Nữ Phụ Văn Tiên Hiệp Sau Khi Thức Tỉnh

Chương 54



Nàng vội vàng lùi lại một bước, nới rộng khoảng cách giữa hai người, cố tỏ ra bình tĩnh mỉm cười nói: “Cảm ơn Tiêu ca ca, muội nhớ rồi, muội cái đó, muộn rồi, muội phải về đây.”

 

Lãnh Mộ Thi vừa nói vừa cầm lấy cuốn sổ tay, lại cố ý loạng choạng một cái, chộp lấy Pháp Tắc đang nằm trong bụi cỏ, sau đó quay người chạy biến, dáng vẻ đó hệt như bị ch.ó đuổi.

 

Nàng vừa chạy vừa lẩm bẩm cực nhỏ: “Dược hiệu hôm nay hơi lạ, Tiêu Miễn không ổn rồi! Mình phải mau về báo lại với sư tôn mới được!”

 

Phấn Liên: ... Huynh ấy không có gì không ổn, người không ổn chính là cô đấy.

 

Phấn Liên đã sớm nói với Lãnh Mộ Thi rằng Tiêu Miễn thích nàng, người ngoài cuộc luôn tỉnh táo, nàng ta cũng coi như đã thấy qua kẻ phụ tình rồi, kẻ phụ tình dù thế nào cũng không phải dáng vẻ như Tiêu Miễn, ngược lại Lãnh Mộ Thi trông giống kẻ phụ tình hơn.

 

Nhưng Lãnh Mộ Thi không những không tin, còn mỉa mai Phấn Liên đầy đầu đều là tình tình ái ái, không xứng làm đại yêu.

 

Phấn Liên bị kích thích và khinh bỉ hai lần, nàng ta cũng lười chẳng buồn nói nữa, dù sao ở chỗ Lãnh Mộ Thi, nàng ta chẳng nhìn ra được một chút tình ý nào cả.

 

Tương Vương hữu ý Thần Nữ vô tâm, nói cũng bằng thừa, Tiêu Miễn ở chỗ Lãnh Mộ Thi chỉ là một tên d.ư.ợ.c nhân thuần túy có thể lợi dụng mà thôi.

 

Pháp Tắc không nói gì, chỉ u u uẩn uẩn thở dài một tiếng.

 

Lãnh Mộ Thi một hơi chạy về đến Thương Sinh Viện, giày suýt nữa thì tuột mất, nơi này vốn dĩ là nơi nguy hiểm hơn cả đầm rồng hang hổ, vậy mà giờ đây vừa bước vào trong, Lãnh Mộ Thi lại cảm thấy vô cùng an toàn.

 

Xích Xà lè lưỡi phun tín nhưng không dám tấn công nàng nữa, con Toái Cốt Thằn Lằn chạy đến cọ cọ chân nàng, bầy độc thú kinh hãi khi thấy đồng bọn bị lấy m.á.u đều trốn trong bụi cỏ run rẩy, ngay cả con Ma Nhện trên xà nhà đang như gặp đại địch trông cũng thật đáng yêu.

 

Lãnh Mộ Thi thở hắt ra một hơi, cảm giác đáng sợ lúc nãy mới tan biến đi.

 

Nàng vội vàng về phòng đặt Pháp Tắc và Phấn Liên xuống, sau đó đem tình hình hôm nay kể cho Hoa Yểm Nguyệt nghe.

 

“Dược lực hôm nay rất lạ, Tiêu Miễn uống vào không có dấu hiệu bị hành hạ gì cả, nhưng cả người lại trở nên kỳ quái.”

 

“Kỳ quái thế nào?” Hoa Yểm Nguyệt nghi hoặc hỏi.

 

Lãnh Mộ Thi kể lại từ ánh mắt đến động tác cũng như việc đột nhiên dạy nàng chiêu thức cho Hoa Yểm Nguyệt nghe, chân mày Hoa Yểm Nguyệt hơi nhíu lại, xoa xoa gò má mình, thâm trầm gật đầu: “Vậy thì quả thực rất kỳ lạ, không ngờ Độc Diễm Thú lại có tác dụng này? Thúc tình sao? Nhưng mấy thứ đó quanh năm suốt tháng đều sinh con đẻ cái, hình như quả thực khả năng sinh sản rất mạnh...”

 

“Trước đây nhập d.ư.ợ.c không có tình trạng này sao?” Lãnh Mộ Thi nghiêm túc thảo luận với Hoa Yểm Nguyệt, hai người nói qua nói lại rồi lại xuống địa hầm để luyện đan lại.

 

Phấn Liên hóa thành con bướm nhỏ bay loạn khắp phòng, nghe thấy cuộc đối thoại liền quay về thảo luận với Pháp Tắc: “Hai người này đúng là không phải người một nhà không vào cùng một cửa, họ lại nghĩ dáng vẻ đó của Tiêu Miễn là do m.á.u Độc Diễm Thú thúc tình.”

 

Pháp Tắc không tiếp lời.

 

Hoa Yểm Nguyệt vốn dĩ tưởng rằng Tiêu Miễn thích Lãnh Mộ Thi, nhưng dựa trên tần suất ba ngày một lần Lãnh Mộ Thi cho Tiêu Miễn uống t.h.u.ố.c trong suốt một tháng qua, hơn nữa còn dùng Lưu Ảnh Thạch ghi lại sự đau khổ lúc đó của hắn, Hoa Yểm Nguyệt liền không nghĩ như vậy nữa.

 

Dù sao thì đến mức này rồi mà vẫn còn thích thì chẳng lẽ là có chứng bệnh thích bị ngược đãi sao?

 

Nàng nghe nói Lãnh Mộ Thi trước kia từng cứu Tiêu Miễn một lần, cho nên tự động quy kết việc Tiêu Miễn liều mạng như vậy là để báo ân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ừm, tri ân báo đáp, là một đứa trẻ ngoan.

 

Còn Lãnh Mộ Thi?

 

Nếu một người, mỗi ngày nàng ta đều nhảy nhót lặp đi lặp lại trước cửa t.ử, phải tìm cách học tất cả những gì nàng ta có thể tiếp xúc, phải bận rộn với việc lừa thầy phản đạo, phải nuôi dưỡng một bầy yêu ma thú, còn phải tìm cách trở nên mạnh mẽ để xoay chuyển cốt truyện, ngay cả ăn cơm cũng là vừa chạy vừa ăn ngày chỉ ăn một bữa, mỗi ngày đều cố gắng thoát khỏi số mệnh... Tình yêu?

 

Cút mẹ đi đừng có nói với nàng ta về thứ tình yêu lãng mạn c.h.ế.t tiệt gì cả, nàng ta chỉ muốn sống tốt thôi.

 

Tất cả những sự thân mật đều là vì để đút t.h.u.ố.c, và nếu đổi vị trí cho nhau, Tiêu Miễn thích nàng ta ư? Có chứng bệnh thích bị ngược đãi hay sao?

 

Hai thầy trò quy kết phản ứng dị thường của Tiêu Miễn là do tác dụng của Độc Diễm Thú, liền sửa lại đơn t.h.u.ố.c, ngay đêm đó thêm vào vài vị thảo d.ư.ợ.c thanh nhiệt lương huyết.

 

Nhưng ngày hôm sau chuyện này lại trở nên hơi lớn, bởi vì Tiêu Miễn sáng sớm tinh mơ đã đến tìm nàng.

 

Trời mới lờ mờ sáng, Lãnh Mộ Thi đang mơ mơ màng màng bị Hoa Yểm Nguyệt đẩy tỉnh, cả người đều ngơ ngác.

 

“Tiêu Miễn đang tìm con ngoài kết giới kìa,” Hoa Yểm Nguyệt nói xong lại nằm xuống, dùng m.ô.n.g hích hích Lãnh Mộ Thi, “Mau đi đi, hắn gọi hồn con kìa!”

 

Lãnh Mộ Thi mơ màng xuống giường, vơ đại bộ quần áo mặc vào, vừa dụi mắt vừa đi ra ngoài, lúc này ngay cả yêu ma thú cũng đang nghỉ ngơi, cả Thương Sinh Viện im phăng phắc.

 

Lãnh Mộ Thi đi về phía cổng, trời vẫn chưa sáng hẳn, từ xa đã thấy Tiêu Miễn khoác một chiếc áo choàng, đứng ở cửa kết giới.

 

Lãnh Mộ Thi đi đến cửa kết giới, mới phát hiện áo choàng của Tiêu Miễn che mất nửa khuôn mặt, nửa còn lại còn dùng khăn vải buộc lại, trông có vẻ thần thần bí bí, Lãnh Mộ Thi sau khi đến gần, hắn ngước mắt nhìn sang, một đôi mắt sát khí đằng đằng, hệt như một sát thủ nhận tiền đến lấy mạng nàng.

 

“Tiêu Miễn?” Nàng vừa dùng ngọc bội của Hoa Yểm Nguyệt mở kết giới, vừa nghi hoặc hỏi, “Huynh ăn mặc thế này làm gì... Oa a!”

 

“Trời ạ...” Lãnh Mộ Thi trợn tròn mắt nhìn Tiêu Miễn đã bước vào kết giới, tháo bỏ áo choàng và khăn vải ra, kinh hãi đến mức ngọc bội trong tay cũng rơi mất.

 

Chương 22 Nàng cứng đờ người (Tiêu, Tiêu, Tiêu Tiêu Miễn muội……...)

“Ta phải làm sao đây! Trời sáng rồi còn phải đến Tế Sinh đại điện cùng các sư huynh đệ bố trí trận pháp.”

 

Tiêu Miễn chỉ vào mặt mình, chân mày nhíu c.h.ặ.t, Lãnh Mộ Thi chớp chớp mắt, lại đưa tay dụi dụi để chắc chắn mình không hoa mắt, sau đó nhìn khuôn mặt đầy mụn lớn của hắn, cả người đều mờ mịt.

 

Nàng đưa một ngón tay chọc vào cái mụn trên mặt Tiêu Miễn, màu tím đỏ, cảm giác sờ vào thấy cứng, y hệt như những cái mụn mọc trên lưng con Độc Diễm Thú ngoại trừ kích thước ra.

 

“Cái này, cái này...” Lãnh Mộ Thi lập tức tỉnh táo hẳn, đôi bàn tay múa may cuống cuồng không trung một lúc, quay người chạy vào trong phòng, vừa chạy vừa hét: “Sư tôn! Mau dậy đi! Xảy ra chuyện lớn rồi!”

 

Thế là trời hửng sáng, Hoa Yểm Nguyệt và Lãnh Mộ Thi đưa Tiêu Miễn vào địa hầm của căn nhà nhỏ, bắt đầu tìm đủ loại đan d.ư.ợ.c, cố gắng trừ khử những cái mụn độc trên mặt hắn.

 

Hỏng rồi, hỏng bét rồi!

 

Phấn Liên vỗ cánh bay loạn khắp phòng, báo cáo với Pháp Tắc: “Khuôn mặt tuấn tú kia của Tiêu Miễn, hoàn toàn bị hủy rồi!”