Sự khởi đầu mới
Lần đầu tiên ta gặp Tống Toàn là ở chính sảnh nhà mình. Khi ấy, cha và mẹ ta ngồi chễm chệ trên ghế chủ vị, còn hắn ngồi ngay ngắn ở phía dưới tay cha. Ta đứng nép sau lưng mẹ, lặng lẽ quan sát người đàn ông sắp trở thành phu quân của mình.
Tống Toàn có thân hình rắn rỏi, cao lớn, làn da màu mật ong nhuốm vẻ phong trần, hơi ửng hồng vì nắng gió. Hắn ngồi rất nghiêm cẩn, hai tay đặt trên đầu gối, cổ hơi cúi, cha ta hỏi một câu hắn liền đáp một câu, từ đầu đến cuối ngay cả cái nhìn cũng không hề vẩn vơ, chỉ thấy một cái ót đen nhánh cương nghị.
"Một năm thu được da lông thú vật có thể bán được ba bốn mươi quan tiền. Đại Lang năm nay mười tuổi, có khi cũng sẽ theo ta vào núi. Tú Nhi còn nhỏ, nhưng việc nhà cũng có thể giúp đỡ một chút."
Tống Toàn nói xong, mẹ ta liền lén lút nhéo mạnh vào lòng bàn tay ta. Cái nhéo ấy dùng lực cực lớn, đau đến điếng người, nhưng ta hiểu ý bà đây là sự hài lòng vô hạn. Một năm thu nhập ba bốn mươi quan tiền, ở cái thôn nghèo này, gia đình bình thường nào có thể so bì được? Lời đồn Tống Toàn là một tay thợ săn lợi hại xem ra quả không sai.
Khi hắn vừa bước vào cửa, ta đã lén quan sát rồi. Hắn năm nay hai mươi bảy, khuôn mặt hơi vuông vắn, mày mắt sắc bén, sống mũi cao thẳng, khí chất nghiêm nghị đoan chính. Tướng mạo ấy trông không giống người keo kiệt hay hà khắc. Thêm vào đó, nhà hắn nhân khẩu đơn giản, ngoài hắn ra cũng chỉ có một trai một gái, nghĩ đến đây, lòng ta bỗng thấy nhẹ nhõm. Suy cho cùng, một nữ nhân từng bị nhà chồng đuổi về như ta, nào có quyền lựa chọn xa xôi? Cha mẹ, huynh đệ nhìn sắc mặt ta mà sống, sớm muộn gì cũng tìm đại một người rồi gả bán đi cho rảnh nợ.
Cha ta rất ưng ý mối hôn sự này, liền giữ Tống Toàn lại uống rượu. Rượu là loại rượu mạnh, cha và đệ đệ ta luân phiên mời mọc, đến lúc rời đi, gương mặt Tống Toàn đã đỏ bừng, bước chân lảo đảo. Món nhắm rượu là do chính tay ta làm, cha ta đặc biệt bảo đi cắt hai cân thịt mỡ, rồi làm thịt luôn con gà mái già vẫn giữ để đẻ trứng trong nhà. Thịt vừa lên bàn, hai đứa cháu trai đã trốn ngoài cửa chảy nước miếng nhìn. Em dâu ta vừa mắng vừa kéo, thế nào cũng không gọi được chúng về. Tống Toàn nhìn thấy cảnh đó, chỉ vẫy tay gọi hai đứa trẻ vào, chẳng bao lâu sau đã thấy chúng bưng bát thịt ra ngoài, mặt mày hớn hở.
"Mẹ, tỷ tỷ con là người có phúc..." Em dâu nhìn hai đứa trẻ ăn ngấu nghiến, cười nói với mẹ ta. Mẹ ta chỉ biết gật đầu, nhìn ta đầy hy vọng.
Ta đích thân tiễn Tống Toàn ra cửa. Dù đã là người từng bị người đời chê cười, nhưng trước mặt hắn, ta vẫn giữ một chút kiêu hãnh riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Danh tiếng của ta không tốt." Ta đi cách hắn nửa bước chân, khẽ lên tiếng.
hằng nguyễn
Vai hắn rộng lớn, bước chân dài, lúc đầu ta theo không kịp, hắn dường như nhận ra liền chậm rãi thả chậm bước chân. Khi hắn nói chuyện cũng không quay đầu lại: "Ta biết."
"Vậy tại sao ngươi vẫn đến cầu hôn?"
"Tên Hứa lão tam kia vốn không phải thứ tốt lành gì, không trách nàng."
Giọng hắn trầm đục, không hiểu sao ta lại cảm thấy đó là lời thật lòng. Cổ họng ta nghẹn ắng. Từ ngày bị đuổi bỏ, đây là lần đầu tiên có người nói không trách ta. Những kẻ ngoài cuộc thường nói, người nhà lại càng khắc nghiệt, họ luôn bắt ta phải "nhẫn", nói rằng phụ nữ lấy chồng thì phu quân là trời, nhẫn nhịn một chút là qua. Họ bảo ta, ngoài Hứa lão tam ra thì ai còn thèm lấy, cứ thế mà sống qua ngày cho đến khi con cái lớn khôn. Nhưng đó là cả một đời người, hồ đồ sống qua ngày sao mà cam tâm?
"Ngươi chọn một ngày tốt lành, chúng ta thành hôn đi!" Ta nói, giọng chắc nịch.
Cuộc sống người dân quê vốn khó khăn, chuyện cưới hỏi cũng chẳng linh đình gì. Người khá giả thì thuê được chiếc xe trâu, nghèo thì mời bà con lối xóm bát rau hầm có vài miếng mỡ là đã xem như sang trọng lắm rồi. Huống chi ta là kế thất, ai cũng nghĩ Tống Toàn sẽ chẳng làm lớn chuyện.
Thế nhưng, Tống Toàn lại tuân thủ đúng tam thư lục lễ, không thiếu một thứ gì, đón ta về cửa. Giờ phút này, ta ngồi trên mép giường, lòng đập thình thịch, chờ đợi người đàn ông ấy bước vào vén khăn trùm đầu cho ta.