Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 2



Chương 2

Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Thế nên, ngay khi phát hiện ra cái App này, người đầu tiên Chu Uẩn Dương nghi ngờ chính là Trang Hành.

Nhưng khổ nỗi người ta không có ở đây, hắn cũng chẳng muốn làm phiền người khác đang hẹn hò, bèn trực tiếp dí ngón tay vào icon, định bụng gỡ cài đặt cho xong chuyện.

Kết quả không ngờ là ấn giữ cả buổi mà chẳng hề hiện ra lựa chọn gỡ cài đặt. Chu Uẩn Dương không tin vào mắt mình, thoát ra rồi ấn lại lần nữa, vẫn chẳng thấy đâu.

“Cái này ảo thật đấy.”

Chu Uẩn Dương cảm thán, chẳng lẽ đây là loại virus phần mềm mới do Trang Hành nghiên cứu ra? Cũng may điện thoại hắn chẳng có tài liệu quan trọng hay ảnh nhạy cảm gì, nếu không thì đêm nay hắn có thức trắng cũng phải đợi bằng được Trang Hành về để hỏi cho ra lẽ.

Với tinh thần tò mò ham học hỏi, nếu đã không xóa được thì cứ vào chơi thử xem sao.

Chu Uẩn Dương bấm thẳng vào game, không cần tải dữ liệu gì thêm, màn hình lập tức hiện ra một giao diện quảng cáo:

[Thiên lý nhân duyên nhất tuyến khiên (Duyên trời ngàn dặm buộc một sợi tơ), hoan nghênh người trải nghiệm bước vào trò chơi, tận hưởng hành trình sở hữu người yêu của riêng bạn thật kỳ diệu.]

— Sản phẩm của Tập đoàn 3000 Thế Giới —

“3000 Thế Giới” là công ty nào vậy? Hắn chưa nghe tên bao giờ, chắc là công ty nhỏ vô danh nào đó thôi. Chu Uẩn Dương lơ đễnh nghĩ.

Theo tiếng đàn cổ du dương vang lên, hoa đào mười dặm bay lả tả, hình ảnh một đôi tình nhân ôm hôn thắm thiết hiện lên trên màn hình.

Ngay sau đó, giao diện chuyển sang phần đăng ký thông tin cơ bản của người chơi.

Chu Uẩn Dương suy nghĩ một chút rồi điền biệt danh:

“Ông xã.”

Rất tốt, rất đúng bài. Đã là game hẹn hò yêu đương thì xưng hô phải thân mật một chút mới được.

Chu Uẩn Dương nổi máu trêu chọc, điền hết các thông tin cơ bản. Cũng chẳng biết cái game này là thể loại gì mà bắt khai cả chiều cao, cân nặng, thậm chí là khẩu vị ăn uống.

Với tâm thế giết thời gian cho đỡ chán, Chu Uẩn Dương điền rất nhanh, tiếp theo là đến phần lựa chọn các thẻ tag về hình mẫu lý tưởng.

Một loạt danh từ hiện ra trên màn hình, nhưng mỗi người chơi chỉ được chọn tối đa mười thẻ.

Chu Uẩn Dương phát hiện game này thế mà lại phân chia ba loại lớn: Nam, Nữ, và cả Nam Nữ đều được. Cái này cũng tâm lý quá đi chứ.

Lúc này Chu Uẩn Dương mới thấy hứng thú đôi chút, hắn ngồi thẳng dậy, xốc lại tinh thần, bắt đầu cẩn thận chọn lựa các nhãn dán về hình mẫu trong mộng.

“Trong mục nam giới… Da trắng dáng xinh chọn một cái, mình dây thân mềm cũng phải có, rồi giọng nói ngọt ngào, dịu dàng, thích làm nũng…”

Cứ thế vừa chọn vừa lướt từ đầu đến cuối danh sách, rốt cuộc hắn cũng chọn ra được chín cái thẻ ưng ý.

“Cái cuối cùng… chọn ‘có thể sinh con’ cho vui vậy.”

Nói thật, nếu không phải biết đây chỉ là cái game ảo tung chảo, thì đánh chết Chu Uẩn Dương cũng không tin trên đời có đàn ông sinh được con.

Nhưng game đã dám để cái nhãn đó thì hắn cũng dám chọn, chủ yếu là tùy hứng thôi.

Để rồi xem, hắn phải nhìn cho kỹ đàn ông sinh con kiểu gì. Nếu mà giống mấy game online bình thường, kiểu hai nhân vật tắt đèn tối om một lúc rồi ấp ra quả trứng, sau đó đứa bé chui từ trứng ra, thì hắn nhất định sẽ khiếu nại.

Chọn xong nhãn dán rồi bấm xác nhận, giao diện chuyển sang một màu hồng phấn. Năm chữ to in hoa văn rồng bay phượng múa đập ngay vào mắt: [Đang tiến hành ghép đôi…]

Bên dưới còn có một sợi dây trắng đang dần nhuộm đỏ, biến thành sợi tơ hồng đan xen ánh kim.

Chu Uẩn Dương ôm tâm trạng háo hức, kiên nhẫn chờ game tải xong, muốn xem trước đối tượng “người yêu độc quyền” mà game ghép cho hắn trông tròn méo ra sao.

Thế nhưng mười phút trôi qua, màn hình chẳng có bất cứ thay đổi nào. Chu Uẩn Dương tưởng mạng lag, bị đứng máy, nhưng quay sang nhìn Triệu Minh vẫn đang combat game ầm ầm thì biết không phải do mạng.

Tiếp đó, dù Chu Uẩn Dương có chọc vào màn hình thế nào thì nó cũng chỉ hiện ra đúng một câu:

[Hệ thống đang tìm kiếm đối tượng phù hợp tại 3000 thế giới, xin người trải nghiệm kiên nhẫn chờ đợi nha ~]

Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, giao diện game vẫn trơ ra đó không chút phản ứng. Sự mong chờ ban đầu của Chu Uẩn Dương lập tức hóa thành lửa giận. Hắn chửi thầm một câu, ném toẹt cái điện thoại lên đầu giường mặc kệ sự đời.

Hắn trùm chăn, lăn ra ngủ. Người trẻ tuổi cái gì có thể thiếu chứ ngủ thì bao la.

.

Sáng sớm hôm sau, Chu Uẩn Dương dậy tập thể dục buổi sáng, tiện thể mua đồ ăn sáng cho ba thằng bạn cùng phòng.

Hắn mặc một bộ đồ thể thao màu đen, cổ tay đeo băng đô đen, mồ hôi trên thái dương chảy dọc theo đường xương hàm góc cạnh nam tính, chỉ cần đứng tùy tiện một chỗ cũng thành một cảnh đẹp bắt mắt.

Đến căng tin ăn sáng xong, ngoại trừ Triệu Minh phải ăn thật nhiều để bổ sung năng lượng, hai người lao động trí óc kia chỉ cần một tô mì và một ly sữa đậu nành là no.

Lúc Chu Uẩn Dương xách đồ ăn sáng về, cả phòng đã dậy gần hết.

Phùng Tĩnh và Trang Hành có tiết 1 buổi sáng lúc 8 giờ, còn Triệu Minh và Chu Uẩn Dương phải đi tập huấn sớm, nên chẳng ai được ngủ nướng cả.

Thấy Trang Hành rửa mặt xong xuôi, đang bưng bát mì lên ăn, Chu Uẩn Dương cầm điện thoại sán lại gần.

“Nhìn đi, có phải mày bày trò chơi khăm tao không?”

Chu Uẩn Dương mở khóa màn hình, đưa cái giao diện game treo máy tìm kiếm cả đêm qua cho Trang Hành xem, vẻ mặt kiểu “tao đi guốc trong bụng mày rồi”.

“Oan quá đại ca ơi, tối qua tao bận đi hẹn hò với em Tĩnh, thời gian đâu mà giở trò với điện thoại của mày.”

Trang Hành có một ưu điểm là không thích nói dối. Nếu đúng là y làm, bị Chu Uẩn Dương vạch trần thì y sẽ nhận ngay.

Nghe vậy, Chu Uẩn Dương cũng nhanh chóng gạt bỏ nghi ngờ. Nhưng ngặt nỗi, ngoài Trang Hành vừa có trình độ vừa có động cơ ra, thì còn ai rảnh rỗi đi cài virus vào máy hắn chứ?

Nghĩ mãi không ra, Chu Uẩn Dương mặc kệ luôn. Đợi hôm nay tập xong, hắn đem điện thoại ra tiệm kiểm tra, sửa được thì sửa, không được thì đổi cái mới cho nhanh.

Quyết định xong, hắn không thèm lăn tăn nữa, chuẩn bị cùng Triệu Minh bắt đầu một ngày tập luyện mới.

.

Triều đại Đại Vũ, từ khi lập quốc đến nay đã kéo dài hơn trăm năm.

Đất nước tuy không gọi là quá mức phú cường, nhưng cũng mưa thuận gió hòa, bá tánh an cư lạc nghiệp.

Tại thôn Kháo Sơn, hiện đang là độ cuối thu, người nhà nông tấp nập xuống ruộng gặt lúa, chỉ sợ ông trời đổ mưa làm hỏng hoa màu thì công sức vất vả cả năm coi như đổ sông đổ bể.

Mạnh Khê là một tiểu ca nhi bình thường ở thôn Kháo Sơn. Điểm duy nhất khác biệt là cậu sắp tròn mười tám tuổi mà vẫn chưa có ai tới dạm ngõ.

Theo luật lệ triều Đại Vũ, nữ tử và nam nhi (ca nhi) nếu đủ mười tám tuổi mà chưa lập gia đình thì sẽ bị quan phủ cưỡng chế ghép đôi.

Nói thật, những gia đình bình thường chẳng ai muốn con mình phải chịu cảnh bị quan phủ phân phối cả. Nghĩ mà xem, những kẻ không cưới nổi vợ thì làm gì có ai ra hồn.

Đa phần toàn là đám cờ bạc rượu chè, tàn tật, ế vợ lâu năm mới phải chờ quan phủ phát vợ cho.

Mắt thấy sang tháng tư năm sau là Mạnh Khê tròn mười tám, năm nay là hạn chót rồi. Nếu thật sự không đính hôn được, kết cục cuối cùng của cậu chỉ có thể là bị lôi lên quan phủ ép duyên.

Mạnh Khê trong lòng thầm lo lắng nhưng chẳng có cách nào giải quyết.

Tục ngữ có câu: Có mẹ kế thì sẽ có cha kế.

Cha của Mạnh Khê là Mạnh Đại Hà, một nông dân chân chất, cưới vợ là Quan thị.

Quan thị không phải người vùng này mà là dân chạy nạn tới đây. Vì để sống sót, bà chủ động gả cho Mạnh Đại Hà – người đàn ông hơn hai mươi tuổi vẫn nghèo rớt mồng tơi không cưới nổi vợ. Cưới nhau không bao lâu thì sinh ra Mạnh Khê.

Cả nhà dựa vào tay nghề thêu thùa của Quan thị mà sống cũng khá khẩm, trong mười năm tích cóp được chút vốn liếng, vươn lên thành hộ trung lưu ở thôn Kháo Sơn.

Nhưng ở cái thôn nghèo nàn này, gọi là trung lưu cũng chỉ là đủ ăn no mà thôi.

Nào ngờ ngày vui ngắn chẳng tày gang, do hồi trẻ chạy nạn bị thương tổn sức khỏe, cộng thêm ngày đêm chong đèn thêu thùa, cơ thể Quan thị suy kiệt hoàn toàn.

Cuối cùng, năm Mạnh Khê mười tuổi, bà buông tay trần thế.

Mạnh Đại Hà có chút của cải trong tay, dù là đàn ông góa vợ trung niên nhưng vẫn rất đắt hàng. Sau khi để tang vợ một năm, dưới sự mai mối của bà mối, ông cưới một góa phụ trẻ tuổi cũng vừa mất chồng ở thôn bên, Trương thị.

Chồng trước của Trương thị là một thợ săn, vốn cuộc sống cũng tạm ổn, nhưng không ngờ trong một lần gặp tai nạn, Tống thợ săn bỏ mạng trong miệng hổ, đến xác cũng chẳng còn. Trương thị đành mang theo con trai, mẹ góa con côi sống lay lắt qua ngày.

Vốn dĩ bà mối giới thiệu cho Mạnh Đại Hà không ít đối tượng, kể cả hoàng hoa khuê nữ chưa chồng cũng có, nhưng không ngờ cuối cùng Mạnh Đại Hà lại chấm trúng người góa phụ đèo bòng thêm đứa con riêng.

Chuyện này khiến mọi người kinh ngạc đến rớt cả hàm.

Chẳng bao lâu sau, Trương thị dẫn con trai về làm dâu nhà họ Mạnh, và chuỗi ngày chịu thương chịu khó, khổ sở của Mạnh Khê cũng bắt đầu từ đó.

Con trai của Trương thị tên là Tống Hổ, chỉ kém Mạnh Khê một tuổi, nhưng lớn lên to cao thô kệch y hệt cha ruột y, thường xuyên bắt nạt một Mạnh Khê thấp bé gầy yếu.

Hai năm sau khi cưới, Trương thị sinh thêm một đứa con trai nữa, đó là em trai cùng cha khác mẹ của Mạnh Khê, tên là Mạnh Tuyền.

Từ khi đứa em này ra đời, Trương thị hoàn toàn đứng vững gót chân trong nhà, và căn nhà này không còn chỗ đứng cho Mạnh Khê nữa.

Thực ra nhờ sự vun vén bao năm của mẹ ruột Quan thị để lại, nhà họ Mạnh không đến mức thiếu ăn, nhưng Trương thị lại chẳng muốn chi chút gì cho Mạnh Khê.

Bà ta thường xuyên mắng Mạnh Khê là đồ quỷ đòi nợ, chỉ biết ăn cơm mà không biết làm việc, nuôi thành cái thói lười biếng, sau này gả đi rồi sớm muộn cũng bị người ta trả về.

Trước kia khi chưa sinh Mạnh Tuyền, Trương thị còn có chút kiêng dè, không dám mắng chửi trước mặt Mạnh Đại Hà. Nhưng từ khi có con trai chung, Trương thị dám cầm gậy đánh Mạnh Khê ngay trước mặt Mạnh Đại Hà.

Mạnh Đại Hà đôi khi chướng mắt thì nói vài câu, kết quả là Trương thị lăn ra ăn vạ, kể lể bà ta vất vả cáng đáng cái gia đình này ra sao, giờ đến quyền dạy con cũng không có, sớm muộn gì cũng tức chết, vân vân.

Nhiều lần như thế, Mạnh Đại Hà cũng mặc kệ, chỉ cần Mạnh Khê còn có cơm ăn, không đến mức chết đói là được.

Dù sao thì không còn Quan thị thêu thùa kiếm tiền, nhà họ Mạnh dù có ruộng đất cũng chỉ đủ đảm bảo cho năm miệng ăn được no bụng, dư dả hơn thì chịu.

Tống Hổ mười sáu tuổi, Mạnh Tuyền năm tuổi, đúng là cái tuổi ăn tuổi lớn, con ăn cha nghèo mạt rệp.

Trong nhà khó khăn lắm mới cắt được ít thịt, cũng là để bồi bổ cho Mạnh Đại Hà là lao động chính, và Mạnh Tuyền – đứa trẻ đang tuổi lớn.

Tống Hổ thừa hưởng nghề đi săn của cha ruột, nếu y thèm thịt thì sẽ tự vào núi săn thú. Mạnh Khê từng nhìn thấy y ăn mảnh một mình trong lúc đi cắt cỏ heo.

Lần đầu nhìn thấy, Mạnh Khê còn ngây thơ nghĩ đối phương sẽ chia cho mình một miếng, dù sao cũng mang tiếng là người một nhà. Nhưng đến khi nắm đấm của Tống Hổ giáng xuống người, cậu mới nhận ra trong cái nhà này chẳng có ai là người thân cả.

Cha ruột cậu cũng thế, Trương thị cũng thế, Tống Hổ và Mạnh Tuyền cũng thế, bọn họ mới là một gia đình thực sự, còn cậu chỉ là người dưng nước lã mà thôi.

Có những lúc đói không chịu nổi, Mạnh Khê cũng từng chạy vào núi tìm cái ăn. Đáng tiếc cậu không có sức khỏe trời phú như Tống Hổ, chẳng bắt được con mồi nào.

Cùng lắm là hái được ít quả dại lót dạ, hoặc là Lý đại nương nhà hàng xóm thương tình thỉnh thoảng cho mấy cái bánh bột ngô, nhờ thế mới lay lắt sống qua ngày.

Mạnh Khê vừa quét tước sạch sẽ nền đất trong sân, vừa suy nghĩ mông lung.

Cũng không biết mùa đông năm nay có lạnh không. Nếu lạnh quá, có khi cậu sẽ chết rét trong nhà cũng nên, như vậy đỡ phải lo chuyện sang năm bị quan phủ bắt đi ghép đôi.

Không trách Mạnh Khê có suy nghĩ tiêu cực như vậy, năm ngoái cậu phải dựa vào đống củi giấu trong núi mới miễn cưỡng sống sót qua mùa đông lạnh giá chờ đến đầu xuân.

Trương thị và cả cha ruột Mạnh Đại Hà căn bản chẳng quan tâm cậu sống chết ra sao, ngay cả khi củi chất đầy phòng chứa củi cũng không nỡ chia cho cậu thêm một que nào.

Xem ra, mùa thu năm nay Mạnh Khê lại phải tiếp tục tăng cường tích trữ củi lửa rồi.

Quét sân xong, Mạnh Khê đeo cái gùi lên lưng, đi ra khỏi nhà, chuẩn bị đến chân núi cắt cỏ cho heo.

Trên đường gặp người trong thôn, họ còn nhiệt tình chào hỏi cậu.

“Mạnh Khê, lại đi cắt cỏ heo đấy à?”

“Dạ, còn chưa đầy ba tháng nữa là Tết rồi, giờ đang là mùa vỗ béo, con phải tranh thủ cho ăn thêm vài bữa.”

“Thế con đi nhanh đi, Nhị nương còn phải đi đưa cơm cho ông nhà ngoài ruộng đây.”

“Năm nay nhà Nhị nương được mùa nhỉ, xem ra ăn Tết lớn rồi.”

“Ha ha ha, thằng bé Mạnh Khê này khéo mồm thật đấy.”

“Nhị nương, ngài đi thong thả ạ.”

Trò chuyện vài câu dọc đường, chẳng mấy chốc đã đến nơi ngã rẽ. Mạnh Khê và người kia tách ra, một người đi về phía bờ ruộng, một người đi về phía chân núi.

Thời gian đi cắt cỏ heo là khoảng thời gian tự do hiếm hoi ít ỏi của Mạnh Khê.

Ở nhà, ngày nào cậu cũng phải dậy từ lúc trời chưa sáng để nấu cơm, đun nước, băm rau cho heo, cuốc đất trồng rau, làm cơm trưa. Nếu không phải do sức yếu không bổ củi nổi, thì e là việc bổ củi cũng đến tay cậu.

Đến bữa trưa, Mạnh Đại Hà và Tống Hổ làm việc cả buổi sáng cần ngủ trưa, còn Trương thị thì tót đi tám chuyện với hàng xóm.

Ngược lại với sự nhàn hạ của người khác, Mạnh Khê chẳng được ngơi tay lúc nào. Một mình cậu phải giặt quần áo cho cả nhà năm người, giặt xong lại đi cho gà ăn, rồi gánh nước. Cũng may nhà họ Mạnh ở gần sông, chứ không thì gánh đầy lu nước chắc mất cả buổi chiều.

Gánh nước xong lại phải lo chuẩn bị cơm tối, ăn xong dọn dẹp bát đũa, lúc này Mạnh Khê mới có thời gian ra ngoài cắt cỏ heo.

Cắt cỏ heo xong, nếu còn thừa thời gian, Mạnh Khê sẽ tranh thủ vào núi tìm ít quả dại ăn cho ngọt miệng.

Nhưng đâu phải lúc nào cũng may mắn, thường cậu chỉ tìm được mấy quả chua loét, ăn vào cồn cào cả ruột, có khi còn xót bụng thêm.

Hết chương 2.