Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con

Chương 668



Trong lòng Lục Diễn lúc này có cảm giác rất kỳ lạ.

Phía sau hắn chính là Tô Mộc đầy thương tích, nàng không biết mệt mà gào thét, lẽ ra hắn nên cảm thấy vô cùng vui sướng mới phải, dù sao đây cũng có thể xem là kẻ thù lớn nhất đời hắn.

Nhưng lúc này, trong lòng lại dâng lên một chút bi thương.

Năm đó, nếu không phải Tống Ly kiên quyết muốn cứu hắn, thì hắn đã sớm c.h.ế.t dưới Nam Minh Ly Hỏa.

Chỉ cần trong ba năm ở giữa ấy, nàng có một chút d.a.o động hay do dự thôi, thì đã không có ngày hôm nay, ngày hắn tự tay bắt được Tô Mộc, báo thù rửa hận.

“Quái vật! Đám nhân tộc các ngươi từng người từng người đều là quái vật! Con Tống Ly đó là, ngươi cũng vậy!”

Tô Mộc trong xe tù c.h.ử.i bới ầm ĩ, dù những yêu tộc Phượng Linh Anh Vũ bên cạnh đều ủ rũ ngồi xuống, nàng vẫn đứng bật dậy, ngẩng cổ mà mắng tất cả mọi người.

“Nhìn cái gì mà nhìn! Dân đen! Phản đồ! Đợi lão tổ trở về, sẽ làm từng đứa các ngươi thành đèn l.ồ.ng! Còn nhìn! Ta g.i.ế.c hết các ngươi!”

Thực tế, toàn thân nàng đã bị khóa c.h.ặ.t bởi từng tầng xiềng xích và cấm chế, thêm vào bộ giáp trên người cũng đã rách nát đến mức không còn nhìn ra hình dạng ban đầu, dáng vẻ chật vật như vậy, đã không còn đủ để uy h.i.ế.p những yêu dân đã tiếp nhận tư tưởng mới nữa.

“Giờ các ngươi biết rồi chứ, Vi Sinh gia và Lạc gia căn bản không đáng tin! Bọn chúng không xứng cùng Tô gia ta chia sẻ yêu quốc! Nếu kẻ thống trị yêu quốc chỉ có Tô gia ta, đã sớm dẫn các ngươi san bằng Đại Càn rồi! Một lũ vô dụng! A!!! Dân đen!!!”

Do nàng c.h.ử.i quá khó nghe, khiến yêu dân hai bên đường phẫn nộ bắt đầu ném đồ về phía nàng, làm Tô Mộc tức đến dựng đứng cả mái tóc vàng, càng thêm điên cuồng nguyền rủa.

Nhưng về sau, giọng nàng dần dần nhỏ lại.

Linh mạch của bọn họ đã bị phế, tu vi không còn, thứ duy nhất chống đỡ chỉ là thân thể yêu tộc cường tráng, nhưng dù có cường tráng đến đâu, cũng không chịu nổi sự đập phá suốt dọc đường.

Những tội ác Tô gia gây ra ở yêu quốc khiến bao nhiêu bách tính lưu ly thất sở, gia phá nhân vong. Ban đầu yêu dân còn do dự, nhưng dưới những lời c.h.ử.i rủa của Tô Mộc, phẫn nộ đã lấn át sợ hãi.

Họ lấy đủ loại đồ ném vào đám yêu tộc Tô gia trên xe tù, ban đầu chỉ là trứng thối rau úa, về sau biến thành đá, d.a.o, và đủ loại vật sắc nhọn.

Thậm chí có những yêu dân mang thù sâu như biển, một đường đuổi theo xe tù mà ném, từ nam ra bắc, khi gần đến thành Bạch Xà, Tô Mộc đã bị ném đến không còn hình người, thở ra nhiều hơn hít vào.

“Ta… sẽ không… tha… các ngươi… nhớ đó… nhớ hết… sẽ g.i.ế.c… hết… lũ dân hèn…”

Cái thân hình m.á.u thịt lẫn lộn trên xe tù vẫn còn lẩm bẩm, Lục Diễn bị nàng làm ồn suốt dọc đường, lúc này cuối cùng không nhịn được mà dừng lại.

“Đến giờ ngươi vẫn không chịu tin Tô gia các ngươi đã sụp đổ, vinh quang xưa kia không còn nữa. Không phải vì thời thế ép buộc, mà là vì các ngươi bóc lột vô độ, không nguyên tắc, không giới hạn—kết cục diệt vong vốn đã định sẵn.”

Trong đống m.á.u bùn không còn thấy rõ ngũ quan của Tô Mộc, nhưng Lục Diễn dường như vẫn cảm nhận được ánh mắt kia đang nhìn chằm chằm mình.

“Dù không có trận chiến này, Tô gia cũng chẳng sống được bao lâu. Ngươi có tính thử không, dọc đường này có bao nhiêu yêu tộc ném đá vào ngươi? Mỗi người một viên, cũng đủ đập c.h.ế.t ngươi; mỗi người một viên, cũng đủ khiến Tô gia sụp đổ!”

Ngực Tô Mộc phập phồng dữ dội, lửa giận trong lòng cháy rực.

Lục Diễn tiếp tục nói: “Ngươi nhìn xem bây giờ ngươi còn cách gì không? Nếu có cách, ngươi đã không bị coi như bia để ném thế này. Những lời nguyền rủa của ngươi thật sự sẽ thành hiện thực sao? E là chính ngươi cũng biết là không thể rồi. Vậy mà vẫn chưa chịu tỉnh ngộ, vẫn còn mộng tưởng hão huyền. Thật lợi hại, hóa ra truyền thống của Tô gia các ngươi là mơ mộng à. Bản lĩnh chẳng bao nhiêu, mồm mép thì giỏi. Ngươi còn tưởng mình là Lục tiểu thư Phượng Linh Anh Vũ có thể muốn làm gì thì làm sao? Nếu ngươi số lớn, sao giờ không ai đến cứu ngươi? Lạc Cảnh đâu? Vi Sinh Thần đâu? Cuối cùng bên cạnh ngươi có mấy người bạn đáng tin? À cũng phải, ngươi vốn chưa từng coi trọng bọn họ…”

Nhịp thở của Tô Mộc càng lúc càng gấp, cuối cùng toàn thân cứng đờ, không còn động đậy nữa.

Nàng cứ thế bị tức đến c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy cảnh này, Lục Diễn thở phào một hơi thật mạnh.

“Đáng đời.”

Phía trước đã có thể nhìn thấy cổng thành Bạch Xà.

Sau khi trút được hơi thở nghẹn trong lòng, ánh mắt hắn lại tràn đầy vui mừng.

Hắn quay sang nháy mắt với Tiêu Vân Hàn: “Thi xem ai tới trước?”

Tiêu Vân Hàn nghĩ một chút, trong nháy mắt thân hình biến mất, lần xuất hiện tiếp theo đã ở ngay cổng thành.

Lục Diễn lập tức trợn tròn mắt: “Này! Ta còn chưa nói bắt đầu mà! Ngươi học cái trò này từ đâu thế, Tiêu Vân Hàn ngươi hư rồi!!”

Dù Tiêu Vân Hàn là người nhanh nhất, nhưng khi đến phủ chủ tướng, vẫn có một người đến trước bọn họ.

“Chít chít chít” Giang Đạo Trần đang thong thả cho ch.ó ăn, thấy Tiêu Vân Hàn xuất hiện ở cổng viện, liền bình thản chào: “Ồ, về rồi à.”

“Ngươi sáng nay còn ở cùng chúng ta.” Tiêu Vân Hàn có chút bất ngờ.

Hắn hoàn toàn không biết Giang Đạo Trần rời đi từ lúc nào.

Trong lòng Giang Đạo Trần khá đắc ý: “So tốc độ, ta chưa từng thua.”

“Tình huống gì vậy?!” Lục Diễn chạy tới sau, tức tối.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Rõ ràng là hắn đề xuất trò chơi, kết quả hai người kia chẳng ai làm theo luật.

“Chắc là lúc ngươi vừa đề xuất trò chơi, ta đã chạy được hai dặm rồi.” Giang Đạo Trần nói.

“Không chơi với các ngươi nữa,” Lục Diễn đảo mắt tìm kiếm, “ta đi tìm Tống Ly báo cáo chiến công, kỳ lạ, mấy ngày nay gửi tin cho nàng mà không thấy trả lời.”

Giang Đạo Trần lên tiếng: “Là vì nàng đang ở Thí Dược Cốc dùng Thiên Thánh Độc Thể để hấp thu độc vụ, nếu không thì toàn bộ yêu quốc đã thất thủ rồi, không chỉ yêu quốc, mà cả phía nam Đại Càn cũng vậy.”

“Thí Dược Cốc? Nghe quen tai ghê.” Lục Diễn lẩm bẩm.

Tiêu Vân Hàn nói: “Trong lúc chiến tranh có nghe qua, hình như bên đó xảy ra vấn đề, nhưng đã được giải quyết.”

“Lúc đó đang đ.á.n.h Tô gia, loại tin tức làm d.a.o động quân tâm này không thể truyền ra tiền tuyến, nhưng có Tống Ly ở đó, hậu phương chắc chắn còn an toàn hơn tiền tuyến của chúng ta.”

Giang Đạo Trần đến sớm, đã hỏi thăm rõ ràng mọi chuyện.

“Bây giờ chỉ cần đợi đại quân vào thành, đại nhân Hạnh trở về nói rõ tình hình Thí Dược Cốc.”

Lục Diễn vốn muốn lập tức đến Thí Dược Cốc hỗ trợ Tống Ly, Giang Đạo Trần đoán được nên mới nói vậy chủ yếu là độc vụ trong Thí Dược Cốc quá mạnh, bọn họ cũng không giúp được gì.

Vẫn cần bàn bạc cẩn thận.

Chưa đến nửa ngày, đại quân Đại Càn đã trở về thành Bạch Xà. Phạm Chuẩn và nhóm mưu sĩ đích thân ra cổng thành đón tiếp, các tướng lĩnh vào phủ báo cáo quân tình, nhưng chờ rất lâu, vẫn không thấy Hạnh Mịch xuất hiện.