Xiềng xích đã đứt.
Độc tố được hóa giải, linh lực tựa như xuân triều cuồn cuộn, trong nháy mắt đột phá Trúc Cơ hậu kỳ, đạt tới đỉnh phong, tiến thẳng đến ngưỡng cửa Kết Đan. Toàn bộ xương cốt trong người phát ra những tiếng động khẽ khàng, da thịt oánh nhuận có quang trạch, giống như thoát t.h.a.i hoán cốt, chưa bao giờ ta thấy nhẹ nhõm đến nhường này.
Ta ngồi dậy, cúi đầu nhìn xuống, linh lực ngưng tụ nơi lòng bàn tay, thấp thoáng có dấu hiệu kết đan. Linh lực bị kìm nén suốt mười tám năm qua, giờ đây lại tác động lên người ta gấp bội phần.
Tiểu sư đệ Bùi Vấn Tuyết đến thăm ta và chúc mừng, nói rằng hiện tại tu vi của ta đã sắp sánh ngang với các vị Tiên tôn khác, xứng đáng là Đại sư huynh của sơn môn. Đệ ấy còn kể cho ta nghe, trong bốn mươi chín ngày tẩy tủy này, Sư tôn gần như đã tiêu hao toàn bộ linh lực. Việc tôi luyện trong Băng Tuyền cần có người hộ pháp suốt toàn bộ quá trình và không được phép gián đoạn, nếu không sẽ công dã tràng.
"Thật ra ngày Đại sư huynh xuống núi, Sư tôn đã thổ huyết." Thiếu niên cúi đầu lột hạt Sen, "Độc tố phản phệ, cộng thêm hỏa khí công tâm... Nhưng Người không chịu trị thương, sau khi chuẩn bị xong vị d.ư.ợ.c liệu cuối cùng là lập tức đi tìm huynh ngay."
Đệ ấy giải thích rằng, mọi chuyện giữa ta và Sư tôn đều là hiểu lầm. Khi đó Sư tôn đang chuẩn bị d.ư.ợ.c liệu tẩy tủy cho ta. Ngày hôm ấy Người hất tung khay bánh là do khi ra ngoài tìm t.h.u.ố.c đã bị thương ở bụng, không muốn ta nán lại lâu mà phát giác ra, nên mới cố ý xua đuổi.
Lúc đó Người và Tiểu sư đệ đang bàn bạc việc vào nhân gian tìm kiếm thêm, không muốn ta hay biết. Người chắc chắn rằng với tính cách của ta, ta sẽ không muốn mạo hiểm mạng sống để tẩy tủy, cũng không muốn Người và Tiểu sư đệ phải đối mặt với sinh t.ử để tìm d.ư.ợ.c liệu cho mình. Thế là hai người hẹn nhau giữ kín bí mật này, không hé môi với ta nửa lời. Chẳng ngờ được, ta vì thế mà sinh lòng ngăn cách với Sư tôn, thậm chí là bỏ đi.
Món bánh ngày hôm đó cũng không bị lãng phí. Sau khi đuổi ta đi, Sư tôn đã ngay trước mặt Tiểu sư đệ nhặt những miếng bánh vụn ấy lên, xếp lại vào đĩa rồi ăn sạch. Còn nhất quyết không chia cho Tiểu sư đệ miếng nào.
Giọng ta khàn đặc: "Còn A Hà thì sao?"
Bùi Vấn Tuyết nén cười, chỉ tay ra đóa Sen xanh đang khép cánh trong ao ngoài cửa sổ, "Nè, ở đó kìa. Muội ấy là Hà linh do Băng Tuyền nuôi dưỡng, tâm nguyện lớn nhất đời này là được xuống Giang Nam ngắm mưa. Muội ấy trộm nước mắt của huynh để hóa hình xuống núi, Sư tôn bắt muội ấy về thực chất là để quy vị. Dẫu sao, nếu không có linh hạch của muội ấy làm vị t.h.u.ố.c cuối cùng, cuộc tẩy tủy này của huynh căn bản không thành công được."
Ta sững sờ. Một A Hà cùng ta uống rượu, đòi đi học, xem tranh ấy... lại là d.ư.ợ.c dẫn mà Sư tôn đã sớm an bài? Thậm chí, nàng còn không phải là người?
"Vậy đêm thành hôn..."
"Đó là Sư tôn phát điên vì ghen đấy." Bùi Vấn Tuyết rụt cổ, "Sư tôn tính chuẩn ngày đó là Thiên thời Địa lợi nhất để huynh tẩy tủy, kết quả vừa mở Càn Khôn Kính ra thì thấy huynh định động phòng với tiểu Hoa tinh kia. Lúc Người xách kiếm xuống núi, sát khí ấy đã chấn động đến mức làm tuyết trên đỉnh Bất Hàn tan chảy hết cả."
"Sư huynh, đại khái là như vậy đó." Nói đoạn, Bùi Vấn Tuyết chớp chớp mắt, bội kiếm Hồng Diệp của đệ ấy xoay hai vòng giữa không trung, cũng trịnh trọng "gật đầu" một cái.
Ta xoa xoa thái dương, khẽ thở hắt ra, trong lòng ngũ vị tạp trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bao giờ đệ mới được ăn bánh Sơn Tra do chính tay sư huynh làm đây…" Bùi Vấn Tuyết khẽ lay người ta, kéo dài giọng nũng nịu, rồi bỗng im bặt khi nhìn thấy người vừa bước vào cửa.
Nguyệt Sơn Hàn y quan chỉnh tề, đạp phong mà tới. Gặp lại Người, lòng ta chợt dâng lên một nỗi chua xót. Có lẽ là do ta chưa đủ dũng cảm, mới tạo ra nhiều hiểu lầm và lỡ dở đến vậy. Người lặng lẽ nhìn ta một hồi, bỗng giơ tay chạm khẽ vào gò má ta: "Gầy rồi."
"Sư tôn mới là người gầy đi." Ta nắm lấy tay Người, "Sau này... đừng làm vậy nữa."
"Làm sao?" Người nhướng mày, sắc mặt vẫn còn đôi chút nhợt nhạt.
"Giấu con, một mình gánh vác mọi chuyện." Sống mũi ta cay cay, "Con là đồ đệ của Người, cũng nên vì Người mà san sẻ."
Người im lặng hồi lâu, bỗng hỏi: "Còn muốn xuống núi không?"
"Có."
Thần sắc người đông cứng lại.
"Nhưng Sư tôn phải đi cùng con." Ta tiến lại gần, lần đầu tiên chủ động hôn nhẹ lên khóe môi Người, "Chúng ta về Giang Nam mở một Học đường. Người dạy thi thư, con dạy kiếm thuật... có được không?"
Dưới ánh nắng ấm áp, người ngẩn ra, rồi khẽ mỉm cười. Một luồng kim quang phủ lên thân hình ấy, ánh mắt quen thuộc kia vẫn y hệt năm nào.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
13.
Ta vẫn là đồ đệ của Sư tôn, vẫn chọn lịch luyện giữa nhân gian. Điều khác biệt là lần này, bên cạnh ta đã có thêm một bóng dáng màu trắng nhạt đồng hành.
Núi Bất Hàn giao lại cho Bùi Vấn Tuyết. Tiểu sư đệ quỳ nhận Chưởng Môn Lệnh, mỉm cười gật đầu nhưng không giấu nổi vành mắt đỏ hoe. "Đại sư huynh, hai người phải thường xuyên về thăm đệ đấy nhé."
Ta và Sư tôn cùng trở lại trấn nhỏ Giang Nam nọ, lấy danh nghĩa của A Hà để mở Học đường, truyền dạy lục nghệ kinh truyền, mở rộng cửa chiêu sinh.