Núi Cao Yêu Trăng

Chương 1



1.

Sư tôn dẫn về một Tiểu sư đệ.

Tiểu sư đệ thiên tư kinh người, linh tuệ khả ái, cả tiên môn trên dưới đều yêu thương có bảo. Chỉ trong nửa ngày, hắn đã có thể múa ra những đóa kiếm hoa đẹp mắt. Chưa đầy ba tháng, hắn đã một hơi đột phá tới Kết Đan sơ giai.

So với hắn, ta với tư cách là Đại đồ đệ của Sư tôn, tu tập nhiều năm mà tu vi vẫn kẹt lại ở Trúc Cơ trung giai, thật sự hổ thẹn vô cùng.

Sư tôn vốn tính tình đạm mạc, chỉ quăng cho ta mấy cuốn công pháp cơ bản, bắt ta tự mình tham ngộ. Thế nhưng nhìn Người dạy dỗ Tiểu sư đệ công pháp tiến giai, dần dần thân cận với hắn, ta bắt đầu ngồi không yên.

Bởi vì, ta thích Sư tôn của mình, Nguyệt Sơn Hàn, cũng chính là Ngọc Đàm Tiên tôn.

2.

Ngọc Đàm Tiên tôn thích vận bạch bào, cao khiết vô song.

Người xưa nay không thân cận với ai, tựa như tiên t.ử uống sương, như Tiên hạc đơn độc, mỗi cử chỉ điệu bộ đều toát ra vẻ lãnh đạm xa cách.

Sư tôn thu nhận ta làm đồ đệ đã tám năm.

Tám năm, từ một tiểu t.ử mới cao đến thắt lưng Người, ta đã trưởng thành thành một thanh niên kém Người hai bờ vai, vậy mà năng lực tu luyện lại đình trệ không tiến.

"Kinh mạch ứ tắc."

Đó là chẩn đoán của Y Tiên.

Năm ta đến tuổi thúc phát (15 tuổi), Sư tôn đưa ta đi chữa trị.

Ta chỉ nhớ ngày đó nắng sớm le lói, không khí vương chút hơi mưa nhàn nhạt. Ta ngồi trên sập, ngơ ngác chẳng biết gì, chỉ biết khép nép ngồi cho ngay ngắn.

Sư tôn đứng nghiêng mình nơi cửa, trò chuyện cùng Y Tiên. Ánh bình minh hắt lên thân hình Người, khiến kẻ khác không sao nhìn rõ thần sắc. Thế nhưng bóng hình tóc đen da tuyết, thân hình cao gầy như ngọc ấy, giống hệt như tiên t.ử trong tranh, chỉ một ánh nhìn đã khắc sâu vào tâm trí ta.

"Hai mươi tuổi... nếu không đả thông, e là không sống thọ được."

Hai người họ thấp giọng nói chuyện. Y Tiên kia thỉnh thoảng lại liếc nhìn ta, sau khi chạm mắt với ta thì gượng ra một nụ cười.

"Thiếu niên tâm trí mỏng manh, nếu như biết chuyện..."

Ta cảm nhận được không khí càng lúc càng ngưng trọng, trầm tư suy nghĩ.

Trên đường về, đúng lúc hừng đông. Sư tôn sóng bước cùng ta, ta nhìn nghiêng bóng dáng Người, bước từng bước, rồi bỗng chẳng muốn dời chân thêm nữa, bèn níu lấy ống tay áo Người.

Người cảm nhận được sức kéo nơi tay áo, quay đầu lại, dừng bước.

"Sư tôn." Ta ngẩng đầu nhìn Người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người cúi thân xuống: "Để con chịu lạnh nhạt rồi." Vẫn là tông giọng lãnh đạm không cao không thấp ấy.

Ta lắc đầu, đưa tay ra, như thể đã hạ quyết tâm, chạm lên đôi lông mày đang nhíu lại của Người, nhẹ nhàng vuốt phẳng, "Sư tôn, đừng không vui. Tranh Ương sẽ mãi bên Người."

Người định thần nhìn ta. Một lát sau, khóe môi khẽ cong lên, "Ừ, Tranh Ương bên ta."

Đêm đó khi trở về môn phái, ta đã có một giấc ngủ ngon. Ngày hôm sau tỉnh dậy, ta lại quên sạch những chuyện xảy ra trước đó.

Kể từ đó, sự bầu bạn của Sư tôn ngày càng ít đi. Phần lớn thời gian, Người chỉ ban cho ta đan d.ư.ợ.c, dặn dò ta uống rồi rời đi.

Về phương diện luyện kiếm, Người lại càng giống như đã từ bỏ, chẳng hề đặt kỳ vọng gì lên ta.

Ta cố gắng nhấc thanh trọng kiếm lên, vận khí, vung kiếm, chuyển bước, trong lòng thầm nhẩm khẩu quyết, nhưng kết quả bao giờ cũng không ngoại lệ.

Ngoại trừ việc làm cho bản thân mặt mày lấm lem, toàn thân đầy thương tích, năng lực của ta chẳng hề tiến bộ chút nào.

Sư tôn, con đã làm Người thất vọng rồi sao?

Biết bao ngày đêm, ta nhìn theo bóng lưng Sư tôn xa dần, thầm thương trộm nhớ, thầm cầu nguyện, hy vọng được Người nhìn thấu. Thế nhưng bất luận thế nào, kinh mạch cứ như bị nghẽn lại, vận hành không thông.

Ánh mắt thờ ơ, bóng lưng rời đi của Sư tôn, đi kèm với sự quan tâm và ưu ái ngẫu nhiên của Người, giống như thạch tín bọc đường, khiến ta vừa đau đớn vừa hoan lạc, vùng vẫy giữa vòng quẩn quanh.

Mười chín năm qua, ta đã trải qua những ngày tháng đấu tranh như thế. Giờ đây, một vì sao rạng rỡ đang dần trỗi dậy.

Bùi Như Tuyết, Tiểu sư đệ thông minh hơn người kia của ta, giống như trong giấc mộng của ta vậy, hắn sở hữu linh lực tuôn trào không dứt, chiếm trọn sự yêu mến của Sư tôn.

3.

Nhìn Bùi Như Tuyết ngoan ngoãn tựa sát bên người Sư tôn, tim ta bỗng khựng lại một nhịp.

"Đại sư huynh, hôm nay huynh lại làm món gì ngon thế ạ?" Bùi Như Tuyết cười híp mí nhìn ta, thanh âm ngọt ngào cất tiếng.

Từ sau khi Tiểu sư đệ nhập môn, ta vì muốn lấy lòng Sư tôn mà thường xuyên làm chút bánh trái trà sen, vừa ra lò đã bưng tới mời Người phẩm bình. Ngoại trừ việc muốn xen vào không gian riêng tư của hai người họ, điều quan trọng hơn chính là để tăng thêm sự hiện diện của mình trước mặt Sư tôn.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Ta ngượng ngùng cười, vành tai ửng đỏ: "Thỉnh... thỉnh Sư tôn... và Tiểu sư đệ đ.á.n.h giá."

Món bánh Sơn Tra hôm nay ta làm đi kèm với trà lá Sen, rất hợp để giải nhiệt, xua tan mệt mỏi ngày Hè. Lúc tới đây, ta đã dự đoán Tiểu sư đệ cũng có mặt nên đã đặc biệt chuẩn bị hai phần.

Nguyệt Sơn Hàn nghe vậy thì nghiêng đầu, ánh mắt đạm mạc rời khỏi thẻ tre, chuyển sang gương mặt ta, cuối cùng lướt qua khay trà trên tay ta.

"Bách Lý Tranh Ương, đừng suốt ngày làm những việc không liên quan đến tu luyện." Người nhíu mày, trầm giọng xuống, sau đó vung tay một cái, gạt phăng khay trà của ta ra xa.

"Tố Sương." Nguyệt Sơn Hàn gọi tên bội kiếm.