Thời gian dường như trôi rất chậm, rất chậm, chàng gian nan nhưng kiên định đi đến phía sau Lãnh Mộ Thi, bán quỳ trên mặt đất, há miệng nhưng không thốt nên lời, nước mắt lại rơi xuống trước.
Chàng lau đi mấy lần mới nhìn rõ, đưa tay chậm rãi đặt lên vai Lãnh Mộ Thi.
Chàng không biết mình đã từng mơ bao nhiêu giấc mơ như thế này, lúc trầm luân ngủ say trong cơ thể Thiên Ma, chính là dựa vào những vọng tưởng này để duy trì ý thức không bị tiêu tán.
Chàng vọng tưởng Thiên quân của chàng sẽ có một ngày rủ lòng thương xót hắn, thậm chí yêu hắn, đưa hắn trở về đào nguyên thuở ban đầu.
Nhưng mỗi một lần chàng vừa chạm vào, giấc mộng liền tan vỡ.
Tiêu Miễn nghĩ một cách tự ngược đãi bản thân, tay mấy lần đưa lên rồi lại hạ xuống. Lãnh Mộ Thi vẫn luôn không ngoảnh đầu lại, chậm rãi ăn cá, nhưng tấm lưng lại căng cứng thấy rõ bằng mắt thường.
Nàng cũng nén hơi thở đến mức gần như không nghe thấy, sợ làm kinh động đến một cánh bướm sắp đậu xuống vai mình.
Tiêu Miễn cuối cùng nhắm nghiền mắt, đặt tay lên vai Lãnh Mộ Thi.
Chạm được vào thực thể —— giấc mộng của chàng không tan biến.
Giấc mộng của chàng đã thành thật rồi.
Tiêu Miễn không dám mở mắt, sợ mở mắt ra vẫn chỉ thấy những hình ảnh vặn vẹo, nhưng Lãnh Mộ Thi đã nắm lấy tay chàng, xoa xoa lên ngón cái của chàng, khẽ gọi: "Ca ca, chàng nhìn ta đi."
Tiêu Miễn từ từ mở mắt ra, khoảnh khắc nhìn rõ nụ cười của Lãnh Mộ Thi, chàng suýt chút nữa đã c.ắ.n nát cả cơ má của mình.
Lãnh Mộ Thi đưa tay chen vào giữa hai hàm răng đang nghiến c.h.ặ.t của chàng, cứu lấy cơ má cho chàng.
"Ca ca," nàng nói với Tiêu Miễn, "ôm ta đi, chàng sẽ biết ta có phải là thật hay không."
Tiêu Miễn ôm c.h.ặ.t lấy nàng, lực đạo của chàng quá mạnh khiến Lãnh Mộ Thi bị chàng xô ngã bên bờ, cả hai cùng lăn xuống nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiêu Miễn hôn nàng một cách hỗn loạn, không ngừng vuốt ve nàng, cảm nhận sự tồn tại của nàng.
Nước suối được mặt trời sưởi ấm, hai người ôm nhau trong nước thủy chung không hề tách rời.
Ngón tay Lãnh Mộ Thi chạm vào hốc mắt hơi đỏ của Tiêu Miễn, dưới ánh mắt thâm tình đến c.h.ế.t của chàng, nàng trịnh trọng nói: "Tiêu Miễn, ta yêu chàng rồi."
Nàng không cần phải lừa dối một Tiêu Miễn đã nhớ lại tất cả, bởi vì Tiêu Miễn luôn luôn hiểu nàng, hiểu tất thảy về nàng.
Tiêu Miễn gật đầu, rồi lại gật đầu, giống như chú gà con mổ thóc không dừng lại được, bật khóc nức nở: "Ta càng yêu nàng hơn."
Lãnh Mộ Thi vuốt ve sống lưng chàng: "Muốn ký lại đạo lữ khế ước không?"
Tiêu Miễn phá lệ mỉm cười, lắc đầu: "Chúng ta vốn dĩ đã là đạo lữ rồi."
Chàng có thể cảm nhận được trên nội đan quấn quýt lấy hồn ti của Lãnh Mộ Thi, đó là hồn ti kiếp trước Lãnh Mộ Thi dùng để trói buộc ý thức chàng không bị tán loạn và nội đan không bị vỡ, đó cũng chính là —— đạo lữ khế ước thuộc về Thiên quân.
Nàng yêu Tiêu Miễn sớm hơn nhiều so với những gì nàng tự nghĩ.
Đến cuối cùng, chính nàng cũng chẳng hiểu hết bản thân mình.
Dưới ánh nắng gắt của buổi chính ngọ, Tiêu Miễn cúi đầu hôn tân nương của chàng, sóng nước lấp lánh không ngừng không nghỉ, mặt nước phản chiếu bóng hình đôi tình nhân đang quấn quýt lấy nhau.
Lũ cá trong nước bị những tia nước b.ắ.n tung tóe làm cho kinh hãi bỏ chạy, một lúc sau lại ngây ngốc bơi trở về. Lãnh Mộ Thi ngửa đầu, nước suối từ dưới cằm thuận theo cổ nàng vui vẻ b.ắ.n ra xung quanh.
Gió thanh thoảng qua, hoa dại trong rừng và trên sườn núi đồng loạt nở rộ, màu xanh mướt của đại địa từng đợt từng đợt dập dềnh gợn sóng. Vị thần tạo ra bọn họ đã rơi vào lưới tình, bọn họ cũng theo đó mà run rẩy trong niềm hoan lạc.
Đây là một mảnh đào nguyên lánh đời, chôn cất nhân gian chỉ thuộc về riêng hai người bọn họ.
Từ đây dù là xương khô hay hồng nhan, đời đời kiếp kiếp làm bạn không còn là lời dối gian.
—— Toàn văn hoàn.