Nữ Phụ Văn Tiên Hiệp Sau Khi Thức Tỉnh

Chương 114



Tinh Châu và Dịch Đồ cãi nhau, nhưng cũng là vừa chống kết giới vừa cãi, hiện trường quá hỗn loạn, không có ai chú ý tới động tĩnh của ba người bên này, mọi người đều vô cùng bận rộn. Tiểu Mai với tư cách là tu giả linh lực thực sự có hạn, chẳng mấy chốc đã cạn kiệt, hắn không bị ảnh hưởng bởi mùi vị của Ba Lạc Cốt nhưng yêu lực của hắn đều bị phong ấn rồi.

 

Phấn Liên vốn không nên xuất hiện trước mặt các đệ t.ử, nhưng nàng thực sự lo lắng cho tình lang nhỏ của mình, trận này sớm muộn gì cũng mở, phải xem có đợi được cứu viện tới hay không, nhưng năng lực của tình lang nhà mình thực sự có hạn, lát nữa nếu bị đám người dã man này làm bị thương thì biết làm sao.

 

Nàng hóa bướm bay ra, lượn quanh Tiểu Mai, “Lãnh Mộ Thi dùng ma lực của Xích Xà luyện chế Hóa Hình Đan cho ta, vừa nãy đã đưa cho ta rồi, ta ăn vào là có thể giúp chàng phá bỏ yêu lực, chàng đừng có bướng bỉnh lúc này nữa cục cưng ơi, ta không muốn những thứ ghê tởm này làm chàng bị thương đâu.”

 

Tiểu Mai không còn linh lực nữa, tay rời khỏi kết giới, đưa tay đón lấy Phấn Liên, che trong lòng bàn tay, “Nàng đừng lộ diện trước mặt đệ t.ử, nếu không đợi đến khi giải quyết xong đám yêu tà này, kẻ tiếp theo chính là nàng đó.”

 

“Đợi sư tôn ta vân du trở về, ta sẽ cầu xin ông ấy nhận nàng làm đồ đệ, đến lúc đó nàng sẽ không phải trốn tránh như thế này nữa……”

 

Phấn Liên bất lực, Lãnh Mộ Thi vừa nãy nói với nàng, chưa đến lúc cuối cùng thì đừng ăn Hóa Hình Đan, đan d.ư.ợ.c này là vật thí nghiệm, còn chưa biết ma lực của Xích Xà sau khi luyện hóa nàng có dùng được hay không.

 

Lãnh Mộ Thi đem Phấn Liên coi như chiêu bài cuối cùng để lật ngược tình thế, nàng đã làm đủ mọi toán tính, quay trở lại đây, dù các đệ t.ử vẫn không cẩn thận trúng chiêu như thế này thì cùng lắm là để Phấn Liên hóa hình rồi nuốt sạch các đệ t.ử mang chạy đi là được.

 

Nàng không phải liều mạng quay lại, mà là đã chuẩn bị vẹn toàn, trong tay nàng thậm chí còn có mười mấy viên Hồi Xuân Đan thực sự có thể khiến người c.h.ế.t sống lại, thịt mọc trên xương trắng do Huyền Trúc chuyên môn luyện chế cho nàng.

 

Nếu không phải đêm qua nàng phát hiện những đệ t.ử bị trấn dân tàn sát kia đã không còn cứu được nữa, ngay cả hồn phách cũng không thấy, Lãnh Mộ Thi sẽ không để họ c.h.ế.t đâu.

 

Chỉ là lúc này, quan trọng nhất là nhanh ch.óng tìm ra Dạ Khóc Lang ở đâu, sinh cơ trên người hắn đã càng ngày càng yếu rồi.

 

Người phụ nữ trên mặt đất sau khi rên rỉ, đôi mắt vẫn trống rỗng một mảnh như cũ, Lãnh Mộ Thi đôi bàn tay đẫm m.á.u, nắm c.h.ặ.t con d.a.o răng thú, nghiến răng một cái, lại một lần nữa đ.â.m mạnh vào bụng nữ t.ử.

 

“A a a a a——”

 

Lần này nàng nhẫn tâm xoay nửa vòng, người phụ nữ trên mặt đất co giật lăn lộn, nhưng cuối cùng sau khi nằm sấp ngẩng đầu lên, trong mắt đã có thần trí.

 

“Bình An giấu ở đâu!” Lãnh Mộ Thi gầm lên với nàng ta.

 

“Ở……” Nàng ta nhắm mắt lại, đã không còn nhấc nổi đầu lên nữa rồi, Dạ Khóc Lang lại một lần nữa dán vào bên cạnh người phụ nữ, khóc gọi A nương.

 

Lãnh Mộ Thi nâng mặt nàng ta lên, ghé vào miệng nàng ta nghe thấy nàng ta cuối cùng nói một chữ: “Giường……”

 

Sau đó người phụ nữ hoàn toàn không nói được nữa, nàng ta c.h.ế.t hẳn rồi.

 

Máu điên cuồng từ cơ thể nàng ta chảy ra, như có sinh mệnh mà hội tụ lại, thành một quả cầu m.á.u, lăn về phía kết giới.

 

Bụng nàng ta dần dần xẹp xuống, người cũng tóp lại, khiến Lãnh Mộ Thi nhớ tới lời Phấn Liên lúc đó mô tả cảnh mình bị lang quân yêu dấu đổ t.h.u.ố.c vào, m.á.u thịt đều bị thiêu rụi, chỉ còn lại một lớp da.

 

Người phụ nữ gần như cũng chỉ còn lại một lớp da, Lãnh Mộ Thi hét lớn với các đệ t.ử: “Chặn quả cầu m.á.u đó lại!”

 

Sau đó nàng lấy túi tụ hồn trong túi trữ vật ra, chụp thẳng lên đầu người phụ nữ, đem tàn hồn thoát xác của bà ta cùng với Dạ Khóc Lang toàn bộ đều nhốt vào túi tụ hồn.

 

Giây tiếp theo, cuối cùng các đệ t.ử vẫn không chặn được quả cầu m.á.u kia, thứ đó là do t.ử khí ngưng tụ, chạm vào linh lực trận, cũng chính là kết giới do sinh cơ tạo thành, trực tiếp đ.â.m thủng một cái lỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lãnh Mộ Thi xách túi điên cuồng chạy vào trong phòng, đồng thời hét về phía bên sư huynh Tiểu Mai: “Không trụ được nữa rồi, bảo Phấn Liên ăn Hóa Hình Đan!”

 

Giây tiếp theo, kết giới bị xé rách bị trấn dân chui vào, mà đuốc đang cháy trên tay họ chính là lấy t.ử khí làm nhiên liệu giống như những loại dầu đèn kia.

 

Ngoại trừ vài đệ t.ử cao giai ra, toàn bộ đều trúng chiêu, mất đi linh lực.

 

Mà vài đệ t.ử cao giai đang chống đỡ kết giới, linh lực đang tiêu tán với tốc độ ch.óng mặt, Tiểu Hồi Xuân Đan cũng đã ăn hết rồi.

 

Lãnh Mộ Thi xách túi tụ hồn đi vào căn phòng lúc trước của trấn trưởng, x.á.c c.h.ế.t của người phụ nữ nằm trên đất héo tóp đến mức ngay cả da cũng tan biến, nhưng dấu vết cánh tay hóa thành m.á.u loãng thế mà vẫn chỉ vào trong phòng.

 

Lãnh Mộ Thi chạy thẳng tới chiếc giường lúc trước khiến nàng buồn nôn kia, không màng tới việc gì nữa mà bới tìm khắp nơi, miệng lẩm bẩm, “Giường, giường, giường…… giường ở đâu chứ!”

 

Cuối cùng nàng tìm thấy một dải vải cùng màu với chăn ở phía trong giường, nhét vào khe hở của nệm, nếu không nhìn kỹ thì hoàn toàn không thấy được.

 

Lãnh Mộ Thi đưa tay mạnh mẽ kéo một cái, ván giường bị lật lên từ phía trong, trực tiếp hất nàng vào một mảnh bóng tối——

 

Cùng lúc đó, kết giới đang khổ sở chống đỡ ầm ầm sụp đổ——

 

Chương 42 Là điềm yêu tà xuất thế (Lại mẹ kiếp tới nữa rồi……...)

Tựa như cánh cửa địa ngục đột ngột mở ra, các tu giả trong viện t.ử bị lũ Ba Lạc Cốt ùa tới như thủy triều bao vây, đại bộ phận tu giả trên người linh lực đã mất sạch, nhưng bọn họ vẫn còn bội kiếm trong tay.

 

Du T.ử Sơ cầm đầu cầm trường kiếm, cùng hai đệ t.ử cao giai khác chắn trước mặt đám đệ t.ử đã mất linh lực, Tuyết Linh kiếm cảm nhận được ý chí chiến đấu của chủ nhân, ong ong run nhẹ.

 

“G.i.ế.c đi! G.i.ế.c sạch lũ hung thủ g.i.ế.c người này, bọn họ đã hủy hoại ‘hỏa chủng’ của chúng ta!”

 

Trấn trưởng nằm trên đất gào lên với lũ Ba Lạc Cốt đang xông lên đối đầu với tu giả.

 

Giọng trấn trưởng vừa dứt, mũi kiếm Tuyết Linh của Du T.ử Sơ đã cắt đứt yết hầu của lão.

 

Máu phun ra, tựa như dải lụa đỏ treo trên trống trận vang lên hồi kèn khai chiến, cũng tựa như điều cấm kỵ tu giả không được làm hại phàm nhân bị dẫn đầu phá vỡ.

 

Lũ Ba Lạc Cốt này chỉ nhìn giống phàm nhân, chứ không phải phàm nhân.

 

Du T.ử Sơ trước giờ không phải người nói nhiều, Tuyết Linh quán chú linh lực quét ngang qua đám Ba Lạc Cốt đang xông lên phía trước, c.h.é.m đứt ngang lưng họ, sau đó lạnh giọng đạo: “G.i.ế.c!”

 

Lời hắn vừa dứt, khu viện t.ử này hoàn toàn biến thành địa ngục trần gian.

 

Đại bộ phận tu giả mất đi linh lực, không có linh lực gia trì, đệ t.ử cao giai còn không sợ đối mặt với những người bình thường không biết võ công này.

 

Nhưng đệ t.ử đê giai, kiếm thuật không tính là tinh diệu, lại không chống đỡ nổi việc Ba Lạc Cốt quá nhiều, ùa tới một lượt, bọn họ lúng túng chống đỡ, bao nhiêu kiếm thuật đều quẳng ra sau đầu, hoàn toàn là đang liều mạng.