Nuôi Nhà Chồng, Tôi Bị Chê Là Vô Dụng

Chương 7



Sau khi sắp xếp ổn thỏa, tôi kéo vali rời khách sạn, đi thẳng ra sân bay.

 

Ánh nắng ở Tam Á dịu dàng và ấm áp hơn tôi tưởng.

 

Tôi ngồi trên bãi biển riêng của khách sạn, nghe tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ cát, cả người thả lỏng đến mức như tan ra trong gió biển.

 

Bao năm qua, tôi chưa từng được nghỉ ngơi một cách trọn vẹn như thế.

 

Trong đầu tôi lúc nào cũng căng ra vì đủ thứ chuyện.

 

Tháng sau tiền thuê nhà đã thu đủ chưa?

 

Khách thuê có phàn nàn điều gì không?

 

Căn nào cần sửa chữa, căn nào phải bảo trì?

 

Ngoài ra, tôi còn phải đau đầu với những chuyện lặt vặt của nhà họ Phó.

 

Sức khỏe của bố mẹ chồng, tâm trạng của Phó Nghiên Tu, giấc mơ khởi nghiệp viển vông của Phó Thận Ngôn.

 

Bây giờ, tất cả đều chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

 

Tôi gọi một ly cocktail, nằm dài trên ghế tắm nắng rồi nhắm mắt lại.

 

Gió biển lướt qua da, mang theo vị mằn mặn dễ chịu của đại dương.

 

Ánh nắng rải xuống người, ấm áp đến mức khiến tôi chẳng muốn cử động.

 

Tôi thậm chí còn ngủ quên trên bãi biển.

 

Khi tỉnh lại, mặt trời đã nghiêng về phía tây.

 

Cuối chân trời phủ một lớp ráng chiều đỏ cam rực rỡ.

 

Tôi đứng dậy, đi chân trần trên cát, để mặc nước biển dịu dàng tràn qua mắt cá chân.

 

Cảm giác ấy thật sự rất tuyệt.

 

Buổi tối, tôi đến nhà hàng hướng biển của khách sạn dùng bữa.

 

Tôm hùm tươi, cua hoàng đế béo ngậy, cùng đủ loại sashimi hải sản được bày biện tinh tế.

 

Một người, một chai vang đỏ.

 

Tôi chậm rãi thưởng thức từng chút một.

 

Ăn được một nửa, một người đàn ông trẻ ở bàn bên cạnh bỗng đi về phía tôi.

 

Cậu ta trông rất trẻ, chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.

 

Da trắng, đường nét gương mặt tinh xảo, trên người mang cảm giác thanh xuân sáng sủa khiến người khác khó rời mắt.

 

Cậu ta có vẻ cũng đi một mình.

 

Gọi vài món đơn giản xong, cậu ta lấy điện thoại ra xem gì đó.

 

Tôi thu ánh mắt lại, tiếp tục ăn bữa tối của mình.

 

Nhưng không lâu sau, người phục vụ bước tới bên tôi.

 

“Thưa cô, vị tiên sinh kia muốn mời cô một ly rượu, cô có đồng ý không ạ?”

 

Tôi ngẩng đầu, thấy người đàn ông trẻ kia đang mỉm cười với mình.

 

Nụ cười của cậu ta rất sạch sẽ, ánh mắt cũng trong veo.

 

Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn lắc đầu.

 

“Cảm ơn, không cần đâu.”

 

Người phục vụ gật đầu rồi quay đi.

 

Tôi tưởng chuyện đến đó là kết thúc.

 

Không ngờ người đàn ông trẻ kia lại tự cầm ly rượu đi thẳng đến bàn tôi.

 

“Người đẹp, tôi ngồi đây một chút được không?”

 

Tôi hơi sững lại.

 

Giọng cậu ta rất dễ nghe, trầm nhẹ, còn mang theo chút lười biếng rất tự nhiên.

 

“Không được.”

 

Tôi đáp thẳng thừng.

 

Cậu ta lại bật cười, như thể hoàn toàn không để tâm.

 

“Vậy tôi cứ xem như chị không phản đối nhé.”

 

Tôi cau mày.

 

“Cậu làm vậy rất bất lịch sự.”

 

“Xin lỗi, xin lỗi.”

 

Cậu ta lập tức giơ tay làm dáng đầu hàng.

 

“Tôi biết mình hơi mặt dày.”

 

“Chủ yếu là tôi thấy chị ngồi đây một mình, tâm trạng hình như không tốt lắm, nên muốn nói chuyện cho chị khuây khỏa thôi.”

 

“Tâm trạng tôi rất tốt.”

 

“Thật sao?”

 

Cậu ta nghiêng đầu nhìn tôi.

 

“Nhưng tôi thấy mắt chị hơi đỏ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi vô thức đưa tay chạm nhẹ vào khóe mắt.

 

Vừa rồi nghĩ đến vài chuyện cũ, quả thật tôi đã có chút muốn khóc.

 

“Rốt cuộc cậu muốn gì?”

 

Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.

 

“Kết bạn thôi mà.”

 

Cậu ta cười rất vô tội.

 

“Tôi tên Lục Dữ, năm nay hai mươi sáu tuổi.”

 

“Còn chị?”

 

“Không muốn nói.”

 

“Vậy tôi gọi chị là… chị gái xinh đẹp nhé?”

 

Tôi bật cười.

 

“Cậu bao nhiêu tuổi mà dám gọi tôi là chị?”

 

“Hai mươi sáu mà.”

 

“Nhìn chị chắc cũng chỉ hai mươi bảy, hai mươi tám thôi.”

 

“Gọi chị một tiếng đâu có quá đáng nhỉ?”

 

Năm nay tôi đã ba mươi hai tuổi rồi.

 

Nhìn tôi như hai mươi bảy, hai mươi tám, ít nhất cũng chứng minh cậu ta khá biết nói chuyện.

 

“Được rồi, cậu có thể đi được rồi.”

 

Tôi nâng ly rượu lên.

 

“Cảm ơn lòng tốt của cậu, nhưng tôi thật sự muốn yên tĩnh một mình.”

 

Lục Dữ nhìn tôi một lúc, rồi bỗng đứng dậy.

 

“Được, vậy tôi không làm phiền chị nữa.”

 

“Nhưng mà…”

 

Cậu ta lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp.

 

“Nếu chị muốn tìm người trò chuyện, hoặc cần một hướng dẫn viên cùng đi dạo Tam Á, có thể liên lạc với tôi.”

 

Nói xong, cậu ta thật sự rời đi.

 

Tôi nhìn tấm danh thiếp trên bàn.

 

Rất đơn giản.

 

Trên đó chỉ có hai chữ “Lục Dữ” và một số điện thoại.

 

Tôi đặt tấm danh thiếp sang một bên, tiếp tục ăn nốt bữa tối.

 

Nhưng không hiểu vì sao, món ăn bỗng trở nên nhạt đi rất nhiều.

 

Mấy ngày tiếp theo, cuộc sống của tôi gần như chỉ xoay quanh khách sạn và bãi biển.

 

Bơi lội, tắm nắng, đi spa, đọc sách, rồi thỉnh thoảng ngồi thẫn thờ nhìn biển.

 

Thời gian trôi rất chậm, nhưng cũng rất dễ chịu.

 

Có khoảnh khắc, tôi thậm chí còn nghĩ nếu cuộc sống cứ thế này mãi thì tốt biết bao.

 

Nhưng vào một buổi chiều, khi tôi đang đọc sách trên bãi biển, cảm giác buồn nôn bất chợt ập tới.

 

Tôi đặt sách xuống, vịn vào ghế tắm nắng để đứng dậy, định quay về phòng nghỉ một lát.

 

Nhưng mới đi được vài bước, trước mắt tôi bỗng tối sầm.

 

Cả người tôi cứ thế mềm nhũn rồi ngã xuống.

 

Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trên giường bệnh trong bệnh viện.

 

Bác sĩ đứng bên cạnh, trên tay cầm một tờ báo cáo, gương mặt mang theo nụ cười hiền hòa.

 

“Chúc mừng cô Giang, cô có t.h.a.i rồi.”

 

Tôi hoàn toàn c.h.ế.t lặng.

 

Có thai?

 

Tôi chợt nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt lập tức tái nhợt.

 

“Khoảng bao lâu rồi ạ?”

 

Giọng tôi run lên rõ rệt.

 

“Theo kết quả kiểm tra, khoảng sáu tuần.”

 

Bác sĩ nói tiếp:

 

“Em bé hiện tại rất khỏe mạnh, cô không cần quá căng thẳng, chỉ cần nghỉ ngơi đầy đủ là được.”

 

Những mảnh ký ức rời rạc lướt qua đầu tôi như một thước phim bị tua nhanh.

 

Sáu tuần trước.

 

Đó là đêm đầu tiên tôi đến khách sạn.

 

Tôi đã uống rượu.

 

Sau đó…