Cừu Linh không dám ở một mình, Triệu Băng Đồng cũng có phần kinh hãi, thế là ba người chen chung một gian phòng.
Người còn lại là Từ Diệu Diên bởi Tống Ly lúc này đang một mình dạo khắp khách điếm hoang tàn, mong tìm ra manh mối liên quan đến nhiệm vụ.
Nửa đêm tĩnh mịch, ba người mãi không thể nhập định tu hành.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Cừu Linh khẽ hỏi: “Các ngươi… có nghe thấy tiếng Thùng.. thùng… thùng’ không? Nhịp điệu rõ ràng, lúc xa lúc gần…”
Từ Diệu Diên đáp: “Chắc là bước chân của Tống Ly.”
Triệu Băng Đồng nói: “Nhắc mới nhớ, nàng ấy một mình đi tìm manh mối… hay là chúng ta cũng ra ngoài trợ giúp?”
Cừu Linh lập tức lắc đầu: “Muốn đi thì ngươi đi… ta sợ lắm, không dám ra ngoài đâu.”
Từ Diệu Diên trấn an: “Không sao, ngươi cứ theo ta. Ta đã dùng thần thức dò xét, khách điếm này tạm thời không có vấn đề.”
Cừu Linh do dự: “Ngươi… thật sự muốn đi à? Ta cứ tưởng trong chúng ta chỉ có mỗi Tống Ly là gan lớn…”
Từ Diệu Diên mỉm cười nhạt: “Khi nhìn thấy đủ nhiều chuyện rồi… thì cũng chẳng còn đáng sợ nữa. Đi thôi.”
Ba người vừa mở cửa bước ra, một trận cuồng phong kèm mưa táp lập tức ập vào, như có vô số oan hồn gào thét trong màn đêm.
Khách điếm này rách nát tả tơi, chỗ nào cũng thủng lỗ, mà mưa gió bên ngoài chẳng những chưa dứt, còn ngày càng dữ dội hơn.
Triệu Băng Đồng một mình đi về phía Tống Ly để tìm, còn Từ Diệu Diên dẫn theo Cừu Linh sang hướng khác dò manh mối.
Tống Ly đang ở ngay đại sảnh nơi họ vừa bước vào lúc nãy. Khi Triệu Băng Đồng tìm đến, chỉ thấy nàng đứng phía trong quầy, cúi mắt nhìn thứ gì đó bên dưới, tay thì thản nhiên xoay xoay hai viên châu đá.
“Tống Ly,” Triệu Băng Đồng lên tiếng, “cô phát hiện ra gì rồi à?”
Nghe vậy, Tống Ly nhấc mắt: “Lại đây xem.”
Triệu Băng Đồng bước tới, đứng vào phía trong quầy giống nàng rồi nhìn theo hướng ánh mắt của Tống Ly.
Dưới quầy có một pho tượng đá lớn cỡ người thật đang nằm đổ. Vì bị che khuất nên lúc mới vào họ không phát hiện ra, trước đó dùng thần thức cũng chỉ quét qua loa nên không chú ý tới bên dưới quầy.
Nhưng hình dáng pho tượng cực kỳ quái dị một người đàn ông có hai cái đầu, bốn cánh tay và bốn cái chân.
Triệu Băng Đồng sững lại: “Có… có vị thần phật nào trông như vậy sao?”
Tống Ly lắc đầu: “Chắc không phải tượng thần phật.”
Triệu Băng Đồng còn chưa kịp hỏi thêm thì lại chú ý đến hai viên châu đá trong tay nàng.
“Hai viên này từ đâu ra vậy?”
Tống Ly hất cằm về phía pho tượng: “Nó cho.”
“Á…?”
“Lúc ta xuống tầng một đã nghe tiếng châu đá rơi xuống đất, nên đi tới đây rồi phát hiện ra nó.”
Khi Tống Ly vừa phát hiện pho tượng, dưới đất chỉ có một viên; viên còn lại vẫn bị nó nắm trong tay.
Sau khi thấy Tống Ly, viên châu thứ hai cũng rơi xuống.
“Thế… cô cứ mang theo luôn à…” Triệu Băng Đồng nhìn hai viên châu, giọng đầy kinh ngạc.
Thứ này nhìn là biết lai lịch bất minh, tà khí nồng nặc!
Tống Ly khẽ gật đầu: “Theo ta thì mang theo sẽ tốt hơn. Cô sợ à?”
Triệu Băng Đồng do dự một lát, cuối cùng vẫn thành thật gật đầu.
“Không cần sợ, có ta ở đây,” Tống Ly nói. “Theo tình hình hiện tại, trận mưa này sẽ không kéo dài quá lâu. Khi mưa tạnh, chúng ta sẽ tìm được trấn Khê Thủy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đó cũng là lý do Tống Ly quyết định bước vào khách điếm kỳ quái này, ở ngoài thì cứ mãi đi trên con đường không bao giờ tới được trấn Khê Thủy, hoàn toàn vô ích.
Mà sự xuất hiện của khách điếm này giống như một dị thể; nàng cảm thấy nơi đây chắc chắn có manh mối.
Triệu Băng Đồng cũng bớt căng thẳng, nhưng vẫn thắc mắc: “Sao cô nói trời tạnh là sẽ tìm được trấn Khê Thủy?”
Tống Ly vừa xoay viên châu vừa nói: “Chúng ta gặp bốn người c.h.ế.t kia đúng lúc trời bắt đầu mưa, đúng không?”
“Khoan đã… bốn… người c.h.ế.t?!”
Tống Ly gật đầu: “Ta chỉ có thể xác định họ không phải người sống, chứ cũng không chắc họ là thứ gì. Dù sao… mưa đã làm mờ cảm quan và thần thức của tu sĩ, dựa vào những thứ đó thì không thể đưa ra phán đoán chính xác.”
Vì thế khi gặp bà lão kia, Tống Ly đã sớm nhận ra bà ta không phải người sống thông qua sinh cơ; còn Từ Diệu Diên và những người khác bị ảnh hưởng cảm quan nên mới nghĩ đó là người phàm bình thường.
Triệu Băng Đồng không ngờ mình lại tiếp nhận một lượng thông tin khổng lồ như vậy.
Tống Ly tiếp tục: “Bốn người c.h.ế.t ấy đã xuất hiện trước mặt chúng ta ba lần, và việc duy nhất họ làm là ngăn chúng ta tới trấn Khê Thủy.”
“Nếu cơn mưa này có thể giam chân chúng ta mãi mãi trên con đường đó, thì họ cần gì phải xuất hiện?”
“Cho nên… mưa nhất định sẽ tạnh.”
Tầng ba khách điếm
Từ Diệu Diên đi phía trước, Cừu Linh bám c.h.ặ.t t.a.y áo nàng.
“Đi tìm manh mối… sao cứ phải lên trên vậy… đi xuống không được à…”
Từ Diệu Diên đáp: “Vì bên dưới đã có Tống Ly họ tìm rồi.”
“Nhưng mà…” Cừu Linh bỗng căng thẳng: “Ngươi biết giờ ta đang nhìn thấy gì không…”
Nghe vậy, Từ Diệu Diên lập tức quay lại, nhìn theo hướng ánh mắt nàng.
Trong một căn phòng trống rỗng, gió lạnh lẫn mưa thổi làm cửa sổ gỗ mục nát và cánh cửa rung lên kẽo kẹt. Trên sàn phòng rải rác vô số hoa bách hợp, đỏ như m.á.u…
“Lại là loại hoa này.” Từ Diệu Diên hơi kinh ngạc, rồi bước tới.
“Diệu Diên, ngươi thật sự muốn qua xem à? Gọi hai người kia lên rồi cùng xem đi!”
“Không sao đâu…”
Nàng vừa trấn an Cừu Linh vừa tiến lên, cúi người nhặt những bông bách hợp m.á.u trên sàn.
Ngay khi chạm vào hoa, trong thức hải bỗng lóe lên một khuôn mặt người, khiến động tác của nàng khựng lại.
“Diệu Diên sao vậy? Đừng dọa ta!” Cừu Linh hoảng sợ.
Khuôn mặt chỉ xuất hiện thoáng qua rồi biến mất. Nghe tiếng nàng, Từ Diệu Diên nói: “Ta không sao. Có lẽ những bông hoa này là manh mối, cứ thu lại trước, lát xuống dưới rồi nói với họ.”
Một lúc sau, sau khi khám xét xong tầng ba, hai người xuống đại sảnh nơi Tống Ly và Triệu Băng Đồng đang ở.
Sau khi lục soát xong tầng hai và đại sảnh, Tống Ly đã bắt đầu uống trà dưỡng sinh; phần của Triệu Băng Đồng là loại không có độc.
“Bên các cô thế nào?” Từ Diệu Diên ôm bó bách hợp m.á.u bước xuống.
Tống Ly nhìn bó hoa trong tay nàng, khẽ nhướng mày.
“Chỗ chúng ta chỉ có một pho tượng đá…” Triệu Băng Đồng cũng thấy bó hoa, hơi ngạc nhiên: “Những bông hoa này chẳng phải đã vứt đi rồi sao?”
“Nhặt được ở tầng ba khách điếm.”
Có đông người nên Từ Diệu Diên mới dám kể chuyện vừa rồi.
“Khi chạm vào hoa… ta thấy một khuôn mặt… khuôn mặt của một người phụ nữ.”