“Ê, lần này ngươi kết thành Kim Đan gì vậy?”
Trong lúc di chuyển trồng lại hoa cỏ, Lục Diễn chợt nhớ ra chuyện này, liền hỏi.
Nghe vậy, Triệu Tông Đình đang ngồi xổm kiên nhẫn xúc đất liền ngẩng đầu lên, ánh mắt hướng về núi sông phía trước không xa.
“Vốn dĩ ta nghĩ, dù có phá đan kết lại lần nữa, cũng vẫn sẽ là Tọa Lao Đan. Ai ngờ đâu, tất cả nhân duyên chấp niệm đã sớm tiêu tan từ khi ta kết thành Tọa Lao Đan rồi. Lần này kết đan, ta đặt cho nó một cái tên ‘Vạn Hoa’.”
Nghe hắn nói như vậy, dường như đây không phải là loại Kim Đan từng được ghi chép trong giới tu chân, Lục Diễn liền hỏi tiếp: “Vì sao lại đặt tên như vậy?”
“Ngắm hết phồn hoa thế gian, sống đời tự tại ung dung đây là một viên Kim Đan ‘sống trọn hiện tại’, nên ta đặt tên ‘Vạn Hoa’. Cũng là mong sau này có thể sống một đời tiêu d.a.o nhàn tản, vô ưu vô lo, trân trọng từng khoảnh khắc…”
……
Trong cung người qua kẻ lại tấp nập, Tống Trường Sinh nằm sấp trên bàn đọc sách đến mức ngủ gật, bên cạnh là Tiêu Vân Hàn cứ nhìn nàng đọc sách là cũng buồn ngủ theo.
“Ngươi mạ vàng viền cho ngọc tỷ à?” Lục Diễn cầm chiếc ngọc tỷ đen, nhìn về phía trước nơi Tống Ly đang được Hà Tích Chi, Từ Diệu Diên vây quanh chỉnh lại long bào.
“Tiên đế làm đó,” Tống Ly liếc mắt qua, “bốn Phật bên trong đang dần mất đi tín ngưỡng, sắp tiêu tán rồi. Nếu không mạ vàng cố định lại, ngọc tỷ khó mà giữ được trạng thái hiện tại. Hiện giờ phê tấu chương vẫn cần dùng đến nó.”
“Ngọc tỷ mới đã bắt đầu tìm nguyên liệu rồi.” Hà Tích Chi nói thêm.
Ánh mắt Tống Ly qua gương nhìn thấy Từ Diệu Diên phía sau đang căng thẳng, liền lên tiếng: “Thả lỏng đi, ngươi đã trải qua nhiều đại cảnh rồi.”
Bị nói trúng, Từ Diệu Diên không giấu nữa, hít sâu vài hơi rồi nói: “Không hiểu sao, rõ ràng là ngươi đăng cơ, mà ta lại thấy căng thẳng…”
“Có lẽ là linh hồn đã trải qua bao kiếp nạn, cuối cùng cũng đến được nơi khiến mình an tâm.” Tống Ly nói.
Nghe vậy, Từ Diệu Diên dần bình tĩnh lại.
Có lẽ lời nàng nói là đúng. Dù trải qua bao nhiêu lần luân hồi, linh hồn vẫn không đổi có thể bị mài giũa, nhưng khát vọng vươn lên phía trước, hướng tới đỉnh cao luôn tồn tại sâu trong bản chất.
Để đạt được điều đó, nàng đã chịu quá nhiều khổ đau, đến mức bây giờ vừa thấy không thể tin nổi, vừa lo sợ chỉ c.ầ.n s.ai một bước lại rơi xuống bùn lầy.
Tống Ly đã đứng dậy, bước ra ngoài, đồng thời nói: “Yên tâm, ta sẽ bảo vệ tốt quốc gia này.”
……
Trước điện, văn thần võ tướng xếp hàng chỉnh tề. Khi tân đế xuất hiện giữa đội nghi trượng, tiếng chuông trống vang lên, trang nghiêm long trọng.
Tống Ly nhìn thẳng phía trước nơi cuối con đường là ngai vàng đế vương.
Nàng không biết mình đã bước lên con đường này từ khi nào, cũng không rõ những trách nhiệm kia được đặt lên vai từ lúc nào. Nhưng vừa hay, nàng cần quyền lực ấy để bảo vệ những điều mình muốn bảo vệ, và cũng vừa hay, nàng có đủ năng lực để ngồi lên vị trí đó.
Nàng nhớ tới Hạ Từ Sơ khi xưa cô độc trong thâm cung giống như một dòng suối tĩnh lặng, lạnh nhạt mà thanh tịnh.
Nàng từng hỏi hắn, cuộc sống như vậy có quá nhàm chán không. Hắn chỉ cười nói, có lẽ là do hắn biểu hiện ra ngoài quá nhàm chán mà thôi.
Hắn thử đổi màu y phục.
Lúc đó, Tống Ly mới hiểu nội tâm hắn chưa từng mê mang, cũng chưa từng buồn tẻ.
Bởi vì đã từng nhìn thấy một giới tu chân hỗn loạn vô trật tự, nên hắn chọn xây dựng một quốc gia có pháp độ. Hắn đang gìn giữ chính giấc mơ của mình sao có thể nhàm chán?
Và giờ đây, Tống Ly cũng nhận ra ước nguyện của mình đã thành hiện thực.
Nàng bước qua từng hàng triều thần, tiến lên cao, cuối cùng đến trước ngai vàng.
Rồi quay người, ngồi xuống.
Thiên hạ giang sơn, thu vào tầm mắt. Hạnh Mịch cao giọng đọc chiếu đăng cơ:
“Trẫm lấy thân mọn, kế thừa đại thống. Ngưỡng nghĩ tiên đế, phụng mệnh trời, khai sáng cơ nghiệp, dãi gió dầm mưa, ngày đêm lo nghĩ vì xã tắc, vì bách tính…”
……
Ngoài cung, trong một phân điếm của Ngũ Vị Các, Lưu Thanh Thời nhìn hình ảnh Tống Ly trên màn sáng, càng nhìn càng hài lòng.
“Hợp lắm hợp lắm, bộ y phục này thật vừa người, ta đã nói Tiểu Tống mặc vào chắc chắn đẹp mà!”
Tinh Vũ đạo nhân vuốt râu, nheo mắt: “Sao cảm giác như già đi mười vạn tuổi vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thế mới đúng,” Lưu Thanh Thời lẩm bẩm, “bộ này là tiên đế chuẩn bị trước khi phi thăng, rất giống với lúc tiên đế đăng cơ.”
Tinh Vũ đạo nhân ngạc nhiên: “Ngươi từng thấy à? Không đúng đâu nhỉ?”
Lúc Hạ Từ Sơ đăng cơ, nàng còn chưa sinh ra mà.
“Chậc, sao ngươi cứ bắt bẻ mãi vậy!”
Tinh Vũ đạo nhân lập tức im lặng.
Lưu Thanh Thời lại nhìn về màn sáng, mắt hơi đỏ.
“Thật tốt… thật có khí chất… giống hệt ta lúc còn trẻ!”
“Cái này… không giống lắm đâu,” Tinh Vũ đạo nhân vẫn không nhịn được mà nói, “ngươi là võ tướng, còn Tiểu Tống thì…”
Chưa kịp nói hết câu, đã bị một ánh mắt trừng cho nuốt lại.
Ngày tân đế đăng cơ, trên trời xuất hiện dị tượng cát lành, chẳng bao lâu sau liền được dân gian thêu dệt thành những câu chuyện mang màu sắc thần thoại.
Mãi đến đêm khuya, Tống Ly mới cởi bỏ bộ lễ phục rườm rà. Khi cung nhân và lễ quan đều đã lui hết, Lục Diễn hớt hải xách theo hai vò rượu chạy tới.
“Đi thôi! Dương Sóc đang nướng thịt, chỉ chờ mỗi ngươi!”
Ánh mắt hắn sáng rực, như thể bọn họ vẫn là những thiếu niên năm xưa ở Phong Tranh quận, tự do lớn lên, chưa từng có gì thay đổi.
Tống Ly khựng lại một chút. Bỗng nhiên, làn gió đêm mang theo hương rượu theo cánh cửa bị Lục Diễn đẩy mở tràn vào, quét sạch mọi mệt mỏi trên người nàng.
Vì thế, nàng cũng đứng dậy, như vô số ngày đêm trước kia, bước về phía hắn.
“Mang gia vị chưa?”
“Sáng nay Giang Đạo Trần đặc biệt chạy tới Ngũ Vị Các lấy đó! Ngươi không biết hôm nay cung cấm nghiêm đến mức nào đâu, vẫn phải nhờ cái tên lén lút kia…”
Tống Ly chợt nhớ lại năm xưa, nàng cảm thấy mình nên cảm ơn Lục Diễn của ngày đó người đã chủ động bước về phía mình.
Hắn giống như một ngôi sao luôn rực cháy nhiệt thành, nhắc nhở nàng đừng bao giờ quên đi sơ tâm.
Trong bữa tiệc, mọi người nâng chén nói cười, tự nhiên như chỉ đang chúc mừng một người bạn được thăng chức.
Sau khi ăn uống no say, còn lại một việc cuối cùng chưa làm.
Tống Ly tìm đến Giang Đạo Trần, đưa chiếc hộp cho hắn.
“Đến bên đó rồi, nhớ chăm sóc tốt cho nàng.”
Giang Đạo Trần lập tức đặt chén rượu xuống, nhận lấy chiếc hộp.
Trước đây khi Tống Quy đưa chiếc hộp này cho hắn, hắn cũng từng tò mò bên trong là gì, nhưng lại không dám nhận, cũng không muốn nhận.
Giờ đây, khi nhận chiếc hộp do chính Tống Ly đưa, hắn phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn.
“Là gì vậy là gì vậy?” Lục Diễn lập tức tò mò ghé lại.
Tiêu Vân Hàn cũng trầm ngâm: “Nghe nói thông qua vật này có thể tìm đến một thế giới khác.”
Dương Sóc nghe vậy cũng nhướng mày: “Thứ gì mà thần kỳ vậy?”
“Đó là pháp tắc của thế giới kia.” Tống Ly đáp.
Dưới sự thúc giục của mọi người, Giang Đạo Trần cũng mang theo tâm trạng thấp thỏm mở chiếc hộp ra.
Trong hộp chỉ có một cuốn sách dày.
Trên bìa là hai chữ do chính tay Tống Ly viết:
Hình pháp.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
(Hết truyện)
~~~~.
Vật là phần truyện chính đã hoàn thành. Bống sẽ cố gắng xong phần ngoại truyện nhanh nhất có thể. Cảm ơn mn đã ủng hộ team mình nhé.