Phá Vỡ Xiềng Xích, Đón Lấy Mùa Xuân
"Con đã nói hết sự thật rồi mà!" Ta phân trần, giọng bình thản đối diện với người đàn bà đã sinh ra mình.
Mẹ ta không cam lòng, bà ta trợn mắt, đưa tay định chọc vào trán ta như bao lần trước đây: "Con xem cái tính khí bướng bỉnh này, tốt nhất nên sớm sửa đổi đi thôi! Nếu như để cho con rể Tống chán ghét mà ruồng bỏ, đến lúc đó con biết làm thế nào? Nhà ta sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ, đến cả việc cưới vợ cho hai đứa cháu trai cũng sẽ gặp khó khăn vì cái danh 'nhà có con gái bỏ đi' của con!"
Ta chưa kịp lên tiếng thì Đại Lang đã nhanh như cắt bước tới, bàn tay thiếu niên vững chãi ngăn cản hành động của bà ngoại. Giọng nó vang lên, không cao nhưng đầy uy lực: "Ngoại tổ mẫu nói không đúng. Mẹ ở nhà vất vả làm lụng, dạy dỗ con cái, đối đãi với con và Tú Nhi như con ruột, chưa bao giờ để chúng con thiếu thốn một miếng ăn hay manh áo. Đối với cha lại càng chân thành sâu nặng. Từ khi mẹ về nhà chúng con, giường sưởi luôn ấm, quần áo mềm mại, cơm canh thơm ngon. Mẹ bảo vệ, yêu thương chúng con, mãi mãi là người không thể thay thế trong gia đình này. Cha làm sao có thể bỏ mẹ? Làm sao có thể nỡ lòng nào mà phụ bạc người tốt như mẹ?"
Lời của Đại Lang như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tư tưởng trọng nam khinh nữ, thực dụng của mẹ ta. Bà ta cứng họng, lúng túng không thể nói thêm được lời nào. Ta cố nén khóe miệng đang muốn cong lên vì tự hào, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường.
Mẹ ta còn cằn nhằn gì nữa, ta cũng chẳng còn bận tâm. Bất kể bà nói gì, cũng không thể làm tổn thương ta được nữa. Ta đã có nhà, có những người yêu thương và bảo vệ ta bằng cả tấm lòng. Những kẻ không quan tâm đến ta, không đáng để ta phải đau lòng; những người không coi trọng ta, không đáng để ta phải bận lòng thêm phút giây nào.
Chúng ta cũng không nán lại dùng bữa. Khi ra về, ta mang theo tất cả những món quà đã mang đến, không để lại một thứ gì cho nhà ngoại. Dựa vào đâu mà ta phải để lại đồ đạc cho họ chứ? Trên đường về, ta ghé qua nhà Tam tỷ, trao lại tất cả số quà bánh đó cho tỷ ấy. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên và cảm động của tỷ, ta thấy lòng mình nhẹ nhõm.
"Nhị nương, nàng có chút nhỏ nhen đấy," Tống Toàn nắm lấy tay ta, mỉm cười trêu chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ta đâu có nhỏ nhen? Đồ của ta, đương nhiên là phải dành cho những người xứng đáng," ta đáp, ánh mắt kiên định.
Tống Toàn nghe ta nói vậy thì chỉ cười trừ, bàn tay hắn to lớn, thô ráp nhưng lại vô cùng ấm áp, như xua tan cái giá lạnh của mùa đông khắc nghiệt. Ta nhận ra rằng, người yêu thương ngươi, chẳng cần ngươi phải mở lời, họ cũng sẽ thấu hiểu mọi tâm tư. Còn kẻ không yêu, dù ngươi có dâng cả trái tim, họ cũng sẽ vờ như không thấy.
Năm ấy là cái Tết thoải mái và vui vẻ nhất trong suốt cuộc đời ta. Lần đầu tiên, ta nhận được một xâu tiền đồng buộc bằng sợi chỉ đỏ từ tay Tống Toàn—tổng cộng có chín đồng. Hắn nhìn ta, đôi mắt lộ vẻ ngại ngùng xen lẫn chân thành: "Phật tổ dạy 'cửu cửu quy chân', vạn vật trở về bản chất thật. Đại Lang lại nói chữ 'chín' đồng âm với chữ 'lâu dài'. Ta chẳng cầu gì hơn, chỉ mong chúng ta có thể bên nhau bền lâu. Nàng đừng chê ít, cứ nhận lấy nhé."
Ta nhìn xâu tiền, lòng trào dâng xúc động. Có lẽ, đây là những lời chân thật nhất mà một nam nhân chất phác như hắn có thể nói ra. Nếu như có thể cùng nhau đi đến đầu bạc răng long, thì còn gì tuyệt vời hơn?
Trong cơn mơ màng những ngày cuối năm, ta thỉnh thoảng vẫn thấy hình ảnh mình mắc kẹt giữa nhà mẹ đẻ và nhà chồng cũ. Một mình ngồi trong gian bếp tối tăm, ôm bát canh thừa nguội ngắt, lòng ngập tràn chua xót, tương lai mịt mờ không lối thoát. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, ánh đèn phòng khách bỗng sáng bừng, hai đứa trẻ ngoan ngoãn quỳ xuống vái lạy ta, gọi tiếng "mẹ" đầy yêu thương. Ta mỉm cười trao cho chúng những đồng tiền mừng tuổi, nhận lại những lời chúc tốt lành.
Ngoài sân, Đại Lang đang đốt pháo, tiếng nổ lách tách vang lên rộn rã. Tú Nhi rụt rè núp sau lưng ca ca, đôi mắt to tròn long lanh niềm vui. Tống Toàn đứng dưới mái hiên, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, mỉm cười nhìn khung cảnh ấm áp ấy.
"Nhị nương, nàng xem, cuộc sống của chúng ta bây giờ tốt đẹp biết bao? Cũng nhờ có nàng mà cha con ta mới có được một mái ấm thực sự," hắn thì thầm.
Cũng may mắn thay, ta đã gặp được họ. Nhờ có họ, ta mới thực sự có được một gia đình thuộc về mình. Phật gia giảng về nhân duyên, còn ta tin rằng, mọi đau khổ trên đời rồi sẽ có hồi kết, và sau cơn mưa, nắng sẽ lại rực rỡ chiếu rọi trên mái nhà tranh nhỏ của chúng ta.
hằng nguyễn