Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con

Chương 628: 【Công thành】



“Lạc công t.ử, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?!” Thái Tuế tướng quân vội vàng hỏi.

“Làm sao à…” Lạc Cảnh xoa cằm, thong thả đáp, “biện pháp tốt nhất lúc này là tướng quân ở lại đây chặn quân Đại Càn, còn chúng ta rút về Bạch Xà thành.”

“Cái gì?!” Thái Tuế tướng quân hoàn toàn không ngờ những lời này lại có thể thốt ra từ miệng hắn, “nhưng còn chưa giao chiến mà đã…”

Lời còn chưa dứt, Lạc Cảnh đã xoay người rời đi. Cùng lúc đó, trên tường thành vang lên tiếng hô hoảng hốt của đám yêu binh:

“Là tiên quỹ nỏ! Tướng quân, là tiên quỹ nỏ!”

“Nhiều tiên quỹ nỏ như vậy… bọn chúng dời hết phòng tuyến của Ải Già Nam đến đây sao?!”

Thái Tuế tướng quân lập tức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong khoảng thời gian Tống Ly dùng “Vô Nhất Giới” hấp dẫn toàn bộ hỏa lực, đại quân phía sau đã hoàn tất việc nạp năng lượng cho toàn bộ tiên quỹ nỏ, hoàn toàn không cho bọn họ cơ hội cắt ngang!

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Không phải không có cơ hội mà là vừa rồi toàn bộ sự chú ý của bọn họ đều bị Tống Ly thu hút!

Nhưng giờ thì đã quá muộn.

Chỉ thấy từng chiếc tiên quỹ nỏ tích tụ năng lượng chấn động trời đất, đồng loạt nhắm vào một điểm trên kết giới phòng ngự của yêu quốc.

Ngay khi Tống Ly giơ tay tất cả tiên quỹ nỏ đồng loạt khai hỏa!

Trong chớp mắt, tầm nhìn của toàn bộ yêu tộc trên tường thành bị bao phủ bởi thứ ánh sáng đen khiến người ta run sợ.

Những đợt công kích liên tiếp không ngừng dội vào cùng một điểm trên kết giới.

Mười phát đầu tiên vừa dứt, đòn công kích kế tiếp đã khiến cả đại địa yêu quốc chấn động dữ dội, đặc biệt là tường thành trực diện chịu lực.

Chấn động đột ngột khiến không ít yêu binh đứng không vững, thậm chí sinh ra ý định bỏ chạy.

“Không ổn rồi tướng quân! Cứ thế này thì không chịu nổi đâu!”

“Chịu được!” Thái Tuế tướng quân tức giận quát, “kết giới của chúng ta được xây dựng để chống lại tiên quỹ nỏ, sao có thể không chịu nổi!”

“Nhưng số lượng tiên quỹ nỏ này rõ ràng là—”

“Đều tại ngươi! Lúc bọn chúng khởi động tiên quỹ nỏ sao ngươi không phát hiện sớm? Ba con mắt của ngươi để làm gì?!”

Thái Tuế tướng quân đã ở ranh giới bộc phát, phó tướng lập tức im bặt.

Không ai ngờ ngay ngày đầu tiên, thế công của Đại Càn đã mãnh liệt đến mức này, rõ ràng là đã dốc toàn bộ tiên quỹ nỏ có thể sử dụng, không chừa đường lui, quyết tâm tốc chiến tốc thắng!

Ở phía bên kia, Tống Ly hoàn thành giai đoạn đầu liền lui về đội ngũ, sau đó ánh mắt nhìn sang Giang Đạo Trần.

Giang Đạo Trần lập tức hiểu ý, lặng lẽ rời khỏi đội hình.

Lúc này, Triệu Tông Đình đang bị hắn phong trong một không gian tối tăm. Ngồi dưới đất, tay run run cầm viên đá phát sáng, cẩn thận kiểm tra từng món trang bị trên người.

Nào là phù lục có thể g.i.ế.c Hóa Thần, nào là pháp y chống được một kích của Hợp Thể, còn có đôi giày chạy nhanh hơn cả Giang Đạo Trần…

Chỉ nhìn đống pháp bảo bảo mệnh mà Tống Ly nhét cho hắn trước khi đi, cũng đủ biết chuyến này nguy hiểm đến mức nào.

Thân hình Giang Đạo Trần hóa thành bóng đen, nhanh ch.óng lướt dọc theo kết giới yêu quốc, cuối cùng tìm được một vị trí.

Đó chính là chỗ năm xưa dì Lưu c.h.é.m ra một đường để đưa Tống Ly và Lục Diễn rời khỏi yêu quốc.

Tống Ly đoán không sai, chỉ mới mười năm, vết nứt này vẫn chưa thể hoàn toàn khôi phục.

Trong khi phía kia đang hứng chịu mưa oanh kích từ tiên quỹ nỏ, nơi này cũng trở nên bất ổn.

Ngay khi khe nứt lộ ra một tia khí tức Giang Đạo Trần lập tức ra tay, nhanh như chớp đưa Triệu Tông Đình xuyên qua khe hở.

Nơi này cách xa chiến trường công thành, mọi sự chú ý của yêu tộc đều dồn về cổng thành, nên phòng thủ lỏng lẻo hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hơn nữa, theo dự đoán của Tống Ly, cần ba ngày để phá cổng. Trong khoảng thời gian này, nội bộ yêu quốc chắc chắn hỗn loạn, rất thích hợp để “đục nước béo cò”.

Trong không gian tối, Triệu Tông Đình vẫn còn đang treo thêm trang bị lên người, hoàn toàn không biết mình đã tiến vào yêu quốc.

Đột nhiên, trên đỉnh đầu xuất hiện một tia sáng.

Hắn lập tức cảnh giác:

“Các hạ… có phải đến từ Thiên Ẩn thư viện không?”

Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ phía trên.

Nghe rõ ám hiệu, sắc mặt hắn lập tức thay đổi:

“Đúng! Ta đến từ Thiên Ẩn thư viện!”

Đó chính là ám hiệu Tống Ly đã dặn.

Rời khỏi không gian, hắn nhìn thấy phía trước là một nữ yêu mặc váy xanh, khí chất trầm ổn, trên cổ tay đeo một chuỗi hạt đậu.

“Đây là doanh trại của Tô gia,” nàng nói nhanh, “quân lực đã được điều đi giữ cổng thành, nhưng trong trại vẫn còn cơ quan. Ta sẽ dẫn ngươi đi đường nhỏ, vòng qua Bạch Xà thành tới đại bản doanh tộc Phong Ảnh Tuyết Báo.”

“Được, được…” Triệu Tông Đình chỉ biết gật đầu, nhưng vẫn không nhịn được hỏi, “chỉ có mình cô tới đón ta sao? Kim chủ nương nương nói sẽ có rất nhiều yêu bảo vệ ta mà?”

“Bọn họ đều ở trong bóng tối,” Bích Uyển đáp, đồng thời đưa cho hắn một viên yêu đan, “ăn cái này vào, có thể che giấu khí tức con người. Đến nơi thì ép ra, sẽ không ảnh hưởng đến việc phá đan trọng kết.”

Triệu Tông Đình làm theo.

Sau khi nuốt yêu đan, ngoại hình của hắn lập tức biến đổi—

trên đầu mọc ra đôi tai gấu, cằm phủ đầy râu nâu rậm rạp, che kín gần nửa khuôn mặt.

Hắn tò mò sờ tai, sờ râu, còn chưa kịp lấy gương soi thì Bích Uyển đã kéo hắn dậy—

rồi lập tức lao nhanh ra khỏi doanh trại.

Ba ngày sau—

Toàn bộ tiên quỹ nỏ đều đã bước vào giai đoạn làm nguội, nhưng đồng thời, vị trí trên kết giới phòng ngự của yêu quốc bị oanh kích liên tục cũng đã bị phá toạc thành một lỗ lớn.

Quân tiên phong của Đại Càn lập tức tràn lên, thế công bùng nổ không thể ngăn cản.

Thái Tuế tướng quân hạ lệnh, vô số yêu hỏa, yêu thạch từ trên cao trút xuống phía những binh sĩ đang công thành.

Nhưng cục diện ấy không kéo dài được bao lâu đã bị phá vỡ.

Tiêu Vân Hàn xông lên dẫn đầu, xuyên qua lỗ hổng, trực tiếp g.i.ế.c lên tường thành.

Thanh Toái Ảnh Phá Quân kiếm c.h.é.m xuống, liên tiếp hạ sát những yêu tộc tinh thông pháp thuật tầm xa, rồi không hề dừng lại, lao thẳng về phía dưới thành.

“Mục tiêu của hắn là cổng thành! Không được để hắn mở cổng từ bên trong! Tất cả mau chặn lại—!”

Thái Tuế tướng quân gầm lên.

Trong chớp mắt, các yêu tướng xung quanh vị trí của Tiêu Vân Hàn lập tức bao vây hắn, nhưng sau khi tận mắt chứng kiến thực lực của hắn, lại không con nào dám tiến lên trước.

Thái Tuế tướng quân tức đến mức tự mình xông tới.

Nhưng còn chưa kịp tiếp cận đã bị Tống Ly chặn lại giữa đường.

“Thái Tuế… là thứ đại bổ đấy,” Tống Ly cầm thương đứng chắn phía trước tên béo nọ, cong mắt cười, “so với Khúc Mộ U thì… ngươi bổ hơn hay kém?”

“Có ta ở đây, các ngươi đừng hòng bước vào yêu quốc nửa bước!”

Thái Tuế tướng quân gầm lên, mang theo sát ý cuồn cuộn lao tới.