Dưới ánh mắt tràn đầy mong đợi của Bàng Đại Hải, mặt nước Minh Nguyệt đàm bỗng nhiên nổi sóng, rồi… từ trong nước bước ra một ông lão râu trắng hiền từ!
“Hài t.ử thành thật à, con làm rơi là cái xẻng sắt này…”
Ông lão râu trắng giơ tay phải lên, chính là cái xẻng Bàng Đại Hải vừa ném xuống.
“Hay là cái xẻng bạc này…”
Tay trái ông lão xuất hiện một chiếc xẻng bạc lấp lánh.
“Hay là cái xẻng vàng này?”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Trên đỉnh đầu ông ta lại “bụp” một cái hiện ra thêm một cái xẻng vàng rực rỡ.
Bàng Đại Hải hoàn toàn ngây người, trợn mắt nhìn ông lão: “Ng… ngươi là ai?”
“Ta không phải người, ta là thần. Hà thần.” Ông lão cười híp mắt đáp.
“Hà thần… nhưng đây là đầm mà…”
Ông lão mặt không đổi sắc: “Vậy thì ta là Đầm thần. Hài t.ử thành thật à, con làm rơi cái xẻng nào?”
Bàng Đại Hải ngơ ngác chỉ vào cái xẻng sắt: “Cái này… cái này là của ta.”
“Trả lời đúng rồi, đúng là đứa trẻ thành thật,” ông lão râu trắng cười nói, “vậy hai cái xẻng bạc và vàng kia cũng tặng cho con.”
Nghe vậy, Bàng Đại Hải vui mừng khôn xiết: “Cảm ơn Đầm thần!”
“Con nên cảm ơn sự thành thật của mình.”
“À đúng rồi Đầm thần, ngài có nhặt được quả bàng đại hải ta làm rơi không?”
“Con còn làm rơi bàng đại hải nữa à?” Ông lão ngẩn ra, “đợi ta xuống tìm thử.”
Chẳng bao lâu sau, ông lão vác lên một cục bàng đại hải đã ngâm nước to hơn cả người ông.
“Ngươi mua bàng đại hải ở đâu vậy, ngâm mà phồng to thế này!”
“Đầm thần Đầm thần, ngài mau hỏi đi!” Hai mắt Bàng Đại Hải sáng long lanh.
“Hỏi cái gì?”
“Hỏi ta có làm rơi bàng đại hải bạc và bàng đại hải vàng không đó!”
Ông lão: “……”
Hài t.ử à, cái này đã là tống tiền rồi đấy.
Tin đồn dưới đáy đầm Minh Nguyệt có Đầm thần cứ thế lan ra khắp nơi. Dĩ nhiên, người đầu tiên Bàng Đại Hải báo tin vẫn là Tống Ly.
Tống Ly: “… Câu chuyện này nghe quen thật.”
Sáng hôm sau, bên bờ đầm Minh Nguyệt chật kín người. Khi Tống Ly tới nơi, Đầm thần đã bận đến mức đầu tắt mặt tối.
“Ngươi nói bậy! Ngươi ném xuống căn bản không phải linh thạch thượng phẩm, đồ trẻ con không thành thật!”
“Cái này là của ngươi à? Không đúng, không phải cái này… rốt cuộc ngươi làm rơi cái gì?”
“Chờ chút, từ từ thôi, các ngươi không biết xếp hàng à!”
“Ai rơi xuống nước rồi? Cái này ta không vớt đâu nhé!”
Ông lão râu trắng đang gào to giữa đám đông thì đột nhiên mọi người tự động tách sang hai bên, nhường ra một con đường ở giữa.
Rồi ông ta nhìn thấy Tống Ly chậm rãi bước tới từ trung tâm con đường ấy. Sắc mặt ông lão lập tức biến đổi, không nói hai lời liền lặn thẳng xuống nước.
Khóe môi Tống Ly giật giật.
“Giải tán đi.”
Nàng khẽ giơ tay, tất cả những thứ vừa bị ném xuống đầm trước đó đồng loạt bay vọt lên, rơi xuống đất thành một đống.
Thấy vậy, mọi người cũng chỉ đành nhận lại đồ của mình rồi lần lượt rời đi.
Sau đó, Tống Ly nhìn về phía mặt nước phẳng lặng không một gợn sóng.
“Ngươi tự lên, hay để ta lôi ngươi lên?”
“Đừng đừng đừng!” Ông lão râu trắng lập tức bay vọt khỏi mặt đàm, vừa chạm đất đã biến trở lại thành bộ dáng của Lục Diễn. “Ta vừa xuất quan đã thấy có đứa trẻ ném loạn đồ xuống đầm Minh Nguyệt, định trừng phạt nó một chút thôi mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Ly: “……”
Đây xác định là trừng phạt, chứ không phải thưởng sao?
Tống Ly sắp phải lên đường tới Già Nam quan. Vừa khéo Tiêu Vân Hàn và Lục Diễn cũng đã xuất quan, nhưng đoạn đường này bọn họ không thể đi cùng nhau. Tống Ly cần tới kinh sư trước để hội hợp với những quan viên được chỉ định khác.
…
Gần đây, Từ Diệu Diên hưng phấn đến mức đêm nào cũng mất ngủ.
Chỉ tiêu đi Gìa Nam quan quản lý việc mở lại yêu thị, nàng đã giành được!
Không uổng công bao năm nay quét dọn Tàng Thư Các!
Trước ngày lên đường, cấp trên từng dẫn dắt nàng còn dặn đi dặn lại: lần này chủ trì yêu thị là khâm sai đại thần do bệ hạ đích thân bổ nhiệm. Không chọn Hà thừa tướng hay Chu học sĩ – hai vị lão quan ổn trọng, ắt hẳn vì vị khâm sai này có chỗ hơn người ở phương diện khác.
Mà kiểu nhân vật kỳ tài như vậy, phần lớn tính tình cũng cổ quái. Khi gặp mặt nhất định phải biết quan sát sắc mặt, làm tốt nhiệm vụ được giao. Nếu làm tốt, nói không chừng sau khi trở về còn có thể thăng quan.
Từ Diệu Diên lật người trên giường, vừa khẩn trương vừa kích động.
Ngày mai là được gặp vị khâm sai đó rồi… mặc bộ nào mới vừa đoan trang lại vừa toát lên vẻ đáng tin đây?
Đang suy nghĩ, cửa phòng nàng bỗng bị gõ.
Từ Diệu Diên mở cửa, vừa thấy người tới đã giật mình: “Tống Ly? Sao ngươi lại ở đây… đây là dịch trạm do triều đình cấp cho quan viên ở mà…”
“Ừ.” Tống Ly gật đầu. “Hơn nữa không còn phòng trống, ta qua đây ở tạm một đêm.”
Từ Diệu Diên nghĩ nghĩ, rồi nghiêng người cho nàng vào.
“Nhưng mai ta rời kinh sư rồi, nếu ngươi ở một mình thì phải tìm chỗ khác đấy.”
“Không cần, mai ta cũng đi.”
Tống Ly tìm một cái bồ đoàn ngồi xuống, chuẩn bị dưỡng thần, chợt nhớ ra điều gì đó.
“Tình hình hiện nay của Trường Minh tông thế nào rồi?”
Nhắc tới chuyện này, tâm trạng Từ Diệu Diên cũng trầm xuống.
“Lễ tang tông chủ vừa qua chưa bao lâu, trong tông môn đã vì chuyện chọn tân tông chủ mà náo loạn. Nhưng Linh Nhi là con gái của cố tông chủ, lúc sinh thời ông vốn cũng định truyền vị trí cho nàng. Lại thêm phía sau có lão tổ Tố Toản và Lâm thái thượng trưởng lão chống lưng, vị trí tân tông chủ coi như đã định. Chỉ là…”
“Nàng vẫn chưa gượng dậy được, đúng không?” Tống Ly nói.
Từ Diệu Diên gật đầu: “Lần trước ta gặp nàng, nàng còn tự nhốt mình trong phòng, nói sau này… sẽ không luyện đan nữa.”
Là một luyện đan sư, lại không cứu nổi chính phụ thân mình.
Tâm trạng của Cừu Linh, Tống Ly có thể hiểu, nên cũng không hỏi thêm.
Khoảng thời gian khó khăn nhất rồi sẽ qua thôi.
Nàng bắt đầu tĩnh tâm đả tọa, nhưng Từ Diệu Diên thì hoàn toàn không ngủ nổi.
“Ngày mai ta nên mặc bộ nào mới khiến người ta cảm thấy ta có năng lực lại đáng tin đây?”
Tống Ly vẫn nhắm mắt: “Dưỡng đủ tinh thần mới là đáng tin.”
“Không không không,” Từ Diệu Diên lắc đầu, “ấn tượng đầu tiên với cấp trên rất quan trọng! Mặc màu sẫm thì ổn trọng nhưng lại quá trầm, mặc màu nhạt thì có quá nhẹ nhàng không? Còn trang sức nữa, nên chọn vàng bạc hay phỉ thúy đây…”
Tống Ly gần như đã tiến vào trạng thái thiên nhân hợp nhất.
“Cứ mặc bộ màu lam thường ngày của ngươi là được. Lần này là vi hành, không cần tốn quá nhiều tâm tư…”
“Không không không,” Từ Diệu Diên lại lắc đầu, “ta thấy nên mặc bộ màu sẫm này.”
Sáng hôm sau, Từ Diệu Diên và Tống Ly cùng lúc ra cửa.
Rồi cùng lúc rời khỏi dịch trạm.
Đi chung một con đường.
Một hồi lâu sau, Từ Diệu Diên nghi hoặc nhìn nàng: “Hôm nay ngươi đây là…”
“Thuận đường.” Tống Ly nhìn viên phỉ thúy trên đầu nàng khá lâu rồi, “Trang phục hôm nay của ngươi… hơi già.”
Mặt Từ Diệu Diên đỏ lên: “Ta làm vậy để để lại ấn tượng đáng tin với cấp trên!”
Tống Ly: “……”