Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con

Chương 714



——19:00 tối——

Tống Ly vừa kết thúc buổi cầu nguyện tối thì đang định xem lại mấy tờ báo gần đây, lại có một cuộc gọi khác gọi đến.

Đầu dây bên kia là giọng cầu cứu của Lục Diễn.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Cái gã ảo thuật gia đó bám tôi cả nửa ngày rồi! Còn cả tên khoa học gia kia nữa, hắn cứ liên tục châm ngòi bên cạnh!”

“Bám?” Tống Ly thấy kỳ lạ vì họ không trực tiếp ra tay với Lục Diễn. Như vậy khả năng nghề nghiệp “thợ săn” có vẻ đã giảm xuống.

“Đúng vậy! Bọn họ nói muốn hợp tác với chúng ta cùng đi thăm dò bệnh viện Block, còn đưa ra một lý do không thể từ chối vì tên khoa học c.h.ế.t tiệt đó đã tiết lộ toàn bộ bí mật trồng nho của chúng ta cho ảo thuật gia! Đáng c.h.ế.t!”

Giọng Lục Diễn đầy tức giận.

Tống Ly nhíu mày.

“Tiêu Vân Hàn đâu, g.i.ế.c hắn đi. Ngay bây giờ.”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng lên đạn, ngay sau đó là một tiếng s.ú.n.g ch.ói tai.

“AAAA—! Các người không thể đối xử với tôi như vậy! Hôm nay tôi còn dùng năng lực một lần của mình giúp các người! Các người không thể!”

Aphraille đã dùng một món phòng cụ duy nhất trên người để chặn viên đạn thường của Tiêu Vân Hàn, rồi gần như phát điên lao lên giật lấy ống nghe, gào lên:

“Tôi hoàn toàn có ý tốt! Bản sao chỉ tồn tại đến 12 giờ đêm là biến mất! Khi đó người phục vụ chắc chắn sẽ phát hiện chúng ta lừa hắn, về sau sẽ không thể dùng cách này vào t.ửu trang thu hoạch nho nữa! Nhưng bọn họ có cách vào trong, có thể mang nho ra an toàn!”

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười nhạt không cảm xúc.

“Tôi có nhờ anh giúp thu hoạch nho sao?”

Bên cạnh, Tiêu Vân Hàn lại lần nữa giơ s.ú.n.g.

Lần này, Aphraille không còn phòng cụ.

Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị bóp cò, người ảo thuật gia đội mũ cao, Donny Lambert, đã nắm lấy nòng s.ú.n.g.

“Cô Lucifer, xin hãy tha thứ cho sự nóng nảy của anh ta. Tôi xin bày tỏ thân phận ‘Người Quan Sát’, và có thể đảm bảo rằng việc thuê chúng tôi sẽ giúp cô lấy được thứ mình cần từ t.ửu trang.

Chúng tôi sẽ không động vào chiến lợi phẩm của cô. Tôi mời cô hợp tác cùng chúng tôi đến bệnh viện để tìm manh mối, vì chúng tôi đã có vài suy đoán về lối thoát ở đó. Nếu cô còn lo lắng, chúng tôi cũng rất sẵn lòng chia sẻ thông tin hiện có.

Hôm qua cô đã thấy chúng tôi trong t.ửu trang rồi đúng không? Chúng tôi vẫn sống rất tốt. Điều đó chứng minh năng lực của chúng tôi khá ổn.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Đừng để tôi đi một chuyến vô ích. Tôi không ngại để đồng đội tăng thêm vài điểm xâm thực.”

“Dĩ nhiên rồi, chúng tôi chờ cô.”

Khi Tống Ly đến nơi, chỉ thấy Lục Diễn, Tiêu Vân Hàn, Aphraille và tên ảo thuật gia. Không thấy ai khác, nhưng cô vẫn quan sát xung quanh.

“Đồng đội của anh đâu?”

Donny cười, rồi trong phòng dần dần hiện ra một bóng người khác.

Đó là một người phụ nữ mặc đồ giản dị chính là nữ công nhân của nhà máy hóa chất Amiăng mà Tống Ly từng gặp.

Cô tháo món đạo cụ che miệng xuống, một loại khẩu trang đen giúp cô không phát ra tiếng ho.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng vừa tháo ra, cô lập tức ho sặc sụa, khóe môi còn có vệt m.á.u. So với lần gặp trước, sắc mặt hôm nay càng trắng bệch, mang theo vẻ c.h.ế.t ch.óc.

Những người còn lại đều kinh ngạc khi phát hiện trong phòng có người thứ năm. Chỉ riêng Tống Ly vẫn bình tĩnh như đã biết từ trước.

Chạm ánh mắt Tống Ly, người phụ nữ khẽ gật đầu rồi giới thiệu:

“Mary Garcia.”

“Tôi tò mò cô còn bao nhiêu ngày trong trò chơi. Bệnh bụi phổi này không phải giả, nếu không cô cũng đã không chọn tuyến bệnh viện.” Tống Ly nói.

Theo suy đoán của cô, Mary ban đầu vào bệnh viện để tìm t.h.u.ố.c trị bệnh bụi phổi, nhưng có lẽ không tìm được.

Trong mắt Tống Ly, trò chơi này cân bằng năng lực khá tốt: Mary mắc bệnh ngay từ đầu, khiến thời gian sống ngắn hơn người khác, nhưng đổi lại cô có năng lực ẩn thân rất mạnh.

Mary cũng đã quan sát Tống Ly từ hôm qua trong t.ửu trang.

Khi đó Lục Diễn thấy ảo thuật gia đang nói chuyện với khoảng không thực ra hắn đang giao tiếp với Mary đang ẩn thân.

Nội dung trao đổi chính là tổ hợp: nữ tu sĩ, thám t.ử và thợ săn tiền thưởng.

Trong mắt họ, đây là một nhóm hiếm khi hợp tác, không g.i.ế.c ch.óc bừa bãi, có xu hướng tìm kiếm manh mối để rời đi.

Họ không cùng phe với chủ lãnh địa là người phục vụ t.ửu trang, thậm chí còn là đối địch, nhưng vẫn được hắn cho phép rời đi an toàn sau khi chủ trường kích hoạt.

Vì vậy Mary quyết định không giấu nữa, cô cần Tống Ly hiểu rằng mình thật sự muốn hợp tác.

“Bảy ngày. Khi tôi vào trò chơi, tôi đã nhận cảnh báo: do bệnh bụi phổi, tôi chỉ sống được bảy ngày.”

“Vậy bây giờ cô chỉ còn ba ngày.”

Câu nói khiến mọi người sững sờ. Ngay cả Donny cũng lần đầu biết chuyện này.

Nhưng với Tống Ly, điều đó hợp lý. Người chơi bình thường chỉ có khoảng mười ngày. Sáu ngày sau vụ nổ nhà máy sẽ xảy ra không ai biết sẽ kéo theo điều gì.

“Vì vậy tôi cần gấp tìm đường thoát. Mấy ngày qua tôi và anh Lambert đã điều tra bệnh viện, đã giải được ba manh mối, chỉ còn một cuối cùng.”

Tống Ly ngồi xuống.

“Vậy các anh cần chúng tôi làm gì?”

“G.i.ế.c một người, một bác sĩ phẫu thuật,” Mary nhìn sang ảo thuật gia. “Chúng tôi đều là ‘Người Quan Sát’, năng lực của anh ta cũng chỉ nhắm vào quái vật và vật ô nhiễm. Chúng tôi không có khả năng g.i.ế.c người.”

“Hai Người Quan Sát? Không cùng đội sao?”

Donny cười, nhún vai, rồi liếc Lục Diễn.

“Đều muốn tìm đường sống từ mớ hỗn loạn này, Người Quan Sát thì nên dựa vào nhau mà thôi.”

“Còn người Thợ Săn trong đội các anh thì sao?”

Nhìn tổng thể, đội của Tống Ly khá cân bằng, không nổi bật cũng không yếu rõ ràng.

Trong số những Người Hộ Vệ, năng lực tiên tri là không thể thay thế.

Trong nhóm Quan Sát, năng lực sao chép của khoa học gia nếu dùng tốt còn vượt xa kính lúp của Lục Diễn.

Còn Thợ Săn—chiếc chiến cơ của Lion thậm chí thuộc hàng đỉnh cấp.

So ra, họ giống như… người nguyên thủy giữa những năng lực cao cấp.