7 giờ sáng, tại nhà trọ Tinh Mang, Lục Diễn cùng trợ lý NPC của mình đang ngồi đối diện ăn sáng.
“Bia của hai vị đây.”
Người phục vụ đặt xuống hai cốc bia lớn rồi lại vội vã đi chỗ khác, hôm nay nhà trọ hiếm khi bận rộn đến vậy.
“Một tin không mấy tốt lành, sáng nay nhận được cuộc gọi báo lại phát hiện thêm ba xác khô nữa, tên sát nhân ma cà rồng tối qua lại tiếp tục gây án, mà đến hiện tại chúng ta vẫn chưa tìm được bất kỳ manh mối nào.” Oliver Gray nói.
Lục Diễn uống một ngụm lớn bia, sau đó cảm thán: “Hương vị tuyệt vời thật đấy, ước gì có thể mang cả thứ này về!”
“Tiếp theo chúng ta có đi xem t.h.i t.h.ể không?” Oliver nhanh nhẹn phết mứt lên bánh mì.
“Không cần, hôm nay chúng ta sẽ tìm được một manh mối.”
Vừa nói xong, ánh mắt Lục Diễn đột nhiên hướng về phía cửa.
Bên ngoài bước vào một người đàn ông trẻ tuổi có mái tóc nâu và đôi mắt nâu, mặc áo len màu be đơn giản, tay áo xắn lên tới khuỷu, để lộ đường nét cánh tay gọn gàng.
“Ồ, là tên hôm qua định b.ắ.n c.h.ế.t vị nữ tu kia,” Oliver cũng nhận ra, “trông như cả đêm hắn không về?”
“Không, sáng sớm hắn đã ra ngoài rồi, tôi thấy.” Lục Diễn nói.
“Ngài không ngủ à?”
“Một thám t.ử vĩ đại không cần nghỉ ngơi.”
Lục Diễn đã xác định nữ tu chính là Tống Ly, vì vậy đối với tên tay s.ú.n.g ở cùng nhà trọ Tinh Mang với mình, lại có khả năng đe dọa tính mạng của cô, hắn đặc biệt để ý.
Điều thú vị là, sáng nay Lục Diễn phát hiện ra hắn thực ra đi theo sau tên công t.ử đào hoa Leon Garland mà rời đi.
Người đàn ông kia sau khi trở về, đi tới quầy lễ tân gọi đồ ăn mang lên phòng, rồi lấy ví ra tìm tiền.
Lục Diễn vừa uống bia vừa bình luận: “Cái dáng vẻ keo kiệt này của hắn giống hệt một người bạn nào đó của tôi, mỗi khi nhìn thấy cảnh này tôi luôn có cảm giác muốn đi qua trả tiền giúp.”
Nói xong, hắn thật sự bắt đầu lục ví của mình.
Oliver không chút nể nang dội gáo nước lạnh: “Thám t.ử Hawk, ngài còn nhớ văn phòng của chúng ta sắp phá sản không?”
“Ồ.” Lục Diễn lặng lẽ cất ví đi.
Ở quầy lễ tân, nhân viên phục vụ đã ghi xong món ăn.
“Ngài Ricks, đồ ăn sẽ được mang lên phòng của ngài sau.”
Damian Ricks gật đầu, rồi đi lên cầu thang gỗ. Không lâu sau khi hắn rời đi, một người phụ nữ mặc áo choàng đen, đội mũ rộng vành màu đen, đeo kính râm cũng bước vào, đi thẳng lên lầu.
“Mái tóc vàng, thật hiếm thấy.” Ánh mắt Oliver dõi theo người phụ nữ cho đến khi cô khuất sau khúc ngoặt cầu thang.
Lục Diễn cầm miếng sandwich lên: “Chẳng phải nữ tu hôm qua chúng ta gặp cũng có mái tóc vàng sao?”
Vừa nói xong, động tác của hắn chợt khựng lại.
Tống Ly lần theo người đàn ông tóc nâu được nhắc đến trong radio lên tới tầng hai, nhưng ngay sau đó bóng dáng hắn đã biến mất.
Không có thuật định vị hỗ trợ thật không quen, nhưng cô buộc phải chấp nhận hiện tại mình chỉ là thân thể người bình thường.
Ngay lúc Tống Ly hạ ánh mắt xuống, chuẩn bị dựa vào dấu vết trên sàn để phán đoán, thì cánh cửa phòng chứa đồ bên cạnh đột nhiên mở ra, một bàn tay vươn ra kéo cô vào bên trong.
Còn chưa kịp nhìn rõ bộ dạng của người ra tay, cô đã bị bẻ ngược hai tay ra sau, ép c.h.ặ.t lên cửa, một nòng s.ú.n.g lạnh ngắt chĩa thẳng vào sau đầu.
“Cô là ai?” Người đàn ông lên tiếng.
Ánh mắt Tống Ly khẽ dịch chuyển, thông qua tủ kính bên cạnh, cô có thể nhìn thấy khẩu s.ú.n.g đang chĩa vào đầu mình.
Đó là một khẩu s.ú.n.g lục ổ quay, trên thân s.ú.n.g dường như khắc hình chim bồ câu hòa bình.
Mà người cầm s.ú.n.g, tóc nâu, mắt nâu, chính là kẻ mà cô vừa theo dõi.
Rõ ràng hắn chưa có ý định nổ s.ú.n.g, nhưng đúng lúc này, ngoài hành lang bỗng vang lên một tiếng hét tuyệt vọng.
“Cứu tôi! Cứu tôi! Ai đó cứu tôi với! Bọn họ đến bắt tôi rồi, bọn họ đến bắt tôi rồi!”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Người phụ nữ gào thét điên loạn, nghe giọng thì có lẽ vừa chạy từ cầu thang tầng hai lên, vừa khóc vừa đập cửa điên cuồng.
Cánh cửa đầu tiên bị nhắm tới chính là phòng chứa đồ nơi Tống Ly đang đứng.
Chỉ cách một cánh cửa, cô có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay người phụ nữ liên tục đập mạnh lên cửa, cùng với tiếng gào khóc tuyệt vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Làm ơn mở cửa! Cho tôi trốn vào với! Tôi không muốn bị bọn họ bắt về, nơi đó đúng là địa ngục!”
Trong tấm kính, ngón tay người đàn ông đang siết cò dần cong lại, rõ ràng đã coi người phụ nữ gây náo loạn bên ngoài và Tống Ly là cùng một phe.
Để đảm bảo an toàn tối đa cho bản thân, hắn nhất định sẽ chọn b.ắ.n c.h.ế.t Tống Ly ngay tại chỗ.
Đúng lúc này, người phụ nữ bên ngoài rời đi, lại chạy sang phía khác vừa khóc vừa đập cửa.
Ngón tay đang đặt trên cò s.ú.n.g khẽ thả lỏng.
Cùng lúc đó, Tống Ly hạ thấp giọng nói:
“Tiêu Vân Hàn, ngươi dám ra tay.”
Ngay khi câu nói vừa dứt, lực ép giữ hai tay cô phía sau lập tức buông ra.
Tiêu Vân Hàn kinh ngạc nhìn cô quay người lại, tháo mũ và kính râm xuống.
Gương mặt này vẫn xa lạ, nhưng ánh mắt thì rõ ràng là Tống Ly.
Không đúng… gương mặt này hắn từng thấy.
Hôm qua, lúc hắn định nổ s.ú.n.g g.i.ế.c Leon, nữ tu đứng bên cạnh hắn chính là cô.
Khi Tiêu Vân Hàn đang định mở miệng xác nhận, cô liền ra hiệu im lặng, đồng thời dùng tay kia giữ c.h.ặ.t cửa phòng chứa đồ.
Người phụ nữ dường như đã cầu cứu một vòng ngoài hành lang rồi quay lại, sau đó vừa khóc vừa chạy lên tầng ba.
Cùng lúc đó, phía cầu thang tầng hai lại vang lên tiếng của nhiều người.
“Cô ta ở kia!”
“Bắt lấy cô ta, đừng để cô ta chạy!”
Tiếng bước chân hỗn loạn dồn dập đuổi lên tầng ba.
Sau khi xác nhận bên ngoài đã yên tĩnh, Tống Ly mới nhìn về phía Tiêu Vân Hàn:
“Chuyện gì vậy?”
Đôi mắt Tiêu Vân Hàn khẽ mở to, đầy vẻ khó hiểu. Hắn cũng muốn hỏi Tống Ly, rốt cuộc chuyện này là sao.
Nhìn biểu cảm đó, Tống Ly lập tức hiểu ra.
Người phụ nữ điên loạn kia cũng là người mới xuất hiện ở nhà trọ Tinh Mang ngày đầu tiên.
Chuyện này tạm gác lại, Tống Ly còn có việc khác muốn hỏi, nhưng đúng lúc này, tầm mắt cô hướng thẳng ra cửa sổ đang mở của phòng chứa đồ.
Ngoài cửa sổ, trên không trung cao.
Một người phụ nữ đang rơi xuống.
Cô ta mặc áo bệnh nhân, đầu chúi xuống dưới, gương mặt đầy nước mắt hướng thẳng vào trong cửa sổ, đôi mắt oán hận nhìn chằm chằm vào bên trong.
Về phía Tống Ly.
Ánh nhìn ấy thoáng qua trong chớp mắt, cũng như sinh mệnh của cô ta, vụt tắt trong chớp mắt.
Một tiếng “rầm” vang lên khi cơ thể chạm đất.
Tống Ly nhanh ch.óng bước tới bên cửa sổ, cúi nhìn xuống, người phụ nữ nằm ngửa, m.á.u đỏ lan ra xung quanh.
Tất cả diễn ra quá nhanh.
“Nguyện Chúa đưa cô lên thiên đường.”
Tống Ly đưa tay làm dấu thánh, hoàn hảo diễn tròn vai một nữ tu.
Giọt nước mắt cuối cùng chảy ra từ đôi mắt vẫn chưa nhắm của người phụ nữ.
Rất nhanh, xung quanh t.h.i t.h.ể đã tụ tập đông người từ nhà trọ Tinh Mang kéo ra, Tiêu Vân Hàn cũng bước tới bên cửa sổ.
“Hiếm thật, có thể cùng lúc nhìn thấy nhiều người chơi xuất hiện như vậy.”
Tống Ly nhìn xuống dưới, những người chơi đang ở trong nhà trọ. Người cô nhìn thấy đầu tiên, vẫn là Lục Diễn đang cầm kính lúp quan sát t.h.i t.h.ể.
Chỉ thấy hắn nhìn một lúc, rồi trực tiếp ngẩng đầu lên, chính xác nhìn về phía cửa sổ nơi Tống Ly và Tiêu Vân Hàn đang đứng.