Chương 22Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
“Con à, nén bi thương. Con người sống trên đời, dù trong hoàn cảnh nào cũng phải nhìn về phía trước.
Mẹ con chắc chắn mong con sống thật tốt, đem tay nghề thêu thùa độc nhất vô nhị của bà ấy truyền thừa lại. Như vậy, chỉ cần những bức tranh thêu còn tồn tại, thì cái tên Quan Hà sẽ vĩnh viễn không bị lãng quên, đời đời được người ta nhắc đến.”
Chưởng quầy nhìn Mạnh Khê rơi lệ, lòng cũng đầy xót xa. Một tú nương tài hoa hiếm có như vậy cứ thế mà ra đi, thật là một sự mất mát lớn lao.
“Chưởng quầy nói đúng lắm. Nếu con không kế thừa tay nghề của mẫu thân, thì sau này trên đời sẽ chẳng còn dấu ấn nào của mẹ nữa. Con không chỉ muốn truyền thừa, mà còn muốn phát huy nó rực rỡ hơn, có như vậy thế gian mới thực sự khắc ghi tên mẫu thân con.”
Mạnh Khê lấy tay áo quệt nước mắt, trịnh trọng hứa với chưởng quầy.
Trước kia, cậu chưa từng nhận ra tay nghề thêu thùa mẫu thân dạy lại quý giá đến nhường nào. Cậu cứ ngỡ ai học thêu cũng đều như vậy, nên chẳng mấy để tâm. Nhưng giờ đây cậu đã hiểu, những gì mẫu thân truyền dạy đều là tâm huyết cả đời của người.
“Con nói đúng lắm. Con còn trẻ, thời gian còn dài, đừng để hao tổn tinh huyết mà ra đi sớm như mẹ. Nhất định phải chú ý giữ gìn sức khỏe đấy.”
Chưởng quầy thấy Mạnh Khê gầy gò, xanh xao như người suy dinh dưỡng, bèn ân cần dặn dò cậu phải coi trọng sức khỏe.
“Dạ, con biết rồi ạ. Cảm ơn chưởng quầy đã nhắc nhở.”
Mạnh Khê không nán lại hàn huyên quá lâu với chưởng quầy, vì việc tu sửa bức tranh đã tốn khá nhiều thời gian. Trời cũng không còn sớm, cậu phải mau chóng quay lại chỗ xe bò, nên vội vàng chào tạm biệt ông.
Lúc Mạnh Khê rời đi, chưởng quầy còn dúi vào tay cậu hai cây vải mà cậu đã để ý trước đó, nói là để cảm tạ ân tình của mẫu thân cậu ngày xưa.
Mạnh Khê từ chối không được thịnh tình của ông, đành nhận lấy. Cậu thầm nhủ sau khi về nhà sẽ thêu một bức tranh tương tự bức vừa rồi để tặng lại chưởng quầy, coi như báo đáp ân tình tặng vải này.
Mạnh Khê tìm một con hẻm vắng người, cất mấy cây vải vào kho chứa của trò chơi. Sau đó cậu lấy đồ cúng đã mua từ trước ra, kiểm tra thấy không có gì bất thường mới chạy nhanh về chỗ xe bò.
Mạnh Khê không ngờ mình lại là người đầu tiên quay lại. Cũng phải thôi, người trong thôn hiếm khi mới được lên trấn một lần, chắc chắn ai cũng muốn dạo chơi cho thỏa thích rồi mới về.
Mãi đến khi ánh tà dương nhuộm đỏ mặt đất, mọi người mới tay xách nách mang lục tục kéo về.
Nhờ về sớm, Mạnh Khê chọn được một chỗ ngồi an toàn ở giữa xe, không lo bị chen lấn xô đẩy.
Trương thị về muộn nhất, lại mua lỉnh kỉnh đủ thứ đồ đạc, nên phải vất vả lắm mới chen lên được. Bà ta cứ nơm nớp lo mình hoặc đồ đạc bị rơi xuống, thành ra còn mệt hơn cả lúc đi bộ trên trấn.
Trời tối mịt, xe bò mới về đến cổng thôn. Chu đại gia thu tiền xe xong liền dắt con bò già mệt mỏi ra về, mọi người cũng ai về nhà nấy.
Mạnh Khê giúp Trương thị xách đồ, về đến cổng nhà thì thấy người rã rời. Nhưng cả cậu và Trương thị đều chưa ăn tối, cậu lại phải lụi cụi xuống bếp nấu cơm theo chỉ thị của bà ta.
“Này, hôm nay mày lấy thêm một củ khoai lang mà ăn, coi như cơm tối đấy.”
Nhìn Mạnh Khê đang lúi húi trong bếp, Trương thị chợt nhớ tới lời chê bai của tú bà Hoa tỷ, vội vàng dặn dò.
Nếu không vì lời chê của Hoa tỷ rằng Mạnh Khê gầy quá, Trương thị đời nào chịu thí cho cậu thêm một củ khoai. Nhà mình còn nghèo đến mức sắp chẳng có cơm ăn, lại còn phải nuôi cái thứ vô dụng này.
“Dạ.”
Mạnh Khê không hiểu tại sao Trương thị tự dưng tốt đột xuất, nhưng có thêm đồ ăn thì tội gì không lấy. Củ khoai này cậu sẽ để dành làm bữa sáng mai.
Mạnh Khê nấu qua loa bữa tối cho mình, dọn dẹp bát đũa cha con Mạnh Đại Hà ăn xong, thì trời đã tối hẳn. Cậu lại tiếp tục đun nước tắm cho Trương thị.
Xong xuôi tất cả việc nhà, Mạnh Khê mới được lê bước về căn phòng nhỏ của mình để nghỉ ngơi.
Lấy cây nến từ trong kho chứa đồ ra thắp, đây là lần đầu tiên Mạnh Khê được dùng nến vào buổi tối. Trước kia cậu chỉ thấy đèn dầu trong phòng Mạnh Đại Hà mà thôi.
Không ngờ ngọn nến vừa thắp lên đã tỏa ra ánh sáng rực rỡ đến thế, làm Mạnh Khê giật mình vội vàng thổi tắt, sợ bị Trương thị phát hiện ra điều bất thường.
Thấy không thể dùng nến, Mạnh Khê đổi hướng, bắt đầu tháo tung cái gối đầu của mình ra.
“Khê Bảo? Làm gì đấy? Cuối cùng cũng không chịu nổi cái gối rách nát đó nữa, định thay cái mới rồi hả?”
Buổi tối Chu Uẩn Dương về đến nhà, mở game lên thì thấy Mạnh Khê đang quay lưng về phía hắn, quỳ trên giường, chổng cái mông nhỏ tròn trịa lên trời, tay cầm cây kéo to cắt xoèn xoẹt vào cái gối đầu.
Trước đó Chu Uẩn Dương đã mua tặng Mạnh Khê trọn bộ chăn ga gối đệm mới tinh, nhưng dù hắn thuyết phục thế nào, Mạnh Khê cũng chỉ chịu thay chăn và ga, nhất quyết không cho động vào cái gối nát bươm của cậu.
Bất lực trước sự cứng đầu của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương đành thỏa hiệp. Hắn cũng hiểu mụ dì ghẻ của Mạnh Khê không phải dạng vừa, nên tôn trọng ý muốn giữ lại cái gối cũ kỹ đó của cậu. Sáng nào dậy cậu cũng cất hết đồ mới vào kho, chỉ để lại bộ đồ rách nát cũ kỹ, hắn cũng không ý kiến gì.
Giờ thấy Mạnh Khê tự tay cắt bỏ bảo bối đó, hắn tò mò vô cùng, muốn xem rốt cuộc bên trong cái gối đó chứa thứ gì mà cậu quý như vàng.
“Ca ca, anh đến rồi à.”
Mạnh Khê dừng tay, quay đầu nhìn bức tranh sáng lên bên cạnh. Thấy khuôn mặt điển trai của Chu Uẩn Dương hiện ra, cậu nở một nụ cười ngọt ngào.
“Ừ hửm ~ Khê Bảo đang tìm gì thế? À phải rồi, về nhà em đã bôi thuốc, uống thuốc chưa đấy?”
Chu Uẩn Dương không tọc mạch vào bí mật nhỏ của Mạnh Khê. Dù sao cậu nhóc vẫn luôn ở trong tầm mắt hắn, có chuyện gì thì cái đồ ngốc ấy cũng sẽ tự mình để lộ ra thôi.
Hiện tại Chu Uẩn Dương quan tâm đến vết thương ở chân Mạnh Khê hơn. Dù sao đó cũng là do hắn gây ra, hắn phải chịu trách nhiệm đến cùng.
“Ca ca… Ta… Ta hình như quên mất rồi, hì hì…”
Mạnh Khê vừa về đến nhà đã bị Trương thị sai vặt đủ thứ, đến lúc được nghỉ ngơi thì tâm trí lại treo ngược cành cây nghĩ về bức tranh thêu của mẫu thân, nên quên béng mất vết thương ở chân. Mãi đến khi Chu Uẩn Dương nhắc, cậu mới sực nhớ ra.
Nhưng nhìn khuôn mặt tuấn tú dù đang cười vẫn toát ra vẻ nghiêm nghị của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê không dám nói thật. Vốn cũng không biết nói dối, cậu đành giở chiêu làm nũng, mong Chu Uẩn Dương giơ cao đánh khẽ.
“Còn hì hì cái gì, nghiêm túc chút đi! Anh biết ngay mà. Khê Bảo, em còn cần cái chân này nữa không hả?”
Chu Uẩn Dương thu lại nụ cười, sa sầm mặt mày định mắng cho Mạnh Khê một trận để cậu biết quý trọng thân thể. Nhưng nghĩ lại sợ dọa cậu khóc, hắn bèn đổi cách khác để dạy dỗ cậu.
“Ca ca, ta không cố ý quên đâu, đừng giận ta mà. Ta chỉ là… chỉ là…”
Mạnh Khê sợ nhất là Chu Uẩn Dương nổi giận. Lúc đó trông ca ca rất đáng sợ, và quan trọng hơn là cậu sợ ca ca sẽ không cần cậu nữa. Cậu vội vàng ấp úng giải thích.
“Chỉ là cái gì? Anh đang rửa tai lắng nghe đây. Nếu em đưa ra được lý do chính đáng thì anh sẽ tha cho, bằng không thì ngoan ngoãn nhận phạt đi.”
Chu Uẩn Dương cố gắng lấy lại vẻ mặt tươi tỉnh hơn một chút, dù trông vẫn hơi gượng gạo, nhưng Mạnh Khê ở đầu dây bên kia không hề nhận ra.
Tâm trí Mạnh Khê giờ đang rối như tơ vò. Cậu có nên kể cho ca ca nghe chuyện gặp người quen cũ của mẫu thân khi đi mua vải, và được động viên kế thừa tay nghề thêu thùa không?
Nếu nói thật, ca ca chắc chắn sẽ thắc mắc: “Ta đã tặng em nhiều vải thế rồi, sao còn phải đi mua vải mới? Chẳng lẽ vải ta tặng không tốt sao?”
Nếu cậu chối quanh co mà ca ca cứ truy hỏi mãi, thì chuyện mua vải để may quà tặng ca ca sẽ bị lộ tẩy mất.
Nghĩ đi nghĩ lại, Mạnh Khê thấy tốt nhất là im lặng, chẳng nói gì cả. Ca ca thương cậu thế, chắc hình phạt cũng chẳng nặng nề gì đâu.
“Sao thế? Vẫn chưa bịa xong lý do à? Hửm?”
Nhìn đôi lông mày thanh tú của Mạnh Khê nhíu chặt vào nhau, vẻ mặt rối rắm đến tội nghiệp, Chu Uẩn Dương vừa buồn cười vừa tò mò. Rốt cuộc là chuyện gì mà khiến cậu nhóc đơn thuần này phải đau đầu đến thế?
“Không có gì ạ…”
Nghe Chu Uẩn Dương hỏi dồn, Mạnh Khê ủ rũ cúi đầu, cảm thấy mình thật có lỗi với ca ca vì đã không thành thật.
“Không có thì thôi vậy, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, kẻo nổ tung cái đầu nhỏ bây giờ, lúc đó anh không vá lại được cho em đâu.”
Chu Uẩn Dương cố tình nói đùa để chọc Mạnh Khê vui lên. Hắn thích một Mạnh Khê ngoan ngoãn hoạt bát hơn là bộ dạng ủ rũ cụp đuôi như thế này.
“Phụt… Ca ca này, đầu ta đâu phải làm bằng giấy mà dễ rách thế được.” Quả nhiên Mạnh Khê bật cười nói.
“Được rồi, cũng không còn sớm nữa, bôi thuốc xong thì ngủ sớm đi. Còn chuyện sắc thuốc uống, để mai dậy sớm rồi làm, giờ muộn quá rồi.”
Thấy Mạnh Khê đã vui vẻ trở lại, Chu Uẩn Dương thúc giục cậu đi ngủ. Mạnh Khê ngày nào cũng dậy sớm hơn hắn, lại đang tuổi ăn tuổi lớn, ngủ muộn quá không tốt cho sức khỏe.
“Ca ca, anh vẫn chưa nói hình phạt là gì mà?”
Mạnh Khê vừa lấy lọ thuốc mỡ bôi lên đầu gối, vừa tò mò hỏi Chu Uẩn Dương.
“Sáng mai em sẽ biết. Yên tâm đi, đơn giản lắm, đảm bảo không sứt mẻ miếng da nào của em đâu.”
Chu Uẩn Dương rất tự tin vào hình phạt mình nghĩ ra. Chắc chắn nó sẽ khiến Mạnh Khê sợ đến mức nhớ đời, từ nay về sau không dám coi thường sức khỏe của mình nữa.
“Ca ca, anh nói cho ta biết luôn đi mà. Không thì ta cứ canh cánh trong lòng, chẳng ngủ ngon được đâu. Cầu xin anh đó, ca ca ~”
Mạnh Khê chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, đôi môi đỏ mọng hơi chu ra, hai tay chắp lại trước ngực, hướng về phía bức tranh Chu Uẩn Dương mà nài nỉ. Đây là lần đầu tiên cậu làm nũng với Chu Uẩn Dương một cách lộ liễu như vậy.
Đáng tiếc, đứng trước đòn tấn công nũng nịu mãnh liệt của Mạnh Khê, lần này Chu Uẩn Dương lại quyết tâm sắt đá, cạy miệng cũng không hé nửa lời.
“Ngủ!”
Chỉ một chữ cụt lủn, hắn chặn đứng cái miệng nhỏ xinh của Mạnh Khê lại. Đúng là hành động của trai thẳng chính hiệu.
Hết chương 22.