Nữ Phụ Văn Tiên Hiệp Sau Khi Thức Tỉnh

Chương 13



Nhưng bà ta hết lần này đến lần khác lại giống như tất cả những nữ t.ử si ngốc trên thế gian này, đem lòng yêu một "tiên quân" phong nhã lại biết chút tiên thuật mèo cào.

 

"Ngươi nói hắn từng hứa hẹn cưới ngươi làm thiếp, nhưng sau đó lật lọng, còn hạ độc Dung Cốt Tiêu Cơ Tán cho ngươi, nên ngươi mới biến thành thế này?"

 

Lãnh Mộ Thi vốn mang tâm thái đối phó để nghe, nhưng nghe mãi không kìm được mà cùng phẫn nộ theo: "Hắn đúng là cầm thú không bằng!"

 

Lãnh Mộ Thi mắng có chút kích động, phụ thân nàng chính là một gã khốn nạn, lừa mẫu thân nàng quá khổ, trước khi thành hôn hứa hẹn đời đời kiếp kiếp, vậy mà cuối cùng hết phòng này đến phòng khác rước thiếp vào nhà, nàng thật sự hận thấu hạng đàn ông như vậy.

 

Phấn Liên thấy nàng kích động vì mình như thế, không kìm được mà sụt sịt khóc nấc lên.

 

Lúc này bà ta thực sự hoàn toàn không giống một tà túy, trái lại giống như một nữ t.ử đáng thương vô trợ lại bất lực, vừa lau nước mắt vừa nói: "Thực sự rất đau, ngươi có biết cảm giác nội tạng từng chút một bị ăn mòn thành nước m.á.u là thế nào không, ta thực sự không cam lòng, ta hận lắm!"

 

Lãnh Mộ Thi không biết cảm giác nội tạng bị ăn mòn thành nước m.á.u, nàng chỉ biết cảm giác da mặt bị ăn mòn, nhưng giờ so lại, vẫn là Phấn Liên t.h.ả.m hơn một chút, thế là Lãnh Mộ Thi đưa tay vỗ vỗ vai bà ta.

 

Phấn Liên liền tựa vào vai nàng, dán vào tai nàng lại u u nói tiếp: "Nhưng ngươi cũng không cần quá tức giận, ta đã tìm hắn rất lâu, cuối cùng cũng tìm được hắn, hơn nữa cũng đã báo được thù!"

 

Lãnh Mộ Thi không nói gì, nàng lại nghĩ đến những họa bì yêu rối của Phấn Liên, đó chắc chắn là những người bà ta đã g.i.ế.c... chao ôi, đáng thương thì đáng thương thật, nhưng nhân yêu thù đồ mà.

 

"Nhưng trước khi ta đến, hắn đã gặp báo ứng rồi," Phấn Liên nói: "Kẻ thù của hắn kéo đến mấy trăm người, g.i.ế.c sạch sành sanh cả phủ thượng hạ, lúc ta đến, đám hung thủ đó đang ép hắn nói ra mật bảo gì đó."

 

"Hắn không chịu nói, nhìn hắn bị t.r.a t.ấ.n đến không còn hình người, ta không thể để hắn c.h.ế.t, vì hắn phải c.h.ế.t trong tay ta."

 

Phấn Liên nói: "Ta đã thôn phệ đám hung thủ đó, cũng đã g.i.ế.c hắn."

 

Nước mắt bà ta từ từ biến thành huyết lệ: "Nhưng ta cũng biến thành bộ dạng này, ta không sống nổi nữa, ta..."

 

"Ngoài đám hung thủ đó và gã đàn ông kia ra, ngươi không g.i.ế.c thêm ai khác sao?" Lãnh Mộ Thi đột nhiên hỏi.

 

Nước mắt Phấn Liên đọng lại trên mắt, sững sờ một chút, nói: "Ta đã thôn phệ những người đó, sau đó mê muội một thời gian, đợi lúc ta tỉnh lại thì gặp được các ngươi. Ta nhìn thấy ba vị tiên quân, hừ, tiên quân đạo mạo ngạn nhiên, không có một ai tốt cả! Ta liền huyễn hóa ra khách sạn khiến các ngươi tự chui đầu vào lưới, các ngươi quả nhiên mắc mưu ha ha ha."

 

Lãnh Mộ Thi nhìn bà ta vừa khóc vừa cười, đột nhiên nói: "Thật ra ngươi không cảm thấy, ngươi bây giờ thế này trái lại còn tốt hơn sao?"

 

"Cái gì?" Phấn Liên nghi hoặc nhìn nàng.

 

Lãnh Mộ Thi nói: "Người ngươi thôn phệ đều là hung thủ, kẻ ngươi g.i.ế.c là kẻ thù, ngay cả tu chân giới cũng không quản loại chuyện sau khi làm ác bị tìm thù này, chỉ cần ngươi không hại người nữa, thì không ai có lý do để đ.á.n.h g.i.ế.c ngươi, ngươi lại lợi hại như thế... sao ngươi lại nghĩ quẩn vậy?"

 

"Ta..." Phấn Liên mấp máy môi, không hiểu lời Lãnh Mộ Thi nói.

 

Lãnh Mộ Thi nắm lấy cánh tay bà ta vỗ mạnh một cái, bẻ vụn ra phân tích cho bà ta: "Ngươi xem này, ngươi giờ là đại yêu rồi, ngươi cũng đã g.i.ế.c được kẻ thù, hà tất phải lún sâu vào quá khứ, sao không hướng tới tương lai tốt đẹp mà nhìn?"

 

"Tên cặn bã vương bát đán đã gặp báo ứng, nhưng thiên hạ không chỉ có mình hắn là đàn ông, tự nhiên cũng không toàn là hạng khốn nạn, ngươi tìm một người tốt khác không đẹp sao?!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phấn Liên trong nháy mắt như được khai sáng, Lãnh Mộ Thi lại nói: "Hơn nữa nhé, ngươi nghĩ đi, ngươi lợi hại như vậy, ngươi tìm một người không được thì có thể tìm người khác, dù sao thọ mệnh yêu tà dài đằng đẵng, giờ lại không có mụ tú bà lầu hoa nào gông cùm được ngươi. Ngươi cẩn thận một chút, không làm ác, trên người không bị ác nghiệp quấn thân, đất trời này chẳng phải mặc ngươi tiêu d.a.o? Biết đâu ngày nào đó trong lòng đốn ngộ, lại phi thăng đi rồi? Trên đời này lại chẳng thiếu ví dụ yêu tà phi thăng..."

 

Lãnh Mộ Thi thấy thần sắc bà ta lung lay, vì cái mạng nhỏ của mình, nàng càng dốc sức khuyên bảo.

 

"Hoa khôi ngươi còn làm được, chẳng lẽ đổi một gã đàn ông mà nghĩ không thông sao."

 

Phấn Liên trừng mắt thật lớn, miệng há hốc, nhưng vẻ ai oán trong mắt dần bị sự tinh anh giống như Lãnh Mộ Thi thay thế.

 

"Vả lại kẻ ngươi tìm trước kia nghe ngươi nói là biết ngay hạng tiên quân giả hiệu, tiên quân thật sự ai nấy đều dung mạo xinh đẹp, phẩm hành đoan chính, thể lực cường hãn, một đêm bảy lần không thành vấn đề. Người tu đạo tu tâm trước, cho dù thi thoảng có kẻ đạo tâm không chính, cũng chẳng đi được bao xa đã tự tẩu hỏa nhập ma rồi..."

 

"A!" Phấn Liên đột nhiên ôm chầm lấy Lãnh Mộ Thi: "A!"

 

Phấn Liên "A a a" không dứt, Lãnh Mộ Thi còn tưởng mình đang ôm không phải một con đại yêu, mà là một con ngỗng lớn.

 

Một lúc lâu sau, Phấn Liên cuối cùng cũng thôi kêu, kích động đến mức nước mắt chảy ròng ròng, vỗ tay Lãnh Mộ Thi nói: "Ngươi nói đúng! Nói đúng lắm! Ngươi tìm cho ta một người đi!"

 

Lãnh Mộ Thi: ...... Hả?!

 

Tác giả có lời muốn nói: Lãnh Mộ Thi: ...... Cái thứ này tốt nhất là tự mình đi tìm đi, ta mà tìm được người tốt thì ta đã tự xông lên rồi.

 

Chương 6 Có đạo lữ không?

"Không phải, ta biết đi đâu tìm cho ngươi? Ngay cả ta," Lãnh Mộ Thi vội vàng từ chối: "Ngay cả ta kẻ ta nhìn trúng cũng là một... gã phụ bạc."

 

Phấn Liên ngang ngược vô lý: "Ta không quản, tóm lại ngươi phải tìm cho ta một người, con rối của ta nghe thấy ba vị tiên quân kia nói chuyện, các ngươi sắp đi Thái Sơ Tông, ngươi phải bái vào tông môn, ngươi phải tìm cho ta một người tốt ở trong Thái Sơ Tông!"

 

"Nhưng ta không có linh căn không bái vào được đâu, ta cùng lắm chỉ là một đệ t.ử ngoại môn thôi, ngươi hoàn toàn có thể tìm một người phàm, lại không có nguy hiểm, vương hầu tướng tướng mặc ngươi đùa giỡn, tốt biết bao nhiêu." Lãnh Mộ Thi cố gắng thuyết phục.

 

Nhưng Phấn Liên kiên quyết không đồng ý: "Người phàm sao xứng được với đại yêu, vả lại chính ngươi nói, tiên quân trong tông môn đều một đêm bảy lần dũng mãnh vô song!"

 

"Ngươi lừa ta, ta giờ sẽ g.i.ế.c ngươi ngay!" Phấn Liên bóp cổ Lãnh Mộ Thi.

 

Lãnh Mộ Thi: ......

 

Nàng bị bóp đến trợn trắng mắt, thấy lưỡi sắp thè ra ngoài đến nơi, nàng điên cuồng vỗ vào cánh tay Phấn Liên.

 

Sau khi Phấn Liên buông nàng ra, thấy nàng ho dữ dội, đợi Lãnh Mộ Thi ho xong, bà ta mới nói: "Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ khôi phục gương mặt cho ngươi."

 

"Ta là họa bì yêu, ta có thể biến ngươi thành bất kỳ bộ dạng nào, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời."