Nuôi Nhà Chồng, Tôi Bị Chê Là Vô Dụng

Chương 1: 1



Mỗi tháng tôi gom đủ 12 vạn tệ tiền thuê nhà rồi giao hết về nhà chồng, vậy mà anh ta vẫn có thể chê tôi là đồ vô tích sự.

 

Trước Tết, tôi còn tự tay mua cho chồng một chiếc đồng hồ Vacheron Constantin, đặt vé máy bay hạng nhất cùng khách sạn năm sao để bố mẹ chồng đi du lịch châu Âu.

 

Ấy thế mà chồng tôi chỉ lạnh nhạt ném ra một câu:

 

“Vợ à, tôi thấy cô làm màu đủ rồi đấy.”

 

Tôi đứng sững tại chỗ, còn tưởng tai mình vừa nghe nhầm.

 

Nhưng anh ta vẫn tiếp tục nói, giọng đầy khinh miệt:

 

“Cô nghĩ bỏ ra chút tiền, mua mấy thứ rẻ rách này để lấy lòng tôi và bố mẹ tôi, là có thể che được sự thật cô chẳng làm được trò trống gì sao?”

 

Tôi im lặng vài giây.

 

Rồi bỗng bật cười rất khẽ.

 

Nếu đã bị xem là vô dụng, vậy thì từ giờ tôi khỏi phục vụ nữa.

 

Tiền sinh hoạt trong nhà ư?

 

Xin lỗi, tôi là người vô dụng mà.

 

Tiền phụng dưỡng bố mẹ chồng ư?

 

Xin lỗi, tôi là người vô dụng mà.

 

Tiền trả góp xe cho chồng ư?

 

Xin lỗi, tôi là người vô dụng mà.

 



 

Lần này, chồng tôi và cả nhà anh ta thật sự hoảng loạn.

 

Nhưng tiếc là, mọi thứ đã quá muộn rồi.

 

Ban đầu, khi nghe Phó Nghiên Tu nói những lời ấy, tôi còn tưởng anh ta chỉ đang giận dỗi rồi buột miệng đùa quá trớn.

 

Tôi cố nặn ra một nụ cười, định xuống nước nói vài câu cho không khí dịu lại.

 

“Nghiên Tu, sắp Tết rồi mà, em chỉ muốn bày tỏ chút lòng thành thôi…”

 

Tôi còn chưa kịp nói hết câu.

 

Anh ta đã cầm hộp đồng hồ lên, thẳng tay ném mạnh xuống sàn.

 

Cả căn phòng trong nháy mắt như bị ai rút cạn không khí.

 

Tôi vẫn giữ nguyên tư thế đang nói, nụ cười mắc kẹt cứng ngắc trên khóe môi.

 

Đầu óc tôi rối tung, nhất thời không thể nào tiêu hóa nổi cảnh tượng vừa xảy ra trước mắt.

 

Phó Nghiên Tu bật dậy khỏi ghế, đứng từ trên cao nhìn xuống tôi bằng vẻ kiêu ngạo đến lạnh người.

 

“Đừng giả vờ nữa.”

 

“Cô tưởng mua cho tôi cái đồng hồ vớ vẩn này thì tôi phải cảm động biết ơn cô à?”

 

“Ngày nào cô cũng chỉ biết chạy đi thu tiền nhà, cơm chẳng nấu, nhà chẳng dọn, việc gì cũng ném cho người giúp việc theo giờ.”

 

“Rốt cuộc cô biết làm được cái gì?”

 

“Bỏ ra vài đồng mua mấy món đồ chẳng ra gì, rồi tự cho mình giỏi giang lắm phải không?”

 

Giọng anh ta càng lúc càng lớn, từng chữ như mũi d.a.o sắc cứa thẳng vào lòng tôi.

 

“Cô nghĩ cô là ai?”

 

“Cô lấy tư cách gì mà làm đại tiểu thư trong căn nhà này?”

 

“Cô chính là một người vợ thất bại!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ngoài việc biết tiêu tiền ra, cô còn có chút giá trị nào nữa không?”

 

Tôi đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ, cảm giác cả tay chân đều tê dại.

 

Phó Nghiên Tu vẫn chưa chịu dừng lại.

 

“Ngày nào cũng không biết chạy ra ngoài bận cái gì, để nhà cửa bừa bộn thế này, cô không thấy mình có lỗi với cái nhà này à?”

 

Trong đầu tôi vang lên một tiếng ong thật dài.

 

Tôi là người vợ thất bại?

 

Tôi là kẻ vô dụng?

 

Mỗi sáng sáu giờ, tôi đã phải bật dậy xử lý đủ thứ chuyện lặt vặt của khách thuê nhà.

 

Ống nước bị vỡ, điện bị chập, trần nhà bị dột, có chuyện nào mà tôi không phải tự mình chạy đến tận nơi giải quyết?

 

Dưới tên tôi có tổng cộng hai mươi lăm bất động sản.

 

Từ bảo trì hằng ngày, dẫn khách đi xem nhà, ký hợp đồng, cho đến thu tiền thuê, mọi việc đều một tay tôi lo liệu.

 

Không chỉ vậy, tôi còn đang học MBA.

 

Cuối tuần nào tôi cũng phải lên lớp, tối về lại cắm cúi viết luận văn đến khuya.

 

Mười năm trước, vừa tốt nghiệp đại học, tôi dùng toàn bộ tiền tiết kiệm của mình, cộng thêm một khoản bố mẹ để lại, mua căn hộ nhỏ đầu tiên.

 

Sau đó, tôi dựa vào khả năng nhìn thị trường và một chút gan lì, dùng tiền thuê nhà trả góp, cứ thế từng bước tích lũy được hai mươi lăm căn như bây giờ.

 

Mỗi tháng, tiền thuê nhà của tôi là mười hai vạn tệ, tương đương khoảng bốn trăm triệu đồng.

 

Toàn bộ số tiền ấy, tôi đều nộp hết cho gia đình này.

 

Chi phí sinh hoạt, tiền trả góp nhà xe, viện phí cho bố mẹ chồng, tiền du lịch, có khoản nào không phải do tôi bỏ ra?

 

Lần này, tôi còn chuẩn bị riêng một chuyến du lịch châu Âu mười lăm ngày trị giá hai mươi vạn tệ để làm quà bất ngờ cho bố mẹ chồng.

 

Vậy mà cuối cùng, Phó Nghiên Tu lại nói tôi là kẻ vô dụng.

 

“Em không có ý gì khác…”

 

Giọng tôi rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như tan trong không khí.

 

“Em chỉ nghĩ sắp Tết rồi, muốn để bố mẹ ra ngoài thư giãn một chút…”

 

“Đủ rồi!”

 

Anh ta lập tức cắt ngang, ánh mắt chẳng thèm che giấu sự chán ghét.

 

“Cô tưởng đặt cho bố mẹ tôi một chuyến du lịch rách rưới là ông bà sẽ coi trọng cô à?”

 

“Tôi nói cho cô biết, bố mẹ tôi đã chướng mắt cô từ lâu rồi.”

 

“Ngày nào cũng bày ra dáng vẻ nữ cường nhân, nhà đầu tư này nọ, nói trắng ra cũng chỉ là một bà thím đi thu tiền thuê nhà thôi.”

 

“Việc nhà thì chẳng trông mong nổi vào cô được chút nào.”

 

Tôi ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt.

 

Tám năm trước, vào ngày đi đăng ký kết hôn, chính người đàn ông này đã nâng mặt tôi lên, dịu dàng gọi tôi là vợ.

 

Anh ta từng nói sẽ yêu tôi mãi mãi, sẽ cùng tôi cố gắng, cùng tôi xây dựng một mái nhà.

 

Khi ấy tôi đã ngây thơ nghĩ rằng, cuối cùng mình cũng tìm được đúng người để nắm tay đi hết cuộc đời.

 

Nhưng bây giờ…

 

“Cô có biết vợ nhà người ta là thế nào không?”

 

Giọng Phó Nghiên Tu càng lúc càng gắt.

 

“Vợ nhà người ta vừa biết nấu cơm, vừa biết dọn dẹp, lại chăm sóc chồng chu đáo từng chút một.”