Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con

Chương 630



Nước trà văng tung tóe khắp mặt đất, Lạc Cảnh tiếc nuối lắc đầu.

“Điện hạ đúng là càng ngày càng nóng tính.”

Giọng chất vấn của Tống Ly vang lên: “Ngươi đã giở trò gì trên tường thành?”

Lạc Cảnh sững lại trong thoáng chốc, sau đó ánh mắt lộ ra vẻ thích thú đến cực điểm, ngay cả giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

“Bị ngươi phát hiện rồi.”

“Thứ đó chuyên dùng để nhằm vào ta, hẳn không phải trận pháp mới bố trí gần đây, mà có lẽ đã được chuẩn bị từ rất sớm.” Tống Ly nói tiếp.

Càng nghĩ, Lạc Cảnh càng thấy vui vẻ.

Ngay từ khi Khúc Mộ U bị phong ấn, hắn đã suy ra được Tống Ly đã dùng cách gì để chế phục ma đầu kia.

Hút sinh cơ … đúng là một công pháp không có sơ hở. Nhưng không có sơ hở là công pháp, chứ không phải Tống Ly.

Chỉ cần nàng vẫn còn là con người, thì sẽ có điểm yếu. Thứ được nuôi dưỡng bằng sinh cơ của người khác là thân thể nàng, chứ không phải hồn phách. Mà Tống Ly có thể có nhiều thân thể, nhưng chỉ có một linh hồn.

Một khi linh hồn rời khỏi thân xác… nàng còn có thể làm nên sóng gió gì?

Khi tin tức Vọng Tiên Tông bị diệt truyền đến Yêu quốc, Lạc Cảnh đã đích thân đến tường thành, bố trí bí pháp của Hắc Hồ tộc — trận câu hồn.

Trong số các loại trận pháp câu hồn, trận của Hắc Hồ tộc không phải mạnh nhất về hiệu quả tức thời, nhưng lại là loại khó phát hiện nhất.

Hắn đoán, người nhạy bén như Tống Ly, cũng chỉ có thể nhận ra sau khi đã trúng chiêu.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Chỉ có điều trận pháp được chia thành ba tầng, trận trên tường thành chỉ là tầng thứ nhất, chỉ khiến hồn phách của nàng trở nên bất ổn, bất cứ lúc nào cũng có thể rời khỏi thân xác. Nhưng nếu khống chế tốt, vẫn có thể tránh việc hồn phách hoàn toàn lìa thể.

Có lớp trận pháp thứ nhất gieo “mầm” trong cơ thể nàng, thì hai lớp còn lại thi triển gần như không thể thất bại. Tống Ly hiển nhiên cũng đã nghĩ tới điều này, nên khi tiếp cận Lạc Cảnh mới mở “Vô Nhất Giới”.

Nàng đang nghi ngờ, lớp trận pháp thứ hai được giấu ngay trên người hắn.

Khóe môi Lạc Cảnh khẽ cong lên. Quả thật, trận pháp tầng hai nằm trên người hắn, vì vậy lúc này hắn hoàn toàn không sợ Tống Ly lại gần.

“Ta cho ngươi một con đường thứ hai, thế nào?” Lạc Cảnh bỗng quay người lại, nhìn thẳng Tống Ly: “Dâng trái tim của ngươi cho ta.”

“Trò chơi mới bắt đầu thôi, ngươi thích nói lời hung hăng thì cứ nói,” Tống Ly khẽ cười, “nhưng đừng nói lời ngu xuẩn.”

Dứt lời, nàng xách thương nghênh đón Thái Tuế tướng quân đang truy đuổi, thân hình thoắt cái đã bay đi xa.

“Trò chơi đã kết thúc rồi.”

Lạc Cảnh cúi mắt cười nhẹ, lại từ trong tay áo lấy ra một chén trà nóng. Vừa thổi một cái, không biết từ đâu trong không trung bay tới một mũi tên lóe ánh bạc, xuyên thẳng qua chén trà của hắn.

Nước trà nóng lại đổ đầy đất. Lạc Cảnh cau mày nhìn về phía bóng lưng Tống Ly… đây đã là chén thứ hai rồi.

Hôm nay đều là trà ngon cả.

Đại chiến kéo dài đến ngày thứ mười, trên người Thái Tuế tướng quân đã không còn chỗ nào lành lặn, yêu tộc nơi biên quan cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Chúng vừa đ.á.n.h vừa lui, mắt thấy sắp rút khỏi doanh trại hoàn toàn.

“Vì sao viện binh vẫn chưa tới?!”

“Tỉnh lại đi, chúng ta vốn không có viện binh!”

“Cái gì?!”

“Đó chỉ là Lạc Cảnh lừa chúng ta, mục đích là kéo dài thời gian!”

“Không thể nào! Kéo dài thời gian chỉ khiến thương vong vô ích tăng lên, Lạc công t.ử tuyệt đối không làm vậy!”

“Sao ngươi biết hắn không làm! Khi đại quân Đại Càn từ đây xông vào nội địa yêu quốc, những kẻ chịu tổn thất đầu tiên chính là các đại tộc yêu mạnh! Những tộc đó vốn không phục tam đại gia tộc, để họ và nhân tộc tiêu hao lẫn nhau, chẳng phải tam đại gia tộc có thể ngồi hưởng lợi sao!”

Trong quân yêu bắt đầu rối loạn.

Thái Tuế tướng quân mặt mũi lấm lem, đột nhiên nổi giận gầm lên: “Ai đang d.a.o động quân tâm!”

Âm thanh vừa dứt, đám yêu binh lập tức im bặt.

Nhưng ngay sau đó, tiếng hò g.i.ế.c từ phía trước lại vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bày trận phòng ngự——”

Thái Tuế tướng quân ra lệnh.

Lúc này, vị phó tướng vốn chưa từng trái lệnh hắn rốt cuộc không nhịn được nữa.

“Tướng quân! Không thể tiếp tục cầm cự nữa! Lạc Cảnh đã bỏ mặc chúng ta, một mình đi tới Bạch Xà thành! Ở lại đây chỉ có c.h.ế.t! Rút đi, ít nhất còn có thể sống!”

“Ngươi nói bậy! Có vị tướng nào lại bỏ chạy trước trận…”

“Tướng sĩ! Ai muốn sống, theo ta rút về Kim Điêu thành!”

Phó tướng không đợi hắn nói hết, liền hét lớn.

Trong nháy mắt, yêu binh như thủy triều rút lui, tranh nhau tháo chạy khỏi chiến trường.

Cuối cùng, người còn lại, ngoài Thái Tuế tướng quân, chỉ còn vài tàn binh trọng thương không thể di chuyển.

Không phải họ không muốn chạy, mà là không chạy nổi, chỉ có thể ở lại chờ c.h.ế.t.

Mà đại quân Đại Càn đã tới.

Đám tàn binh bại tướng nhanh ch.óng bị xử lý sạch sẽ, chỉ riêng Thái Tuế tướng quân chống đỡ thêm được một lúc dù sao cũng là tu vi Độ Kiếp.

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn bị đ.á.n.h về nguyên hình, bị trấn áp vào ngọc tỉ của Tống Ly.

Trước khi trời tối, đại quân Đại Càn đã dọn sạch các cơ quan bẫy rập ở biên quan, kiểm kê vật tư còn lại rồi đóng quân tại chỗ, chờ đại quân phía sau hội hợp.

Càn Đế và dì Lưu vẫn ở lại Ải Già Nam, chờ ba vị lão tổ của yêu quốc ra tay.

……

Đêm xuống.

Bích Uyển đã dẫn theo Triệu Tông Đình lặng lẽ đến bên ngoài Phong Lưu thành — đại bản doanh của Lạc gia.

Chiến sự phía trước đang căng thẳng, cả Phong Lưu thành được canh phòng nghiêm ngặt gấp trăm lần ngày thường. Trên phố đâu đâu cũng có yêu binh tuần tra, dân chúng yêu tộc đều trốn trong nhà, không dám ra ngoài.

Nhìn từ trên cao, cả tòa thành tĩnh mịch đến đáng sợ.

Triệu Tông Đình vốn tưởng chỉ là đêm khuya vắng vẻ, còn nghĩ ngày mai có thể tìm cơ hội vào thành.

Nhưng lúc này, lại nghe Bích Uyển khẽ thở dài.

“Không còn cách nào khác rồi…”

“Không còn cách nào là sao?” Triệu Tông Đình sững sờ.

Bích Uyển nhìn xuống con phố đầy yêu binh, chậm rãi nói:

“Ngươi hẳn biết, thứ lần này cần mang về Đại Càn là một cái chuông.”

Triệu Tông Đình gật đầu: “Ta cũng đang thắc mắc, cái chuông đó rốt cuộc có gì…”

“Lạc Cảnh bố trí phòng bị c.h.ặ.t chẽ như vậy cũng là vì cái chuông đó. Chủ nhân đã nói, tối đa hai mươi ngày phải hoàn thành nhiệm vụ, mà thời gian của chúng ta không còn nhiều. Tiếp tục chờ cơ hội lẻn vào thành đã không còn khả thi.”

Giọng nàng dần trở nên lạnh lẽo.

“Hiện tại chỉ còn một lựa chọn … tạo ra cơ hội.”

Vừa dứt lời, trong Phong Lưu thành phía dưới, một nhà đột nhiên mở cửa sổ.

Tiếp đó là nhà thứ hai.

Rồi đến mười mấy nhà đồng loạt mở cửa ngay sau đó, lửa bốc lên ngùn ngụt!

Từng căn nhà bốc cháy.

Giữa hỗn loạn, một bóng đỏ lao ra trước tiên, xông thẳng vào đội yêu binh đang tuần tra.

“Lũ ch.ó săn của Lạc gia trả mạng cho tỷ đệ ta!”