương kia thì là tội bắt cóc đấy, bắt cóc!
Lục Diễn: Chẳng lẽ cứ để Liên cô nương c.h.ế.t không nhắm mắt sao? À đúng rồi, Tống Ly, ngươi không phải đang ở quận thủ phủ sao, vậy ngươi có thấy cái quan tài được đưa tới không?
Tống Ly: Ta đang ở trong lao.
Tiêu Vân Hàn: …
Giang Đạo Trần: …
Lục Diễn: Thật hay giả vậy?
Tống Ly: Thật.
Giang Đạo Trần: Trời cao có mắt!
Tống Ly: Chậm nhất tối nay ta có thể ra ngoài, ngươi nghĩ kỹ rồi hãy nói.
“Giang Đạo Trần” đã thu hồi một tin nhắn.
Mấy người lại hỏi kỹ Tống Ly về sắp xếp tiếp theo, nhận được câu trả lời là không có sắp xếp gì cả, nhưng nàng chắc chắn mình có thể ra ngoài trước tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quả nhiên sự việc diễn ra đúng như Tống Ly dự liệu. Trời còn chưa tối hẳn, nha dịch đã tới mở cửa lao, nói rằng có người bảo lãnh nàng ra ngoài.
Ra khỏi địa lao, Tống Ly liền nhìn thấy một người mặc áo đỏ hồng, bên tai cài một đóa hoa đỏ quê mùa.
Quay đầu thấy nàng đi ra, Hoa Cô lập tức nhiệt tình chạy tới.
“Ôi chao, thật là để Tống cô nương chịu khổ rồi!” Hoa Cô trước tiên tỏ vẻ xót xa một câu, sau đó trợn mắt quở trách hai nha dịch bên cạnh, “Quận thủ nhà các ngươi cũng thật là, không biết Tống cô nương là nương t.ử nhà họ Trác sao, lại còn không biết nặng nhẹ như vậy, nhốt người ta vào lao!”
Trước mặt Hoa Cô, nha dịch một chữ cũng không dám cãi. Bà ta tuy chỉ là bà mối, nhưng quan hệ với các thế gia vô cùng sâu rộng, chọc vào bà ta chẳng khác nào chọc vào thế gia.
“Ta chưa từng nói mình là người của Trác gia.” Tống Ly thong thả bước về phía trước.
Hoa Cô khúc khích cười, lần này cũng không tiếp lời.
Theo sau một đoạn, Hoa Cô lại nói: “Bây giờ lão thân cũng đã là một phần t.ử của Tán Tu Liên Minh rồi. Tống cô nương mang nhiệm vụ tới Thanh Hà quận, với tư cách là người của Tán Tu Liên Minh, nếu có gì giúp được, Tống cô nương chớ ngại phiền, cứ nói với lão thân.”
“Gia nhập Tán Tu Liên Minh, là chuyện tốt,” Tống Ly chậm rãi nói, “Bên Phong Tranh quận nói thế nào?”
“Lão thân vẫn luôn ở Thanh Hà quận, hiểu nơi này hơn bất kỳ ai, bên đó dĩ nhiên là bảo lão thân tận tâm phụ tá Tống cô nương.”
“Nói vậy, ta chính là cấp trên của ngươi?”
Hoa Cô cười cười: “Nếu Tống cô nương nhất định muốn nói vậy, thì cũng đúng.”
“Ngươi đừng để trong lòng, ta chỉ thuận miệng nói thôi.” Sau khi ra khỏi phạm vi quận thủ phủ, Tống Ly dừng bước, “Trời cũng không còn sớm, ta về trước đây.”
“Ê này,” Hoa Cô vẫy chiếc khăn tay sặc sỡ, trên mặt vẫn là nụ cười tiêu chuẩn, “Tống cô nương đi thong thả nhé!”
Đợi bóng dáng Tống Ly biến mất ở cuối tầm mắt, nụ cười trên mặt Hoa Cô mới đột ngột tắt ngấm, thay vào đó là vẻ chán ghét đầy mặt.
“Hừ, nếu không phải Trác gia cho linh thạch đủ nhiều, ngươi nghĩ ta bằng lòng se duyên cho ngươi sao!”
Về tới khách điếm, Lục Diễn ba người đã đứng chờ sẵn trước cửa. Thấy Tống Ly thật sự trở về, từng người từng người đều lộ vẻ không thể tin nổi. Khi biết người đưa Tống Ly ra khỏi lao lại là Hoa Cô, vẻ không thể tin càng thêm rõ rệt.
“Sao ngươi biết chắc bà ta nhất định sẽ tới quận thủ phủ đón ngươi ra?” Lục Diễn hỏi.
Tống Ly không trả lời. Giang Đạo Trần lại hỏi tiếp: “Không đúng, bà mối đó nghe đã thấy dáng dấp tà tu rồi, bà ta làm sao có thể gia nhập Tán Tu Liên Minh được? Tán Tu Liên Minh chẳng phải có thứ chuyên kiểm tra chính tà của một người sao?”
“Ngươi nói là Quan Tâm Thuật,” Tống Ly đáp, “Quan Tâm Thuật có thể nhìn ra trên người một người thanh khí nhiều hay trọc khí nhiều. Thanh khí nhiều thì chứng tỏ người đó thường làm việc chính nghĩa, có thể gia nhập Tán Tu Liên Minh; trọc khí nhiều thì chứng tỏ người đó thường làm việc dâm tà, chính là tà tu, đến Phong Tranh quận sẽ bị g.i.ế.c ngay tại chỗ.”
“Nhưng từ việc bà ta dám tới Phong Tranh quận, gia nhập Tán Tu Liên Minh, đã đủ chứng minh bà ta dám bảo đảm thanh khí trên người mình nhiều hơn trọc khí, không thuộc phạm trù tà tu. Đã không phải tà tu, vậy vì sao không thể gia nhập Tán Tu Liên Minh?”
Lục Diễn lẩm bẩm: “Nhưng bà ta hại Liên cô nương cả đời, nếu không Liên cô nương đã có thể thành thân với trúc mã thanh mai rồi.”
Nhắc tới chuyện hôm nay, Tống Ly trầm mặc một lúc.
“Hôm nay không còn sớm nữa, ngày mai hãy nói.”
Sáng sớm hôm sau, Giang Đạo Trần và Tiêu Vân Hàn vừa từ thư viện trở về. Họ lên lớp nửa ngày rồi lại quay về.
Lúc đó Tống Ly và Lục Diễn đang nghiên cứu công nghệ chế tác Ngọc Hồ Điệp.
Trong giới tu sĩ, Thanh Hà quận có ba đặc sản nổi danh nhất.
T.ử La Sa của Thượng Quan gia, mềm mại phiêu dật, đông ấm hè mát, dùng để may tiên y rất được nữ tu yêu thích.
Tiêu Sầu Tán của Mạc gia cũng có công nghệ độc đáo, chế tác tinh xảo, đạt tới trình độ mà rất nhiều luyện khí sư không thể chạm tới. Từ Tiêu Sầu Tán còn phát triển ra một loại vũ điệu múa ô, trong đời sống giải trí của tu sĩ cũng xem như vô cùng đặc sắc.
Còn Ngọc Hồ Điệp độc hữu của Trác gia, lại là công nghệ mà người ngoài hoàn toàn không thể sao chép, là hàng xa xỉ đúng nghĩa. Bởi vì loại Ngọc Hồ Điệp này không chỉ có tác dụng dẫn linh tụ linh, mà còn cực kỳ thông nhân tính, có thể thay chủ nhân làm rất nhiều việc vặt. Các trưởng lão, thủ tọa trong những đại tông môn đều thích mua nhiều Ngọc Hồ Điệp để trông coi, quản lý động phủ của mình.