Phấn Liên vẫn còn chí cha chí chép: Các người nói gì ta không hiểu gì hết á. Các người có bí mật nhỏ, tại sao vị tiên quân tươi non mọng nước này không thể đưa cho ta chứ!
Chuyện của Lãnh Mộ Thi và Pháp tắc không thể giải thích cho Phấn Liên, vì vậy nàng đành tụt lại phía sau vài bước, nói thật nhanh: "Tất nhiên là không thể cho ngươi rồi. Hắn là một kẻ bạc tình, ta đã hạ cổ cho hắn rồi ngươi mất trí nhớ sao? Hơn nữa, phương diện đó của hắn không được đâu."
Phấn Liên: Hả? Bề ngoài hào nhoáng nhưng bên trong vô dụng sao?
Lãnh Mộ Thi: "Đúng vậy, ta đã thử rồi, cho nên ngươi đừng có mơ tưởng nữa." Đây là nam nhân của muội muội nàng.
Lãnh Mộ Thi nắm thóp được Phấn Liên, nói Tiêu Miễn phương diện kia không được, Phấn Liên lập tức không còn gì để nói.
Pháp tắc lạnh lùng lên tiếng: Hừ hừ.
Lãnh Mộ Thi vất vả lắm mới trấn áp được hai kẻ gây phiền toái này, vị tiên quân "không được" ở phía trước lại lên tiếng.
Tiêu Miễn đi chậm lại, như thể vô ý hỏi: "Đêm qua cô hỏi Quy Dương trưởng lão có đạo lữ hay không, là nghiêm túc sao? Cô muốn tìm một vị đạo lữ tu vi cao thâm?"
Tiêu Miễn đứng lại nhìn nàng, vẻ mặt trang trọng, mang theo ý dạy bảo mở miệng: "Nhưng con đường tu tiên vốn không có lối tắt. Nếu cô đi vào đường tà, nói không chừng sẽ biến thành lò luyện của kẻ khác, linh căn bị hút cạn từng chút một, tu vi không thể thăng tiến, thậm chí thần hồn còn có thể..."
Lãnh Mộ Thi "Hả?" một tiếng, rồi vội vàng vẫy tay ngắt lời hắn: "Được rồi được rồi, ta biết rồi. Ta không có ý đó, chỉ là nhất thời tò mò nên hỏi bừa thôi."
Nàng tất nhiên biết tu tiên không có lối tắt, nhưng nàng càng biết tìm một vị đạo lữ tu vi cao thâm cũng không đáng sợ như hắn nói. Người có tu vi cao thâm mà lại thèm để mắt tới cái linh căn hỗn loạn nát bét của nàng sao?
Sự cảnh giác và chứng hoang tưởng bị hại của nam chính quả thực rất nghiêm trọng.
Tiêu Miễn nghe nàng nói là hỏi bừa, đầu ngón tay trắng bệch đang nắm lấy ghế ngựa hơi thả lỏng, lại nhỏ giọng nói: "Sau này tuyệt đối không được đùa như vậy với người khác. May mà Quy Dương tiên tôn phong thái cao khiết không chấp nhặt với cô, nếu không khi nổi giận chấn thương nội phủ của cô, cô sẽ không bao giờ nhập được tiên môn nữa."
Lãnh Mộ Thi: ...
"Cô..." Tiêu Miễn còn định nói gì đó, sau khi nhìn thẳng vào biểu cảm cạn lời của Lãnh Mộ Thi, hắn im bặt, nuốt nốt những lời hù dọa nàng vào trong.
Sau đó hắn hơi ưỡn n.g.ự.c, rảo bước đi trước, khi vào đại đường thì trả lại ghế cho chủ quán.
Lãnh Mộ Thi ở phía sau hắn ngơ ngác, định hỏi Pháp tắc, không lẽ nam chính còn có sở thích giáo huấn tiềm ẩn nào đó sao.
Cả nhóm ăn xong cơm nước thì tiếp tục lên đường. Trên đường đi Lãnh Mộ Thi vẫn nói chuyện trên trời dưới đất với Dịch Đồ. Nhắc đến chuyện linh lực nhập thể không thể cử động, Dịch Đồ còn lấy làm lạ nói: "Sư đệ vậy mà lại lỡ tay sao?"
Dịch Đồ nói: "Đây quả thực là chuyện hiếm lạ. Đệ ấy nhập môn muộn nhất, nhưng vẽ bùa vốn dĩ luôn là người ổn định nhất trong các sư huynh đệ chúng ta. Những phù trận tinh xảo phức tạp đến mấy đệ ấy cũng vẽ được, nếu không cũng sẽ không luôn bị sư tôn lấy ra làm cái cớ để quở trách bọn ta."
Lãnh Mộ Thi ha ha cười, thầm nghĩ nam nữ chính quả là một cặp, ngay cả việc bị lấy ra làm giáo trình quở trách người khác cũng tương đồng như thế, đây đúng là tâm linh tương thông mà.
Nàng lén lút đảo mắt một cái, chuyển chủ đề. Bởi vì nếu còn nói tiếp thì sẽ là sự việc xấu hổ khi nàng chảy đầy nước miếng vào cổ áo của Tiêu Miễn mất.
Cả nhóm đi đến lúc trời gần tối thì cuối cùng cũng đến Viện Đệ T.ử dưới chân núi Thái Sơ. Đây là nơi đệ t.ử Thái Sơ Sơn nghỉ chân tạm thời khi lên xuống núi không kịp giờ đóng đại trận, hoặc dưới núi còn việc chưa xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thái Sơ Môn mỗi ngày khi mặt trời lặn đại trận sẽ tự động đóng lại. Sau khi mặt trời lặn thì người trong có thể ra nhưng người ngoài không thể vào, để tránh có yêu tà nhân cơ hội trà trộn vào.
Bọn họ đến không đúng lúc, vừa vặn gặp lúc đại trận Thái Sơ Môn đang đóng lại. Đại trận đang trong quá trình đóng cũng không thể đi qua, cho nên đêm nay bọn họ buộc phải ngủ lại Viện Đệ T.ử này rồi.
Lãnh Mộ Thi và Lãnh Thiên Âm xuống xe, xe ngựa có người của Viện Đệ T.ử an bài. Lúc này vừa đúng lúc hoàng hôn, đại trận đang chậm rãi khép lại.
Dưới nền mây đỏ rực rỡ cả bầu trời, những phù văn màu xích kim lơ lửng di chuyển quanh ngọn núi dốc đứng đ.â.m vào mây xanh, giống như những con du long đang cuộn mình bò lên, vừa tráng lệ hùng vĩ, lại vừa mang theo ý vị uy nghiêm lạnh lùng.
Đây chính là tiên môn. Lãnh Mộ Thi ngẩng đầu nhìn, trong lòng không khỏi dâng lên hy vọng. Sau này nàng sẽ tu luyện trong ngọn núi này, nàng sẽ có một cuộc đời mới, tương lai mới...
Nhưng mỗi khi nàng triển vọng về tương lai tươi đẹp, hiện thực đều sẽ tát cho nàng một cái không chút nương tình để đ.á.n.h thức nàng.
Hòn đá Pháp tắc nóng lên, chứng tỏ có cốt truyện cần nàng ra tay.
Tiêu Miễn cái tên phong tao này, không thể yên ổn một chút được sao!
Chẳng lẽ Lãnh Thiên Âm lại nhanh như vậy đã bắt đầu gây chuyện rồi?
Không phải muội ấy ngồi xe ngựa cả ngày kêu mệt c.h.ế.t đi được, đòi đi ngủ sớm rồi sao?
Nàng phiền não ngược ánh hoàng hôn đẹp không gì sánh bằng đi tìm tung tích của Tiêu Miễn. Kết quả chưa kịp ra khỏi viện đã thấy một nữ tu xinh đẹp mặc đồng phục đệ t.ử, đang cười tươi như hoa đứng trước mặt Tiêu Miễn, đưa cho hắn một hộp thức ăn. Hoàn toàn không phải Lãnh Thiên Âm.
Lãnh Mộ Thi bị ép thực hiện cốt truyện, nhớ lại Pháp tắc đã từng nói với nàng, khi đến Thái Sơ Môn, bên cạnh nam chính sẽ có rất nhiều mỹ nhân lũ lượt kéo đến, cần nàng phải giúp dọn dẹp sạch sẽ.
Cái này còn chưa vào Thái Sơ Môn mà, nam chính đã bắt đầu không nhịn nổi mà trêu hoa ghẹo nguyệt rồi. Không thể để nàng yên thân nghỉ ngơi một đêm rồi hãy phong tao sao? Đi đường cả ngày mệt lắm chứ bộ!
Lãnh Mộ Thi vừa đi về phía đó, vừa giật chiếc khăn trên đầu mình xuống, để lộ vết sẹo, định dựa vào việc dọa nạt để đuổi nữ tu này đi.
Đến gần, nàng nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai người bọn họ.
"Tiêu sư huynh, đây là thịt Thần Hỏa Thú," Nữ tu trông rất thẹn thùng, nhìn kỹ thì có chút mặt b.úp bê, rất đáng yêu.
Nàng e thẹn nhìn Tiêu Miễn, ngón tay sắp vặn cái quai hộp thức ăn thành hình xoắn quẩy luôn rồi: "Tiêu sư huynh, đây là thịt khô muội tự tay làm, huynh nhận lấy đi. Lần trước huynh cứu muội trong Thanh Dương bí cảnh, muội vẫn luôn không biết báo đáp huynh thế nào..."
"Ta thấy muội là muốn lấy thân báo đáp thì có." Lãnh Mộ Thi đóng vai ác nữ cực kỳ thành thục, tư thế phóng túng ngữ khí chua ngoa, nắm giữ sâu sắc tinh túy của kẻ đáng ghét trong thoại bản.
Nàng đột nhiên xen vào, đứng bên cạnh Tiêu Miễn, với tư thế đây là vật sở hữu của ta, ôm lấy một cánh tay của Tiêu Miễn, đê tiện tựa đầu lên cánh tay hắn, còn cọ cọ mấy cái, lại nói: "Muốn lấy thân báo đáp thì muội phải xếp hàng trước đã."
Tác giả có lời muốn nói:
Lãnh Mộ Thi: Lên lên lên, suốt ngày bắt ta lên, nam chính khi nào mới để ta "lên"! (Nói năng lộn xộn)
Tiêu Miễn: ... Ngày nào?