Nữ Phụ Văn Tiên Hiệp Sau Khi Thức Tỉnh

Chương 47



Tiêu Miễn thở dốc không thôi nằm áp trên lưng nàng, dùng hết sức bình sinh để trấn áp cơn điên của nàng, đến lúc này cũng là y phục xộc xệch tóc tai rũ rượi, quả thực dở khóc dở cười.

 

"Ư ư ư ——"

 

Lãnh Mộ Thi c.ắ.n chiếc chăn, vẫn cảm thấy không cam lòng, còn vùng vẫy muốn ngồi dậy.

 

Tiêu Miễn dùng một bàn tay nắm c.h.ặ.t hai cổ tay nàng trước thân mình, lúc này mới khó khăn lắm mới rút ra được một bàn tay, lau đi những giọt mồ hôi li ti trên trán.

 

Lòng bàn tay hắn ấn vào cái gáy không yên phận của Lãnh Mộ Thi, rốt cuộc cũng hiểu Huyền Trúc nói tốt nhất đừng buông nàng ra là ý gì rồi.

 

Khắp người hắn bị c.ắ.n nhiều chỗ, giờ cử động chỗ nào cũng đau.

 

"Muội là ăn phải loại t.h.u.ố.c gì sao?" Hắn thở dài một tiếng, ghé sát tai nàng hỏi.

 

Chương 19 Ta vốn dĩ chưa từng yêu (Một đêm huyền diệu lại bắt đầu...)

Lãnh Mộ Thi hiện giờ thần trí không tỉnh táo, tự nhiên không thể cho Tiêu Miễn câu trả lời chắc chắn, cứ thế không ngừng giằng co với Tiêu Miễn, giống như có nguồn năng lượng vô hạn dùng mãi không hết vậy.

 

Trong thời gian đó Tiêu Miễn hai lần nhận thấy nàng đã yên tĩnh lại, định buông nàng ra, định nói chuyện với nàng để gọi lại lý trí của nàng, nhưng đổi lại là hai phát c.ắ.n suýt chút nữa thấy m.á.u.

 

Mà Thương Sinh viện này, không chỉ Huyền Trúc mãi không quay lại, ngay cả Nhị trưởng lão theo lý mà nói đáng lẽ phải vùi đầu luyện t.h.u.ố.c cũng không thấy tăm hơi, Tiêu Miễn đành cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy Lãnh Mộ Thi, nằm trên giường.

 

Người trong lòng cứ mãi không yên phận, cánh tay Tiêu Miễn cũng mỏi nhừ rồi, cũng sợ đè hỏng Lãnh Mộ Thi, dù sao với thân hình này của hắn, nếu đè quá lâu, sau khi Lãnh Mộ Thi khôi phục thần trí d.ư.ợ.c lực tan đi, vết thương trên người sẽ hiện rõ.

 

Vì vậy Tiêu Miễn đành phải ôm Lãnh Mộ Thi lật người lại, để nàng nằm trên người mình, để sau gáy nàng gối lên vai mình.

 

Như vậy sẽ không đè vào nàng, Tiêu Miễn không sợ chút trọng lượng này, hắn đã xác tín Lãnh Mộ Thi chắc chắn là đã ăn phải đan d.ư.ợ.c gì đó dẫn đến như vậy, Tiêu Miễn đợi d.ư.ợ.c lực qua đi, cũng đợi người của Thương Sinh viện trở về, dù sao cũng không có việc gì làm, liền bắt đầu vận chuyển linh lực tu luyện.

 

Linh lực của Thương Sinh viện thậm chí còn tinh thuần hơn Thiên Hư viện nơi hắn ở, Tiêu Miễn dùng linh lực lặp đi lặp lại tẩy rửa kinh mạch của mình từng chút từng tấc một.

 

Thời gian trôi qua rất nhanh, lúc hắn đến vẫn là buổi sáng, khi mở mắt ra lần nữa, trời bên ngoài đã tối rồi.

 

Người của Thương Sinh viện này vậy mà vẫn chưa quay lại, mà Lãnh Mộ Thi vẫn luôn bị hắn ôm trong lòng dường như đã ngủ thiếp đi.

 

Hắn thử nghiêng người, đặt Lãnh Mộ Thi từ trên người mình xuống, Lãnh Mộ Thi không có bộc phát c.ắ.n người nữa, Tiêu Miễn nằm trên giường, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

 

Hắn nên đứng dậy rời đi, nhưng hắn không kìm được nắm lấy cổ tay Lãnh Mộ Thi, đưa linh lực vào thăm dò tình hình của nàng.

 

Rất bình ổn, hai luồng khí truy đuổi va chạm kỳ lạ kia đều đã lắng xuống, kinh mạch của nàng không chịu tổn thương gì rõ rệt.

 

Tiêu Miễn chậm rãi thở ra một hơi, đặt cổ tay nàng lên eo nàng, Lãnh Mộ Thi cứ thế nằm bằng ngay bên cạnh hắn, ánh sáng của đèn trường minh trong phòng này rất yếu, Tiêu Miễn giơ tay rót thêm chút linh lực vào đó, sau đó nhìn về phía Lãnh Mộ Thi.

 

Nàng trông có vẻ vô cùng mệt mỏi, sắc môi đều rất nhợt nhạt, Tiêu Miễn kéo chiếc chăn qua một chút đắp lên cho nàng, lúc đắp đến cổ, ngón tay dừng lại trên vết đỏ tím nơi cổ nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc ban ngày vào phòng hắn đã phát hiện ra, khi đó vừa kinh vừa giận, còn tưởng nàng bị làm nhục, nhưng cho đến lúc này mới có cơ hội nhìn kỹ vết này là thế nào.

 

Giống như là thứ gì đó c.ắ.n, màu tím này là độc tố.

 

Trong phòng này thứ gì có thể c.ắ.n nàng?

 

Tiêu Miễn nhìn về phía dưới mái hiên ngoài cửa sổ, có con Ma Nhện đang treo ở đó, nghĩ lại chính là cái thứ này.

 

Thế là trước khi rời đi, Tiêu Miễn bố trí thêm một lớp kết giới xung quanh Lãnh Mộ Thi, chuyên dùng để chắn Ma Nhện.

 

Nhị trưởng lão biến hóa thành Huyền Trúc mãi đến đêm khuya mới quay về, quay về định chui vào chăn nghỉ ngơi thì phát hiện kết giới bên cạnh Lãnh Mộ Thi, không khỏi bật cười khinh miệt một tiếng.

 

Bà ta ngay cả biến lại cũng lười biến, trực tiếp phá vỡ kết giới, nằm xuống bên cạnh Lãnh Mộ Thi ngủ.

 

Sáng sớm hôm sau, Lãnh Mộ Thi mở mắt nhìn thấy khuôn mặt Huyền Trúc, cực kỳ bình thản chống tay ngồi dậy. Đúng như Tiêu Miễn dự liệu, sau khi d.ư.ợ.c lực của nàng tan đi, những vết thương do va đập và bong gân hôm qua đồng loạt quay trở lại cơ thể.

 

Lãnh Mộ Thi nhăn mặt nhăn mũi vén áo và ống quần lên xem những vết bầm tím của mình, liếc nhìn sư tôn nhà mình một cái, lần này không có đi túm tóc bà ta, lôi bà ta dậy tìm t.h.u.ố.c chữa trị cho mình.

 

Hôm qua sau khi nàng ăn đan d.ư.ợ.c phát bệnh, lúc chưa hoàn toàn mất lý trí, sư tôn đã trói nàng lại, hại nàng bị con Ma Nhện báo thù c.ắ.n một phát, chuyện này Lãnh Mộ Thi nhớ rõ mồn một.

 

Nhưng xem như lão già này vẫn còn một chút lương tâm, ít ra sau khi mình mất đi ý thức, không giống mấy lần trước mặc kệ nàng nằm đâu thì nằm mà đi ngủ luôn, mà là đưa nàng lên giường, để nàng ngủ một giấc ngon lành.

 

Lãnh Mộ Thi nhìn Hoa Yểm Nguyệt đang mang khuôn mặt Huyền Trúc, thở dài nhẹ một tiếng, thầm nghĩ, có lẽ sư tôn của nàng cũng không phải hoàn toàn là lòng dạ sắt đá...

 

"Nhìn ta làm gì, đi làm ghi chép phản ứng của t.h.u.ố.c đi, hôm qua sau đó ta đi ra ngoài rồi, chứng kiến ngươi sau khi ăn đan d.ư.ợ.c phản ứng thế nào là Tiêu Miễn," Hoa Yểm Nguyệt lúc đứng dậy liền biến lại dáng vẻ của chính mình, ngáp một cái nhìn Lãnh Mộ Thi, "Sao nào, ngươi tưởng là ta bế ngươi lên đây chắc?"

 

Lãnh Mộ Thi lại muốn khi sư diệt tổ.

 

Nhưng sau khi Hoa Yểm Nguyệt đưa cho nàng đan d.ư.ợ.c hồi phục, lại cố gắng nhẫn nhịn. Nàng hẹn Tiêu Miễn hôm nay gặp nhau ở bên vách núi, sao hôm qua huynh ấy lại đến tìm nàng?

 

Nàng không làm chuyện gì tồi tệ chứ, dù sao hôm qua hoàn toàn không có ký ức...

 

Lãnh Mộ Thi lấy hòn đá Pháp Tắc đặt ở chỗ cao dùng để ghi lại phản ứng của chính mình sau khi dùng t.h.u.ố.c xuống, sau đó dùng linh lực ít ỏi hiện có của nàng rót vào đó, cộng thêm một cái trận pháp Tố Hồi tự học thành tài, xem lại hình ảnh lưu lại về phản ứng sau khi ăn t.h.u.ố.c của mình hôm qua.

 

Sau đó lòng Lãnh Mộ Thi lạnh ngắt hơn nửa.

 

Hình ảnh lưu lại lơ lửng trên Pháp Tắc, hiện ra giữa không trung, Lãnh Mộ Thi nhìn trong hình ảnh chính mình nhảy nhót lung tung chẳng còn chút hình tượng nào mà c.ắ.n Tiêu Miễn, Tiêu Miễn bị nàng đuổi chạy khắp phòng, khóe miệng nàng không ngừng nhếch lên rồi lại hạ xuống, nhếch lên rồi lại hạ xuống, không biết nên khóc hay nên cười.

 

Cười là Tiêu Miễn mẹ nó t.h.ả.m quá đi mất.

 

Khóc là tiêu đời rồi chắc chắn, huynh ấy hôm nay nhất định sẽ không gặp mình, lời hứa giúp nàng thử t.h.u.ố.c chắc chắn cũng sẽ không thực hiện nữa.