Ả vội vã chạy đến điện Quỷ Vương, đem chuyện tà ma gì đó không rõ đến cả quỷ quan cũng không tha sắp xuất thế thêm mắm dặm muối báo cáo với Quỷ Vương.
Toàn thân Quỷ Vương bị quỷ khí che phủ, chỉ là một đám sương đen chẳng nhìn rõ thứ gì. Hắn đang ngồi ngay ngắn trên Luyện Ngục Đài, trước mặt mở ra sổ sinh t.ử hỗn loạn của hàng ngàn người, danh sách bao quanh hắn đủ bốn vòng.
Hắn vốn đang sứt đầu mẻ trán, nghe vậy toàn bộ quỷ khí ngưng tụ lại.
Một lát sau, hắn khẽ thở dài một tiếng: "Lại mẹ nó đến nữa rồi..."
"Không cần quản, ngươi cứ đợi phong ba kết thúc, đi câu hồn là được." Quỷ Vương nói xong liền phẩy tay đuổi vị quỷ quan kia ra ngoài.
Vị quỷ quan kia trở về điện quỷ của mình, tháo đôi cà kheo đi để tỏ vẻ cao chín thước ra, vóc dáng lập tức trở nên nhỏ nhắn, hắc bào quét đất.
Trong điện mình, ả dùng móc bạc vạch ra một lối đi chỉ đủ cho khuôn mặt chui qua, sau đó chỉ thò ra một khuôn mặt, lơ lửng trên không trung nhìn xuống chiến cục bên dưới.
Mấy ngàn Ba Lạc Cốt đều ẩn nấp trong trấn nhỏ này. Đệ t.ử chỉ dựa vào c.h.é.m g.i.ế.c, g.i.ế.c đến mỏi tay, Ba Lạc Cốt phơi thây khắp nơi, nhưng huyết nhân kia lại càng lăn càng lớn, dây dưa không dứt với Phấn Liên và Tiểu Mai.
Tuy nhiên động tác của Ba Lạc Cốt càng lúc càng chậm, ngay cả những kẻ đến sau cũng bị thứ gì đó hút đến trước căn phòng của trấn trưởng, không thể cử động, mặc cho đệ t.ử c.h.é.m dưa thái rau mà c.ắ.t c.ổ.
Mà trong mật thất, Lãnh Mộ Thi toàn thân mồ hôi lạnh đầm đìa, linh lực không ngừng chảy vào đan lò trên tay ngày càng ít đi, dần dần bị t.ử khí đen đặc thay thế.
Nàng gần như biến thành một vật chứa vận chuyển, sau khi không còn Hồi Xuân Đan để kế tục, đan lò được t.ử khí cung dưỡng ẩn hiện sự xao động, tốc độ thế mà nhanh hơn nhiều so với đan lò bình thường dùng linh lực cung dưỡng, thấy rõ là có thể khai lò thành đan.
Bản thân nàng cũng không biết mình luyện hóa ra thứ gì, nhưng hiện tại nàng hoàn toàn chắc chắn, t.ử khí cũng giống như sinh cơ, đều có thể dùng để luyện chế.
Lúc này, Phấn Liên bên ngoài bắt đầu thu nhỏ cực nhanh, vì viên Xích Xà Hóa Hình Đan kia đã tiêu hao hết sạch, ả không duy trì nổi thân hình đại yêu nữa.
Phong ấn của Tiểu Mai dù sao cũng chỉ là rạn nứt chứ chưa hoàn toàn bị phá vỡ. Hắn mượn yêu lực của Phấn Liên, Phấn Liên mất đi yêu lực, hắn tự nhiên cũng theo đó mà ngã xuống.
Ngay khoảnh khắc Phấn Liên ngã xuống, huyết nhân cao bằng hai gian nhà kia không còn ai kiềm chế, vung một cái tát liền đ.á.n.h bay mấy đệ t.ử cấp thấp.
Lũ Ba Lạc Cốt thấy vậy khí thế đại chấn, ép đám đệ t.ử đã mất linh lực không thể kế tục từng bước lùi về phía sau núi.
Không cần đoán cũng biết, sau núi chính là nơi chôn xác Ba Lạc Cốt. Lũ Ba Lạc Cốt này muốn ép tất cả bọn họ vào cái hố chôn chung đó để nuôi dưỡng những Ba Lạc Cốt chưa thành hình.
Ngay khi đám đệ t.ử bị ép lùi đến hậu viện, đột nhiên một tiếng nổ vang trời dậy đất, căn phòng của cả viện bị lật tung trong lực xung kích khổng lồ này, hóa thành tro bụi giữa không trung.
Linh quang như cột trụ khổng lồ phóng thẳng lên trời, bốn bề cuồng phong loạn vũ, sinh cơ không ngừng từ tứ phương tám hướng bị hút về phía viện này.
Linh quang lao thẳng về phía chân trời, đ.â.m xuyên qua những đám mây dày màu m.á.u đang bao phủ ánh trăng——
Đệ t.ử đồng loạt khựng lại, Ba Lạc Cốt cũng cảm nhận được sự sợ hãi, ngừng hành động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi người đang giao chiến nhìn về phía cột sáng linh lực chọc trời kia... Những đám mây màu m.á.u giống như lớp sương m.á.u bị dòng nước xiết đ.á.n.h tan, trong chớp mắt liền tan tác không thấy đâu, chỉ để lại ánh trăng trong trẻo quá mức, rải xuống khuôn mặt đầy x.á.c c.h.ế.t này.
Ba Lạc Cốt đang sợ hãi yêu tà xuất thế, còn các đệ t.ử nhìn cột linh quang chọc trời này thì há hốc mồm kinh ngạc.
——Bởi vì đây là dấu hiệu tu giả tiến giai, không phải là tiến một tiểu giai bình thường, mà là tiến trọng.
Ví dụ như Tinh Trọng, trực tiếp vượt qua đỉnh phong, tiến vào Nguyệt Trọng.
Tu giả nhập đạo bước vào Tinh Trọng về sau, mỗi lần tiến một tiểu giai đều cần tích lũy tu vi gấp đôi cấp bậc trước đó trở lên, có thể nói là bước bước gian nan, thời vận cơ duyên, cần mẫn thủ tâm, thiếu một thứ cũng không được.
Mà tiến trọng này lại càng khó như lên trời. Ngàn vạn năm qua, Thái Sơ Sơn chưa từng có đệ t.ử nào trực tiếp vượt qua đỉnh phong tiến trọng, trong giới tu chân các gia tiên môn cũng chưa từng có. Vị đại năng tiến trọng duy nhất được các trưởng lão lấy ra làm điển hình trong giờ học là từ một vạn bảy ngàn năm trước, đã sớm vì phong ấn Thiên Ma mà hồn quy đại địa.
Có lẽ cũng chỉ có bậc đại trí đại đức, lòng mang thiên hạ như vậy mới có thể vượt cấp tiến trọng, một bước lên trời.
Nhưng luồng linh quang chọc trời này lại xuất hiện chân thực ngay trước mắt, trong số bọn họ có người tiến trọng.
Đệ t.ử g.i.ế.c ch.óc quá loạn, căn bản không rảnh để tâm bên cạnh thiếu mất ai, vì thế phản ứng đầu tiên của bọn họ là nhìn đông ngó tây, tìm kiếm tự nhiên là Du T.ử Sơ, cùng với các đệ t.ử cao cấp và trung cấp đi theo lần này. Bọn họ làm sao dám tưởng tượng người tiến trọng lại là đệ t.ử cùng khóa nhập môn.
"Là ai..."
Nhưng các đệ t.ử cao cấp đều đứng ở đây, nhếch nhác đẫm m.á.u, đệ t.ử không nhịn được lên tiếng hỏi.
Du T.ử Sơ tay cầm Tuyết Linh, nhìn về phía ngồn gốc của cột sáng kia, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.
Trong linh quang tiến trọng này có lẫn lộn t.ử khí của yêu tà.
Có một loại âm thanh khiến người ta dựng tóc gáy, như xương cốt vỡ vụn, như đầu rơi xuống đất, như lưỡi đao cắt vào da thịt, xào xạc vang lên từ bốn phương tám hướng.
Lũ Ba Lạc Cốt vốn điên cuồng bất chấp sống c.h.ế.t giẫm lên xác đồng bọn tấn công đệ t.ử, thế mà lại bắt đầu run rẩy thân thể lùi lại.
Cột sáng vẫn không ngừng phun trào, t.ử khí ngày càng nồng nặc, nhưng các đệ t.ử không lo được nhiều như thế vì lũ Ba Lạc Cốt này thế mà lại muốn chạy.
"Chạy?" Giọng Du T.ử Sơ lạnh như băng vụn, "G.i.ế.c cho ta!"
Đệ t.ử một lần nữa lao vào g.i.ế.c ch.óc. Trong đó có nhiều người là đệ t.ử cấp thấp mới vào sơn môn, bọn họ sinh ra trong nhung lụa, vào tiên sơn chưa đầy một năm, học đều là công pháp tiên thuật được các trưởng lão dày công chỉ dạy, đối phó với tà thú thì chẳng khác nào lũ con nít mới đẻ của nhân tộc.
Nhưng con nít bị ép vào đường cùng cũng biết c.ắ.n người. Sự sợ hãi của Ba Lạc Cốt khiến bọn họ cảm nhận được, muốn lùi sao có thể, đã làm bị thương nhiều đệ t.ử của bọn họ như vậy, chiếm đoạt nhiều thân xác phàm nhân như vậy, cộng thêm thù cũ g.i.ế.c đồng môn trước đó, thù mới hận cũ tính cả một lượt. Đệ t.ử cấp thấp cũng cầm đệ t.ử kiếm, c.h.é.m g.i.ế.c đến đỏ cả mắt.
Trong bãi chiến trường thịt nát xương tan như luyện ngục này, chỉ có một người đang cười.
Giây phút cột sáng xuất hiện, khi tất cả mọi người còn đang kinh hãi, hắn đã cười.