Nữ Phụ Văn Tiên Hiệp Sau Khi Thức Tỉnh

Chương 140



“Chẳng phải có câu nói rất hay sao, c.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu?”

 

Lãnh Mộ Thi vừa nói vừa dùng đai lưng này trói một bàn tay của Tiêu Miễn lại.

 

Tiêu Miễn: “Nhưng, nhưng, chúng ta, ta...” Hắn căn bản không nói được một câu hoàn chỉnh, rõ ràng biết tình trạng này không đúng, cũng biết sự thay đổi đột ngột của Lãnh Mộ Thi là không thể nào... nhưng tim hắn vẫn đập thình thịch như trống chầu khi nàng ghé sát vào.

 

Lãnh Mộ Thi còn cố ý nói: “Dù sao chúng ta cũng không ra ngoài được nữa, bên ngoài nhiều yêu ma thú như vậy, huynh ra ngoài sẽ bị xé nát mất thôi, Ảnh Tông cũng chẳng biết đang ở đâu, có lẽ đã đi rồi, còn cứu viện các phái thì cũng phải vài ngày nữa mới tới...”

 

Lãnh Mộ Thi buộc c.h.ặ.t t.a.y Tiêu Miễn lại, dán sát tai hắn nói: “Hay là trước khi c.h.ế.t, chúng ta chơi một trò kích thích một chút, có được không?”

 

Đầu óc Tiêu Miễn như sắp bốc cháy, cùng với khuôn mặt và cổ của hắn. Hắn nắm lấy cổ tay Lãnh Mộ Thi, cố gắng đè nén sự rung động và vọng niệm trong lòng, giọng nói hơi khàn đi: “Nàng điên rồi, có phải bị ảnh hưởng bởi Huyễn Sinh Thạch không, chúng ta hiện tại nên nghĩ cách cứu đệ t.ử chứ, chúng ta... rời xa hang ổ này một chút, nàng sẽ không bị ảnh hưởng nữa.”

 

Lãnh Mộ Thi cầm lấy đoạn đai lưng đang buộc tay Tiêu Miễn, quấn lên một tảng đá nhô ra phía trên đầu hắn.

 

“Không vội, cứu người trước tiên phải tự cứu mình.”

 

Lãnh Mộ Thi nhìn Tiêu Miễn, đưa tay b.úng nhẹ vào ch.óp mũi hắn: “Lát nữa cứ việc thả lỏng mà suy nghĩ, cơ hội này không có nhiều đâu...”

 

“Nghĩ cái gì?” Tiêu Miễn vẻ mặt mờ mịt.

 

Lãnh Mộ Thi đứng dậy, giật giật dải đai lưng nối giữa tay Tiêu Miễn và tảng đá, thấy khá chắc chắn, sau đó nhìn xuống Tiêu Miễn từ trên cao nói: “Thì nghĩ những chuyện đang hiện lên trong đầu huynh lúc này ấy.”

 

Tiếp đó, nàng tung một cước đá vào vai Tiêu Miễn, mang theo một chút linh lực và kỹ xảo, trực tiếp đá Tiêu Miễn ra khỏi lối thoát hang động tối đen, đá hắn vào phạm vi chiếu sáng của Huyễn Sinh Thạch.

 

Huyễn Sinh Thạch trong hang ổ Huyễn Sinh Hồ đã chữa lành cho các đệ t.ử kia, tự nhiên cũng có thể chữa lành cho Tiêu Miễn. Trước khi cứu người, họ phải tự cứu lấy mình trước.

 

Lãnh Mộ Thi nấp trong bóng tối nhìn vết thương ở bụng Tiêu Miễn, quả nhiên m.á.u dần ngừng chảy.

 

Thần sắc của hắn cũng từ kinh hoàng tìm kiếm bóng dáng nàng chuyển sang mê ly, cuối cùng chậm rãi nằm trên mặt đất, hơi thở ngày càng dồn dập...

 

Lãnh Mộ Thi nhướng mày.

 

Hắn lại khẽ hừ một tiếng, co một chân lên, hai tay giơ ra, như thể đang hờ hững ôm lấy người nào đó.

 

Lãnh Mộ Thi: ...Ồ hô, ảo cảnh này xem ra cũng khá kịch tính đấy chứ?

 

Chương 49 Ma đan đó từ đâu mà có? (Rốt cuộc cái gì mới là thật!...)

Cảm giác khi nhìn người khác đang ân ái với “mình” trong trí tưởng tượng của hắn là thế nào?

 

Lãnh Mộ Thi xem đến là hào hứng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Miễn quả nhiên rất dám nghĩ, Lãnh Mộ Thi nhìn hắn hư không đỡ lấy người không tồn tại trên người mình, lộ ra biểu cảm vừa đau đớn vừa hoan lạc, nói thật là tư thế này nàng còn có thể chấp nhận được...

 

Nhưng ngay khi nàng đang xem cao hứng, Tiêu Miễn đột nhiên đau đớn ôm lấy vị trí trái tim mình, sau đó “phụt” một tiếng phun ra một ngụm m.á.u, rồi ánh mắt mê ly của hắn trở nên rõ ràng, nhìn về phía Lãnh Mộ Thi.

 

Lãnh Mộ Thi: ...Chuyện gì vậy!

 

Tiêu Miễn ôm n.g.ự.c, chống tay ngồi dậy, lại liếc nhìn đai lưng đang buộc trên tay mình, xem như đã hiểu ý của Lãnh Mộ Thi. Hắn đỏ mặt tía tai liếc nàng một cái, sau đó ngồi xếp bằng dưới đất, mượn năng lực chữa trị của Huyễn Sinh Thạch bắt đầu vận chuyển linh lực, xua tan yêu khí trong cơ thể.

 

“Huynh sao thế?” Vì đai lưng dù có nối lại thì chiều dài cũng rất có hạn, do đó Tiêu Miễn đang ở ngay cửa hang, Lãnh Mộ Thi ghé sát từ bóng tối hỏi hắn, “Huynh làm sao vậy, phá được ảo cảnh rồi à? Phá bằng cách nào?”

 

Tiêu Miễn không trả lời Lãnh Mộ Thi, hắn căn bản không biết nói thế nào. Chuyện Chu Sa Thủ Cung là do Huyền Trúc điểm lên để đề phòng hắn có hành vi không đúng mực với Lãnh Mộ Thi, chuyện này thì không có gì không thể nói, nhưng ảo cảnh lúc nãy...

 

Ảo cảnh đó thật sự quá xấu hổ để mở lời, nhất là lại ngay trước mặt Lãnh Mộ Thi, khiến hắn cứ như một tên sắc ma vậy, Tiêu Miễn chỉ hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống cho rồi.

 

Lãnh Mộ Thi thấy Tiêu Miễn không nói gì thì cũng không lên tiếng quấy rầy hắn trị thương. Tiêu Miễn không mất bao lâu, các vết thương trên người đều đã khỏi hẳn, bao gồm cả vết thương tâm mạch do Chu Sa Thủ Cung gây ra khi hắn nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng.

 

Nhưng khi đặt mình trong hang ổ Huyễn Sinh Hồ, từng giây từng phút, bên cạnh hắn đều có một “Lãnh Mộ Thi” dịu dàng hỏi hắn còn đau không, ghé sát tai hắn nói muốn mãi mãi ở bên hắn, thậm chí còn tới ôm hắn, hôn hắn.

 

Tiêu Miễn liên tục c.ắ.n rách đầu lưỡi để duy trì sự tỉnh táo. Hắn biết Lãnh Mộ Thi đang quan sát mình từ trong hang động tối tăm phía sau, hắn xấu hổ khi phải làm ra những hành động nhục nhã đến c.h.ế.t ngay trước mặt nàng.

 

Thêm vào đó, Lãnh Mộ Thi do Huyễn Sinh Hồ huyễn hóa ra tuy giống hệt nàng, ngay cả vết m.á.u dính trên người do dựa vào Tiêu Miễn cũng y đúc, nhưng tính cách lại hoàn toàn khác biệt.

 

Ngoài đời Lãnh Mộ Thi sẽ không thì thầm dịu dàng với hắn như vậy, cũng không triền miên không dứt, càng không chủ động sáp lại hôn hắn.

 

Lãnh Mộ Thi như vậy là hình mẫu mà Tiêu Miễn từng ảo tưởng sau khi hai người bên nhau, vì thế hắn cực kỳ động tình, mà động tình thì sẽ chạm đến Chu Sa Thủ Cung ở tâm mạch, sẽ đau đến mức tỉnh lại.

 

Tiêu Miễn nhất thời cảm thấy như vậy rất tốt, ít nhất hắn sẽ không bị chìm đắm.

 

Đợi đến khi vết thương trên người hoàn toàn không còn ảnh hưởng, Tiêu Miễn liền nhân lúc ý thức tỉnh táo, quay đầu nói với Lãnh Mộ Thi: “Ta đi tìm cách đưa các đệ t.ử ra ngoài, ảo cảnh này không ảnh hưởng được tới ta.”

 

Lãnh Mộ Thi tuy không biết tại sao không ảnh hưởng được, Tiêu Miễn vừa rồi làm sao mà tỉnh lại từ ảo cảnh, nhưng không nghi ngờ gì nữa đây là cách tốt nhất.

 

Nàng gật đầu đồng ý, nhìn Tiêu Miễn lúc đi lúc dừng.

 

Thấy hắn có đôi khi lộ ra dáng vẻ say đắm, nhưng rất nhanh đã ôm lấy n.g.ự.c tỉnh lại, lắc lắc đầu tiếp tục đi, rồi lại một lần nữa thần sắc mê ly.

 

Đoạn đường này đi qua, vạt áo trước của hắn đã đẫm m.á.u, nhưng bước chân hắn càng lúc càng nhanh. Đến cuối cùng, “Lãnh Mộ Thi” do ảo cảnh hóa ra dù có dịu dàng triền miên đến cực điểm cũng không đủ để làm Tiêu Miễn chìm đắm nữa.

 

Đầu tiên hắn đi tới trước mặt đám đệ t.ử Hoan Hỷ Tông, định gọi họ dậy, nhưng bọn họ tuy không giống các đệ t.ử khác bị chìm đắm, mà đang kết pháp trận đối kháng huyễn thuật, nhưng họ lại không nghe thấy tiếng của Tiêu Miễn, hoàn toàn không có phản ứng gì với lời gọi của hắn.