“Mỗi năm con bỏ ra năm mươi vạn, coi như tiền dưỡng lão cho bố mẹ.”
“Dù sao mẹ con cũng giúp hai đứa lo việc nhà, như vậy cũng xem như có công lao mà.”
Tiền tiết kiệm của tôi mấy năm nay phần lớn đều đã đổ vào bất động sản.
Dòng tiền mặt trong tay vốn chẳng nhiều như bọn họ tưởng.
Bảo tôi mỗi năm lấy ra năm mươi vạn, tôi lấy ở đâu ra?
“Tôi không có số tiền đó.”
Sắc mặt bố chồng lập tức sầm xuống.
Ông ta đứng dậy, nhìn tôi bằng vẻ cao ngạo như đang ra lệnh.
“Mấy năm nay cô mua đi bán lại nhà cửa, kiếm được đâu có ít.”
“Đừng giấu giếm nữa.”
“Đã là người một nhà thì có tiền phải cùng nhau tiêu.”
“Tôi nói rồi, tôi không lấy ra được.”
Sắc mặt bố chồng thay đổi hẳn.
“Cô là con dâu không sinh được con, được gả vào nhà họ Phó chúng tôi đã là phúc phần của cô rồi.”
“Nếu cô còn không biết nghe lời, sau này trong cái nhà này, cô đừng mong có chỗ đứng.”
Không sinh được con.
Mấy chữ ấy như một cây kim nhọn đ.â.m phập vào tim tôi.
Tôi và Phó Nghiên Tu kết hôn năm năm nhưng vẫn chưa có con.
Không phải tôi không muốn.
Mà vì tôi bị hội chứng buồng trứng đa nang, bác sĩ từng nói tỷ lệ thụ t.h.a.i của tôi rất thấp.
Vì chuyện đó, tôi đã uống không biết bao nhiêu t.h.u.ố.c, chịu không biết bao nhiêu đau đớn.
Vậy mà bây giờ, bọn họ lại lấy chính vết thương ấy ra để nh.ụ.c m.ạ tôi.
Lần này, tôi không im lặng nữa.
Tôi nhìn từng người trước mặt.
Tham lam, lạnh m.á.u, và quen thói xem mọi thứ là điều hiển nhiên.
“Cút ra ngoài.”
Tôi vừa dứt lời, phòng khách lập tức bùng lên một trận cười nhạo.
Bố chồng cười lớn nhất.
“Nhà của cô à?”
“Sổ đỏ ghi tên Nghiên Tu.”
“Đây là nhà của con trai tôi, liên quan gì đến cô?”
Mẹ chồng cũng lập tức hùa theo.
“Cô tự nhìn lại thân phận của mình đi.”
“Căn nhà này là của con trai tôi.”
“Cô được ở đây là vì chúng tôi cho phép.”
“Nếu cô không biết điều, chúng tôi có thể tống cô ra đường bất cứ lúc nào.”
Kỷ Dao khoanh tay trước n.g.ự.c, cười lạnh.
“Chị dâu, chị bị hồ đồ rồi à?”
“Về mặt pháp luật, căn nhà này là của anh cả.”
“Chị thật sự có thể bị đuổi ra ngoài bất cứ lúc nào đó.”
Phó Thận Ngôn cũng chen vào góp vui.
“Chị dâu, đừng làm loạn nữa.”
“Cả nhà mình vui vẻ ăn Tết với nhau không tốt hơn sao?”
Tôi quay sang nhìn Phó Nghiên Tu.
Anh ta đứng đó, vẫn mang dáng vẻ người ở giữa cố gắng hòa giải.
“Vợ à, đừng làm loạn nữa.”
“Nhà này đúng là đứng tên anh…”
Câu nói ấy triệt để đẩy tôi xuống đáy vực.
Tôi hít sâu một hơi, cố giữ giọng mình thật bình ổn.
“Hai triệu tiền đặt cọc là tôi trả.”
“Mỗi tháng hai vạn rưỡi tiền góp nhà cũng là tôi dùng tiền thuê nhà của mình để trả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Căn nhà này, là do tôi bỏ tiền mua.”
Mẹ chồng lập tức phản bác.
“Nhưng sổ đỏ đứng tên Nghiên Tu mà.”
“Trên phương diện pháp luật, đây chính là tài sản của Nghiên Tu.”
“Cô lớn từng này rồi, sao đến quy củ cơ bản cũng không hiểu vậy?”
Tôi nhìn bà ta.
Người phụ nữ từng là giáo viên tiểu học ấy, giờ lại dùng hai chữ quy củ để chèn ép tôi một cách trơ trẽn.
“Được.”
Tôi gật đầu.
“Nếu các người đã một mực cho rằng đây là nhà của Phó Nghiên Tu, vậy tôi đi ngay bây giờ.”
Tôi xoay người, định vào phòng ngủ thu dọn đồ đạc.
Đi được vài bước, tôi lại dừng lại, quay đầu nhìn Phó Nghiên Tu.
“Từ nay về sau, mọi chuyện của nhà các người đều không liên quan đến tôi nữa.”
“Tiền trả góp, tự đi mà trả.”
“Tiền sinh hoạt, tự đi mà kiếm.”
“Em trai anh muốn khởi nghiệp, tự đi mà nghĩ cách.”
Sắc mặt Phó Nghiên Tu lập tức thay đổi.
“Vợ à, em…”
“Tôi là kẻ vô dụng, không phải sao?”
Tôi lạnh nhạt cắt ngang lời anh ta.
“Đã là kẻ vô dụng thì không nên ôm việc bao đồng.”
“Các người tự lo lấy đi.”
Nói xong, tôi bước thẳng vào phòng ngủ.
Sau lưng tôi vang lên giọng nói ch.ói tai của mẹ chồng.
“Cô tưởng cô đi rồi thì chúng tôi sống không nổi à?”
“Tôi nói cho cô biết, chúng tôi có đầy cách.”
“Cô là đàn bà đã gả đi, sau này đừng mơ bước chân vào cánh cửa nhà này nữa.”
Tôi không quay đầu lại.
Vào phòng ngủ, tôi đóng sầm cửa.
Bên ngoài vẫn ồn ào không dứt, như một cái chợ hỗn loạn.
Tôi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ngân hàng.
Tôi có hai chiếc thẻ ngân hàng chính.
Chiếc thứ nhất là tài khoản chuyên nhận tiền thuê nhà, toàn bộ tiền thuê của hai mươi lăm căn hộ mỗi tháng đều đổ vào đó, đều đặn hơn mười hai vạn tệ.
Chiếc thứ hai liên kết với dịch vụ tự động trừ tiền trả góp nhà và các khoản chi tiêu sinh hoạt thường ngày.
Tôi không do dự một giây nào.
Tôi lập tức báo mất và khóa toàn bộ hai chiếc thẻ.
Sau đó, tôi bấm gọi 110.
“Xin chào, tôi là chủ hộ phòng 1808, tòa 23, khu Giang Nhuận Phủ.”
“Hiện có người đang xâm nhập chỗ ở bất hợp pháp.”
“Phiền các đồng chí tới xử lý giúp tôi.”
Cúp máy xong, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.
Thật ra cũng chẳng có quá nhiều thứ để dọn.
Vài giấy tờ quan trọng, vài bộ quần áo thay đổi, một chiếc máy tính.
Những thứ tôi tích góp bao năm nay, cuối cùng thật sự thuộc về tôi, cũng chỉ có chừng ấy.
Tôi mở cửa bước ra ngoài.
Tất cả mọi người trong phòng khách đồng loạt quay đầu nhìn tôi.
“Chồng ơi, em bé vừa đạp em.”
Người phụ nữ lạ mặt đang ôm bụng bầu bỗng lên tiếng, giọng ngọt lịm đến giả tạo.
Tôi đứng sững, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang m.a.n.g t.h.a.i ấy.
Cô ta mặc một chiếc váy bầu rộng thùng thình, bụng đã nhô cao rõ rệt, ít nhất cũng phải bảy tám tháng.
Một tay cô ta dịu dàng xoa bụng, tay kia khoác c.h.ặ.t lấy cánh tay Phó Nghiên Tu.