Nhưng Tiêu Miễn lại không hề cảm thấy bất kỳ điều gì bất thường trên người nàng cả. Mắt cá chân nàng bị trẹo, chắc chắn rất đau, vì thế vành mắt hơi đỏ, lúc nãy vẫn còn đang khóc, bây giờ nhìn qua lại không phân biệt được trên mặt rốt cuộc là nước mắt hay là nước mưa.
Mưa thu lạnh lẽo, cơn mưa này đến nhanh đi cũng nhanh. Tiêu Miễn nhìn Lãnh Mộ Thi, có khoảnh khắc cảm thấy nàng như hòa làm một với thân cây hay thậm chí là cả khu rừng phía sau, dường như khu rừng này, màn mưa này, trời đất này vốn dĩ là một phần của nàng, chỉ cần lơ đãng một chút, chớp mắt một cái là sẽ biến mất vậy.
Nhưng nàng rõ ràng đang ngồi ở đó một cách rạng rỡ và sống động như vậy, vẫn đang mỉm cười với chính mình, tại sao hắn lại có cảm giác muốn ôm c.h.ặ.t lấy nàng?
Tiêu Miễn không hiểu được cảm giác của mình, vì vậy lưng thẳng tắp tựa vào thân cây đại thụ, nhìn Lãnh Mộ Thi với vẻ đầy cảnh giác.
Lãnh Mộ Thi cứ thong thả ngồi đó. Mưa đã tạnh nhưng nước mưa đọng lại trên lá cây trong rừng vẫn tí tách không ngừng.
Sau gáy Tiêu Miễn bị nước mưa tí tách làm cho lạnh toát, hắn xác nhận mình không hề bị bất kỳ sự mê hoặc nào, nhưng mỗi khi ánh mắt hắn rơi trên người Lãnh Mộ Thi, hắn lại bị vẻ rạng rỡ của nàng thiêu đốt.
Nàng thật đẹp.
Tiêu Miễn nhận ra mình đang nghĩ gì, suýt nữa thì nổ tung cả đầu tóc đang ướt nhẹp.
Tuy nhiên hắn cũng không kinh ngạc lâu, nhanh ch.óng vận chuyển linh lực để tĩnh tâm ngưng thần, sau đó trở lại bên cạnh Lãnh Mộ Thi: "Cây trâm có thể không tìm nữa được không?"
Hắn vậy mà vẫn còn nhớ đến cây trâm.
Lãnh Mộ Thi gật đầu: "Được thôi."
Tiêu Miễn lại cõng nàng lên, nhưng lần này bầu không khí hoàn toàn khác biệt. Lần này Lãnh Mộ Thi mày mắt mang cười, còn Tiêu Miễn thế nào cũng không thể tĩnh tâm lại được nữa.
Lớp áo ngoài ướt đẫm khiến nhiệt độ cơ thể của hai người rất dễ dàng truyền sang nhau qua lớp vải. Tiêu Miễn chưa bao giờ thân mật trao đổi nhiệt độ cơ thể với ai như vậy, hắn vừa đi vừa thi triển Thanh Khiết Thuật để dọn dẹp sự ẩm ướt và nhếch nhác trên người cả hai.
Nhưng hai khối mềm mại ấm áp như ngọn núi đè lên lưng khiến sống lưng hắn tê rần, hai tay không sao ôm c.h.ặ.t được đôi chân nàng.
Tiêu Miễn khổ sở mang Lãnh Mộ Thi trở lại bên đống lửa. Mắt cá chân của Lãnh Mộ Thi được Tinh Châu nắm lấy nắn lại, Tiêu Miễn đưa t.h.u.ố.c trị thương cho nàng, sau khi Lãnh Mộ Thi uống xong liền cười nói vui vẻ với bọn người Dịch Đồ.
"Muội định đi giải quyết nỗi buồn, không cẩn thận rơi xuống hố cây," Lãnh Mộ Thi nói, "Là Tiêu ca ca vừa hay phát hiện ra cứu muội..."
Mấy người trò chuyện, còn nướng khoai lang trong lửa để ăn. Tiêu Miễn vẫn luôn không lại gần, hắn không dám, hắn sợ mình lại mất khống chế một cách khó hiểu.
Hắn ngồi trên càng xe, nhìn chằm chằm vào sau đầu Lãnh Mộ Thi như muốn nhìn ra một bông hoa, dùng màn đêm đen kịt để che đậy sự nhìn lén của mình.
Cái gọi là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, Tiêu Miễn tu luyện đến nay dù tu vi chưa cao nhưng không cần phải ngủ nhiều giờ như phàm nhân.
Hắn chỉ cần một canh giờ là khôi phục tinh thần, nhưng cũng chính trong một canh giờ ngồi tựa bên xe ngựa này, trong giấc mơ của hắn toàn là đôi mắt ướt át hơi đỏ kia.
Toàn là dáng vẻ gần như hòa làm một với rừng núi và đại địa của Lãnh Mộ Thi, hắn trong mơ cứ đuổi theo nàng mãi, thế nào cũng không bắt được, mệt hệt như một con ch.ó c.h.ế.t chạy thâu đêm tám trăm dặm vậy.
Ngày hôm sau lên đường, không khí buổi sáng sau cơn mưa trong lành như được gột rửa. Lãnh Mộ Thi đứng bên xe, nhìn Tiêu Miễn dùng ống tay áo đựng một ít dã quả mang về.
Đầu tiên hắn đưa cho Lãnh Thiên Âm một ít qua toa xe, sau đó dưới cái nhìn chằm chằm của Lãnh Mộ Thi, gót chân xoay một cái, lướt qua nàng, không đưa cho nàng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lãnh Mộ Thi: "..." Đây là đang bài xích nàng sao?!
Nhưng nhanh ch.óng được chứng minh là không phải, bởi vì Tiêu Miễn không lâu sau lại quay trở lại, vò đầu bứt tai đi vòng quanh mấy vòng, biểu cảm trên mặt nghiêm túc hệt như không phải đang tặng quả cho người ta mà là đi viếng mộ.
Hắn dùng cách ném một nắm tiền giấy vào mộ, đưa tất cả số quả còn lại cho Lãnh Mộ Thi.
"Ăn đi." Hắn nói một cách cực kỳ ngắn gọn.
Lãnh Mộ Thi cười nhận lấy, miệng ngọt ngào nói: "Cảm ơn Tiêu ca ca."
Nàng cầm quả còn chưa kịp giơ tay lên, Tiêu Miễn đột nhiên vươn tay chộp lấy cổ tay nàng.
Lãnh Mộ Thi: "Hửm?"
Tiêu Miễn lập tức buông ra, rồi chạy biến đi như lửa đốt m.ô.n.g.
Hắn không biết mình chạy cái gì, cũng không biết mình đang làm cái gì nữa, nhưng trong lòng hắn có một ý nghĩ rất rõ ràng ——
Bắt được rồi, không phải mơ.
Chương 75 Nếu muội nhớ huynh
Bọn họ lần này đi suốt cho đến khi ngựa cũng đã mệt lử, cuối cùng cũng tìm được một thị trấn để dừng chân sau khi trời tối.
Lãnh Mộ Thi gặp lại Họa Bì Phấn Liên, tình hình thực sự khác xa so với trước kia. Phấn Liên lần này trở thành đại yêu không phải do nuốt chửng kẻ thù đã diệt môn gia tộc mình, mà là do Lãnh Mộ Thi tìm cho nàng một viên yêu đan, thành tựu thân phận đại yêu của nàng, và thuận tay ký kết khế ước tọa kỵ với nàng.
Vì vậy bây giờ nàng phụng mệnh đợi ở đây, tại quán trọ Họa Bì đã tiếp đón bọn họ hôm qua.
Lãnh Mộ Thi và Tiêu Miễn bước vào cửa, liếc nhìn lão chưởng quỹ Họa Bì có đôi lông mày và cái mũi vẽ không được tốt lắm nhưng vẫn cố tỏ ra vẻ hiền từ, nàng cúi đầu đưa tay xoa nhẹ chân mày mình, có chút buồn cười.
Lần này nàng không nhắc nhở về điều bất thường, cũng không có ai phát hiện ra sự lạ. Bọn họ thoải mái nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau lên đường thì gặp Phấn Liên cũng đang chuẩn bị lên Thái Sơ Sơn bái sư. Thái Sơ Sơn vốn dĩ không kỳ thị yêu tu, bản thể của Tam trưởng lão chính là một con khổng tước.
Thế là người đồng hành trên đường biến thành sáu người. Bọn họ thuận lợi đến thị trấn dưới chân núi Thái Sơ. Vì đến nơi sau khi mặt trời lặn nên bọn họ bị Thương Sinh Đại Trận ngăn cách bên ngoài, chỉ đành nghỉ lại trong thị trấn.
Thị trấn này vẫn phồn hoa như hoàng đô phàm trần, lại an nhàn vui vẻ, đêm không đóng cửa. Lãnh Mộ Thi sau khi thu xếp cho Lãnh Thiên Âm ổn thỏa vào buổi tối liền gõ cửa hẹn Tiêu Miễn ra ngoài dạo phố.
"Ta phải đả tọa, vật tục không được mang lên nội môn Thái Sơ Sơn. Sau khi nàng bái sư sẽ được phát đệ t.ử phục và đồ dùng hàng ngày, không cần mua gì cả."
Tiêu Miễn suốt chặng đường này luôn vô ý hoặc cố ý tránh né Lãnh Mộ Thi, lúc này cũng chỉ mở cửa một khe nhỏ, nghiêm nghị từ chối Lãnh Mộ Thi.
Lãnh Mộ Thi cười đưa chân vào khe cửa chặn không cho Tiêu Miễn đóng cửa, nói: "Nhưng cây trâm muội thích mất rồi, đ.á.n.h rơi trong rừng ấy."
Lãnh Mộ Thi nói: "Vật tục không được mang vào nội môn, nhưng ngoại môn thì không sao. Với tư chất này của muội, chắc chắn cũng không vào được nội môn, muội chẳng qua chỉ đi cùng muội muội đến thôi, vào hay không cũng không quan trọng."