Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 34



Chương 34Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Đáng tiếc việc học là cả một quá trình dài hơi, không thể một bước lên trời. Hơn nữa, Mạnh Khê ở bên kia cũng bận rộn việc nhà tối mắt tối mũi, chẳng mấy khi được rảnh rỗi.

Chu Uẩn Dương dù muốn giúp cũng chỉ có thể tranh thủ những lúc dùng chế độ tương tác để hỗ trợ vài việc vặt, còn lại đành bất lực đứng nhìn Mạnh Khê tất bật ngược xuôi.

Nói thật, nếu bắt hắn phải ép Mạnh Khê học hành chăm chỉ như kiểu gà nòi ngày nay, tranh thủ từng phút từng giây rảnh rỗi để nhồi nhét kiến thức, thì hắn xót lắm, không nỡ để cậu phải sống mệt mỏi như vậy.

Vợ là để cưng chiều, để yêu thương – đó là truyền thống tốt đẹp bao đời nay của nhà họ Chu.

Khổ nỗi hệ thống game lại chẳng biết điều, giao nhiệm vụ cứng nhắc không cho thương lượng. Hết cách, Chu Uẩn Dương đành phải tìm đến trợ lý ảo lần nữa, hy vọng tìm được giải pháp vẹn cả đôi đường.

Không ngờ trợ lý ảo lại đưa ra một đáp án không thể tuyệt vời hơn.

“Trong Cửa hàng Tích phân có một vật phẩm tên là ‘Phòng học ảo trong mơ’, rất phù hợp với nhu cầu của người trải nghiệm. Vật phẩm này sẽ tạo ra một lớp học ảo trong giấc mơ khi người dùng ngủ. Người dùng có thể vừa ngủ vừa học mà không gây hại gì cho não bộ.

Bởi vì não bộ con người chưa được khai thác hết, vẫn còn phần lớn vùng não ở trạng thái ngủ đông. Phòng học ảo sẽ tận dụng một phần nhỏ vùng não này để giúp người dùng tiếp thu kiến thức trong lúc nghỉ ngơi.”

Mắt Chu Uẩn Dương sáng rực lên. Đây chẳng phải là thứ hắn đang cần sao?

Vội vàng mở Cửa hàng Tích phân, chưa kịp gõ tên tìm kiếm, hắn đã thấy ngay mục “Giảm giá đặc biệt” trên trang chủ đang bày bán ba món đồ, và một trong số đó chính là phòng học ảo mà hắn đang khao khát.

[Giá gốc 998, giảm giá giờ vàng siêu sốc, chỉ với 50 điểm tích phân là bạn đã sở hữu ngay! Tặng kèm trọn bộ tài liệu học tập và đề thi kiểm tra cần thiết cho nhiệm vụ nhánh.]

Chu Uẩn Dương không biết nên khen hệ thống tính toán giỏi hay là quá cáo già nữa. Biết tỏng trong túi hắn chỉ còn đúng 50 điểm tích phân nên ép giá xuống vừa khít, khiến hắn vừa mua được hàng lại vừa trắng tay.

Hắn nhớ mang máng lần trước lướt qua cửa hàng, cái phòng học ảo này chỉ có giá 30 điểm.

Giờ chỉ thêm mỗi bộ tài liệu học tập mà tăng giá lên tận 20 điểm. Thế mà hắn – kẻ tiêu tiền như rác – không những cam tâm tình nguyện dốc sạch túi mà còn cảm thấy mình vừa vớ được món hời lớn.

Cao tay, quả thực là cao tay! Trình độ này mà về làm giám đốc marketing cho công ty nhà hắn thì anh trai hắn chắc mừng rơi nước mắt.

Biết rõ là mưu đồ của hệ thống nhưng Chu Uẩn Dương không thể từ chối. Công năng của món đồ này quá hấp dẫn, đánh trúng tâm lý xót vợ của hắn. Thôi thì thà để ví tiền chịu khổ còn hơn để Mạnh Khê chịu khổ.

Trong nháy mắt, số dư tích phân lại trở về con số không tròn trĩnh. Nhưng chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này là hắn sẽ có 100 điểm, tính ra vẫn lời được 50 điểm.

Chu Uẩn Dương tự an ủi bản thân một cách đầy hèn mọn, dù rõ ràng hắn có thể kiếm trọn 100 điểm nếu không mua vật phẩm này.

Mua xong phòng học ảo, Chu Uẩn Dương tranh thủ giờ nghỉ trưa giải thích cặn kẽ yêu cầu nhiệm vụ cho Mạnh Khê. Việc hôm nay chớ để ngày mai, hắn quyết định tối nay sẽ thử nghiệm ngay hiệu quả của lớp học trong mơ xem thế nào.

Tối hôm đó, Chu Uẩn Dương bật công tắc kích hoạt phòng học ảo, chọn chế độ hai người, điền tên mình và Mạnh Khê vào danh sách, rồi nằm xuống giường, cùng Mạnh Khê trong màn hình điện thoại chìm vào giấc ngủ.

Khi Chu Uẩn Dương mở mắt ra lần nữa, bộ đồ ngủ trên người đã biến mất, thay vào đó là bộ sơ mi trắng quần âu đen lịch sự. Tay hắn cầm bình giữ nhiệt, nách kẹp tập tài liệu, trên sống mũi còn đeo thêm cặp kính gọng vàng trí thức.

Nhìn mình phản chiếu qua lớp kính cửa sổ phòng học, hắn thấy mình giống hệt mấy thầy giáo tinh anh trong phim truyền hình.

???

Hắn đăng ký làm bạn học cùng tiến, chứ đâu phải làm thầy giáo!

Chẳng phải đã mua trọn bộ tài liệu học tập rồi sao? Không có video bài giảng hay giáo viên ảo à? Lại bắt hắn phải tự thân vận động đứng lớp dạy Mạnh Khê sao?

Trời ạ, năm 3202 rồi, đến mẫu giáo còn phổ cập dạy học đa phương tiện và iPad, thế mà cái công nghệ ngoài hành tinh này vẫn dùng phương pháp dạy học thủ công bằng giấy thế này à?

Chu Uẩn Dương cạn lời, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao. Hắn đành bước vào trong xem có tính năng công nghệ cao nào ẩn giấu mà mình chưa phát hiện ra không.

Kết quả, bước vào phòng học, đập vào mắt hắn là sự đơn sơ đến tột cùng: một bộ bàn ghế học sinh, một cái bảng trắng, một cái bục giảng và một cái máy chiếu. Trông chẳng khác nào căn phòng xây thô chưa hoàn thiện nội thất.

Trái ngược với sự thất vọng của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê tỉnh dậy ngồi trước bàn học lại tò mò và phấn khích vô cùng.

Khi nghe ca ca nói muốn dạy mình học chữ, Mạnh Khê sững sờ. Cậu chỉ là một tiểu ca nhi, làm sao có cơ hội được đi học?

Dù triều Đại Vũ không cấm ca nhi và nữ tử đi học, nhưng thường thì những nhà có của ăn của để đều ưu tiên cho con trai nối dõi tông đường đi học, chứ chẳng ai đầu tư cho ca nhi hay nữ tử sau này sẽ gả đi làm người nhà khác.

Nhưng ca ca bảo ở thế giới bên kia, nam nữ bình đẳng, ai cũng được đến trường. Thậm chí phụ nữ còn có thể làm quan, làm tướng, thậm chí làm cả hoàng đế.

Trong cái đầu nhỏ bé của Mạnh Khê bắt đầu nhen nhóm những hy vọng lớn lao. Cậu biết mình học xong cũng chẳng làm quan to hay hoàng đế được, nhưng ít nhất cũng có thể trở nên ưu tú hơn, xứng đáng đứng cạnh ca ca hơn.

Mạnh Khê phát hiện bộ đồ ngủ của mình đã biến mất, thay vào đó là bộ trang phục lạ mắt chưa từng thấy. Nhưng cậu không hoảng sợ, vì từ khi quen ca ca, cậu đã chứng kiến bao chuyện kỳ lạ rồi.

Chu Uẩn Dương bước lên bục giảng, nhìn xuống thấy Mạnh Khê đang mặc bộ đồng phục nam sinh cấp ba, mái tóc dài đã biến thành tóc ngắn gọn gàng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Trông cậu hệt như cậu học trò ngoan ngoãn học giỏi thanh tú thường thấy trong các bộ phim thanh xuân vườn trường.

Chu Uẩn Dương ngắm nhìn Mạnh Khê trong tạo hình mới lạ này không chớp mắt, lòng dấy lên chút tiếc nuối.

Nếu Mạnh Khê cũng sinh ra ở thế giới này, cùng học cấp ba với hắn, e rằng lúc đó hắn sẽ bất chấp lời hứa với anh trai mà theo đuổi cậu cuồng nhiệt ngay từ thời đi học.

Ai bảo Mạnh Khê cứ như sinh ra để dành cho hắn thế này.

Không ngờ hình tượng người thường của Mạnh Khê mà hắn hằng mong nhớ lại xuất hiện ở đây. Hắn muốn bước xuống nhìn ngắm cậu kỹ hơn, nhưng lại phát hiện mình bị giam lỏng trong phạm vi bục giảng, không thể bước ra ngoài.

“Ca ca, đây là phòng học anh nói sao? Chúng ta bắt đầu học luôn ạ?”

Mạnh Khê nhận ra ánh mắt chăm chú của ca ca nhưng không để ý lắm, ngược lại còn hào hứng hỏi dồn. Cậu thực sự rất nóng lòng muốn bắt đầu.

“Đợi chút Khê Bảo, để anh xem hôm nay chúng ta học cái gì đã.”

Nghe vậy, Chu Uẩn Dương đành gác lại những suy nghĩ vẩn vơ. Việc quan trọng nhất bây giờ là dạy học. Hình người trong phòng học ảo suy cho cùng vẫn chỉ là ảo ảnh, chỉ có thế giới thực mới là chân ái.

Chỉ có điều hắn chưa chuẩn bị gì cả, giờ đành phải “bắt vịt lên giàn”, hệ thống đưa tài liệu gì thì hắn dạy cái đó. Ai mà ngờ được một thằng học tra như hắn lại có ngày phải đứng lớp trồng người, chỉ sợ làm hỏng con nhà người ta mất.

Mở tài liệu ra, Chu Uẩn Dương cứ tưởng sẽ là bảng chữ cái hay phép cộng trừ đơn giản kiểu 1+1=2 như mẫu giáo, vì Mạnh Khê vẫn mù chữ, học từ đầu là hợp lý nhất.

Nhưng không ngờ bên trong toàn là kiến thức cơ bản về thế giới và thường thức xã hội hiện đại, chẳng thấy bóng dáng tài liệu học tập truyền thống đâu.

Chu Uẩn Dương nhanh chóng hiểu ra. Mạnh Khê đâu cần học để thi đại học, mục đích học tập là để cậu hòa nhập tốt hơn với xã hội hiện đại. Vì thế những kiến thức nền tảng này mới là thứ cậu cần nhất lúc này.

Còn chuyện học chữ, tính toán thì cứ từ từ, dạy sau cũng không muộn.

Lật hết xấp tài liệu, trang cuối cùng hóa ra là hướng dẫn sử dụng phòng học ảo. Trên đó ghi chi tiết cách dùng các thiết bị, quả nhiên hàng hệ thống, chất lượng cao.

Căn phòng thô sơ này chỉ là thiết lập ban đầu. Để bắt đầu lớp học thực sự, giáo viên cần bật công tắc cạnh bục giảng và hô to “Bắt đầu học”, khi đó các chức năng của phòng học mới được kích hoạt.

Chu Uẩn Dương làm theo hướng dẫn. Quả nhiên, cả căn phòng lập tức thay đổi hoàn toàn. Bục giảng đơn sơ biến thành bục giảng đa phương tiện hiện đại, bảng trắng to ra gấp đôi, một nửa để viết, một nửa là màn hình chiếu.

Ngay khi lớp học được kích hoạt, đồng hồ đếm ngược hiện lên trong phòng. Tổng thời gian là 6 tiếng, mỗi 45 phút học, 15 phút nghỉ. Thậm chí trên bảng còn hiện sẵn thời khóa biểu chi tiết.

Chu Uẩn Dương thở phào nhẹ nhõm, áp lực giảm đi đáng kể. Hắn mở file bài giảng trên máy tính, chiếu lên màn hình lớn và bắt đầu nhập vai thầy giáo Chu.

Mạnh Khê tuy không biết chữ nhưng nghe hiểu được, đầu óc cũng nhanh nhạy. Dù không đến mức một điểm là thông ngay, nhưng chỉ cần Chu Uẩn Dương giảng giải vài lần là cậu nắm bắt được ý chính.

Phần còn lại là ghi nhớ và tiêu hóa kiến thức, chuyện này không thể vội vàng, cần có thời gian tích lũy. Ban ngày đi cắt cỏ heo, miệng Mạnh Khê vẫn lẩm nhẩm ôn lại những kiến thức trọng tâm đã học tối qua.

Cần cù bù thông minh. Chỉ cần nghĩ đến lời ca ca nói, rằng học hết kiến thức này cậu sẽ có cơ hội xuyên không đến thế giới của anh ấy dưới hình dạng con người, Mạnh Khê lại tràn đầy nhiệt huyết.

Cậu hy vọng mình có thể sớm hoàn thành chương trình học để sớm được đoàn tụ với ca ca.

Mỗi chiều tối khi rảnh rỗi, Chu Uẩn Dương lại triệu hồi Mạnh Khê phiên bản tí hon sang, cùng nhau xem tivi. Thông qua phim truyền hình, phim tài liệu, cậu có thể nhanh chóng làm quen với lối sống và thói quen sinh hoạt của người hiện đại.

Điều khiến Chu Uẩn Dương bất ngờ là Bánh Nướng Trứng Chảy cũng nghiện xem tivi, đặc biệt là mấy bộ phim cẩu huyết kiểu tra nam tiểu tam hay mẹ chồng nàng dâu đại chiến. Mỗi lần đến cảnh cãi nhau, đôi mắt tròn xoe của nó lại sáng rực lên, phấn khích như con mèo nhảy nhót trong ruộng dưa.

Thậm chí nó còn không cho Chu Uẩn Dương chuyển kênh. Hắn cứ định chuyển là nó lao vào cào cắn, đến khi hắn chịu thua chuyển lại kênh cũ thì nó mới tha, rồi lại quấn lấy Mạnh Khê cùng xem say sưa.

Không biết từ bao giờ, tình cảm giữa Mạnh Khê và Bánh Nướng Trứng Chảy trở nên thân thiết lạ thường. Con mèo không chỉ chia sẻ ổ nằm với Mạnh Khê mà còn đòi l**m lông cho cậu, coi cậu như mèo con cần chăm sóc.

Chu Uẩn Dương nghĩ mãi không ra lý do, cuối cùng đành quy kết là do duyên phận đặc biệt của những kẻ cùng đam mê phim cẩu huyết.

Từ khi đôi bạn mèo – người này thân thiết, Chu Uẩn Dương cảm thấy mình như kẻ thứ ba bị ra rìa. Hắn chỉ biết ngồi cô đơn một góc, nhìn Mạnh Khê tí hon nằm ườn trên ghế sofa lông mèo khổng lồ, vẻ mặt hưởng thụ xem tivi.

Thật là thế thái nhân tình, lòng người (và lòng mèo) thay đổi!

Thời gian trôi qua nhanh chóng với chuỗi ngày ban ngày xem tivi, ban đêm đi học. Hôm nay lại là một ngày thứ bảy đáng mong chờ.

Sau năm ngày được thầy giáo Chu nghiêm khắc dạy dỗ và sự nỗ lực hết mình của trò Mạnh, tiến độ nhiệm vụ đã tăng vọt từ 5% lên 50%, một kết quả vô cùng khả quan.

Nhưng học lý thuyết mãi cũng không được, phải kết hợp với thực hành. Vì thế tiết học thứ bảy này, Chu Uẩn Dương quyết định đưa Mạnh Khê ra ngoài trải nghiệm một ngày làm người bình thường ở thế giới hiện đại.

Trụ sở tập đoàn Chu thị.

Chu Yến Thanh xem xét xấp tài liệu cấp dưới thu thập được mấy ngày nay, cộng thêm tin tức từ thám tử tư bên phía Tống Hà, cuối cùng cũng lần ra được manh mối quan trọng.

Thành phố A ngoài nhà họ Chu còn có Tống gia, Mộ gia và Hạ Lan gia, được gọi là Tứ đại gia tộc, cùng nhau nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả thành phố. Tống Hà chính là con riêng của Tống gia.

Tuy nhiên, y sống với mẹ ở nước ngoài từ nhỏ, đến đại học mới về nước. Mẹ y sinh y khi đang du học, lúc đó bà không hề biết cha Tống Hà đã có gia đình ở trong nước.

Mãi đến một lần về nước thăm người thân, bà mới bàng hoàng phát hiện người đàn ông mình yêu là người nhà họ Tống và đã có vợ con đề huề.

Mẹ Tống Hà là người phụ nữ mạnh mẽ, dứt khoát chia tay gã đàn ông bội bạc, cắt đứt mọi liên lạc với Tống gia, đưa Tống Hà ra nước ngoài và không bao giờ quay lại nữa.

Kẻ đứng sau mọi chuyện chính là Tống Hạo – người anh cùng cha khác mẹ của Tống Hà.

Khi vị thế của Tống Hà trong giới giải trí ngày càng cao, cha Tống dường như nhìn thấy bóng dáng người phụ nữ rực rỡ như hoa hồng đỏ từng làm ông say đắm năm xưa nơi con trai, nên bắt đầu lén lút quan tâm đến y.

Tống Hạo lo sợ cha mình sẽ đón Tống Hà về nhận tổ quy tông và chia cho y một phần gia sản kếch xù.

Không muốn chia sẻ dù chỉ một xu, Tống Hạo tìm mọi cách ép Tống Hà phải tự động rời đi.

Nhưng sự nghiệp của Tống Hà ở trong nước đang như diều gặp gió, lại được cha Tống ngầm bảo kê, Tống Hạo không dễ gì ra tay. Cuối cùng, gã nghĩ ra kế sách khiến Tống Hà đau khổ vì tình mà bỏ đi biệt xứ. Đó là lý do xảy ra hai vụ việc lùm xùm vừa qua.

Khiến Tống Hà và Chu Yến Thanh hiểu lầm nhau, trở thành cặp đôi oan gia, không chỉ làm Tống Hà tổn thương mà còn chặt đứt sự hậu thuẫn hùng mạnh từ Chu Yến Thanh.

Tống gia không giống Chu gia. Ông cụ Tống thời trẻ phong lưu đa tình, tình nhân vô số, con rơi con vãi cũng nhiều không kể xiết. Ngoài dòng chính còn có rất nhiều chi thứ. Cha của Tống Hà và Tống Hạo thuộc một chi thứ.

So về vị thế, Tống gia không thể bì được với dòng dõi đích tôn chính thống như Chu Yến Thanh. Vì thế khi biết Tống Hà leo lên được Chu Yến Thanh, Tống Hạo tức điên người, càng quyết tâm loại bỏ Tống Hà.

Chu Yến Thanh cất tài liệu đi, tạm gác chuyện này sang một bên. Anh không định can thiệp vào cuộc đấu đá nội bộ nhà họ Tống, đó là việc riêng của Tống Hà. Nhưng Tống Hạo đã dám tính kế lên đầu anh thì đừng trách anh không khách khí.

Ăn trưa xong, Chu Uẩn Dương triệu hồi Mạnh Khê. Mạnh Khê viện cớ lên núi hái hồng, có thể tối mới về để xin phép Mạnh Đại Hà, rồi xách giỏ đi thẳng. Thực chất là cậu được triệu hồi đến chỗ ca ca.

Đây là cách Chu Uẩn Dương bày cho cậu. Đến lúc về, hắn sẽ mua một giỏ hồng lớn truyền qua cho cậu mang về là xong.

Lái xe đến Chu thị, vừa vào cửa, Chu Uẩn Dương nhón Mạnh Khê từ túi áo ra đặt lên vai mình. Mạnh Khê vội bám chặt vào cổ áo hắn để giữ thăng bằng.

“Khê Bảo, đây là công ty của anh trai anh. Chúng ta đi tham quan một vòng, nghỉ ngơi chút rồi chiều qua trường anh chơi tiếp nhé.”

“Dạ, ta nghe theo ca ca hết.”

Mạnh Khê chẳng có yêu cầu gì cao sang, chỉ cần được ở bên ca ca là đủ.

Chu Uẩn Dương tuy ít đến công ty nhưng nhân viên ở đây đa phần đều biết mặt nhị thiếu gia, nên không có chuyện bị chặn cửa.

Vừa bước vào, cô tiếp tân đã gật đầu chào và mỉm cười hỏi:

“Chào mừng Nhị thiếu gia. Tổng giám đốc đang ở văn phòng, để tôi liên hệ giúp ngài ạ.”

“Không cần đâu, tôi chưa tìm anh ấy vội. Tôi đến đi dạo chút thôi, lát nữa tự lên sau.”

Chu Uẩn Dương từ chối khéo. Hắn đưa Mạnh Khê đến tham quan là chính, gặp anh trai lúc nào chẳng được.

“Vâng ạ.”

Cô tiếp tân cúp điện thoại, cúi chào Chu Uẩn Dương. Trước khi hắn đi, cô còn buột miệng khen một câu:

“Thú bông trên vai Nhị thiếu gia đáng yêu quá ạ.”

Chu Uẩn Dương điềm nhiên gật đầu nhận lời khen, bước đi không hề rối loạn. Chỉ có Mạnh Khê là sợ cứng người, tay bám cổ áo Chu Uẩn Dương run lẩy bẩy.

Dù trước khi đi, Chu Uẩn Dương đã trấn an rằng hắn sẽ tìm lý do hợp lý để Mạnh Khê xuất hiện công khai, bảo cậu đừng lo.

Nhưng khi thực sự bị người ta phát hiện, Mạnh Khê vẫn không kìm được nỗi sợ hãi bản năng.

“Đừng sợ, có ta đây rồi. Ta tin Khê Bảo chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ lần này.”

Chu Uẩn Dương vỗ nhẹ vào chân Mạnh Khê, nghiêng đầu thì thầm an ủi.

Mạnh Khê nhát gan quá, cần phải rèn luyện dần cho dạn dĩ hơn, để sau này gặp chuyện bất ngờ cũng không đến mức hoảng loạn mất kiểm soát.

Nghe lời động viên dịu dàng của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê hít sâu một hơi, cố gắng thả lỏng cơ thể, tự nhủ trong lòng “không sao đâu, không sao đâu”.

Đây cũng là phương pháp giảm căng thẳng mà Chu Uẩn Dương dạy cậu. Quả nhiên sau vài lần hít thở sâu, cậu thấy bình tĩnh hơn hẳn.

Vì thời gian có hạn, Chu Uẩn Dương chỉ đưa Mạnh Khê đi thăm vài phòng ban có không khí cởi mở, năng động. Ở đó toàn những người trẻ tuổi nhiệt huyết, tuy bận rộn nhưng ai nấy đều toát lên vẻ tự tin ngời ngời.

Cũng phải thôi, nhân viên được tuyển vào Chu thị đều là những cá nhân xuất sắc vượt qua bao vòng tuyển chọn gắt gao, sự tự tin và kiêu hãnh đó là điều dễ hiểu.

Chu Uẩn Dương muốn cho Mạnh Khê cảm nhận bầu không khí tích cực này, để cậu bớt tự ti, không còn coi thường bản thân nữa.

“Ca ca, sau này ta cũng có thể giống như họ sao?”

Mạnh Khê ngưỡng mộ những con người ấy vô cùng. Họ dường như chẳng sợ gì cả, việc gì cũng giải quyết được. Nếu cậu cũng trở thành người như thế thì có lẽ sẽ không còn sợ Trương thị nữa.

“Đương nhiên rồi. Anh tin Khê Bảo thậm chí sẽ còn giỏi giang, xuất sắc hơn họ nhiều.”

Trong mắt kẻ si tình Chu Uẩn Dương lúc này, người yêu là nhất, làm gì cũng tuyệt vời cả.

Họ đến lúc hơn 11 giờ, Chu thị 12 giờ tan làm. Đi dạo chưa được bao lâu thì nhân viên bắt đầu nghỉ trưa, đổ về nhà ăn công ty.

Dòng người tấp nập đi qua hành lang, ai thấy Chu Uẩn Dương cũng gật đầu chào. Có vài người hoạt bát còn khen Mạnh Khê đáng yêu, nhưng tuyệt nhiên không ai phát hiện ra sự bất thường của cậu.

“Nhị thiếu gia, tổng tài đang đợi trên lầu, mời ngài đi theo tôi.”

Đặc trợ Lưu không biết từ đâu xuất hiện, cung kính nói với Chu Uẩn Dương.

Chu Uẩn Dương gật đầu, cũng vừa lúc tham quan xong.

Lần này đến công ty, ngoài việc đưa Mạnh Khê đi chơi, hắn còn đến để nghe anh trai thông báo kết quả điều tra vụ việc hôm trước.

Thang máy lao vút lên tầng cao nhất. Văn phòng tổng giám đốc không chỉ là một căn phòng mà chiếm trọn cả tầng 19. Bước vào đây, không khí khác hẳn những nơi Mạnh Khê vừa thấy.

Mọi người đều giữ vẻ mặt nghiêm túc, cắm cúi làm việc, không khí căng thẳng đến ngạt thở. Chỉ khi trưởng thư ký tổng tài tan làm rời đi, bầu không khí mới giãn ra đôi chút.

“Chú Dương vẫn thế nhỉ, thiết diện vô tư, nghiêm khắc quá mức.”

Nhìn theo bóng lưng trưởng thư ký Dương, Chu Uẩn Dương không nhịn được phàn nàn với đặc trợ Lưu. Hồi hắn còn nổi loạn, suýt nữa thì tẩn nhau với ông chú bảo thủ này.

Lúc đó ba hắn còn nắm quyền, dù mắng Chu Uẩn Dương té tát trước mặt thư ký Dương, nhưng về nhà lại bảo hắn đừng chấp nhặt, vì tính ông ấy là vậy, chỉ biết công việc chứ không để bụng chuyện cá nhân.

Chu Uẩn Dương đôi khi thực sự nể phục anh trai mình, có thể làm việc hòa bình với thư ký Dương suốt bao năm qua. Nếu là hắn, chắc chưa đầy một tuần không phải hắn tức chết thì thư ký Dương cũng tức chết.

“Nhị thiếu ráng nhịn chút đi, sang năm thư ký Dương về hưu rồi, sắp được giải phóng rồi.”

Đặc trợ Lưu ghé tai Chu Uẩn Dương thì thầm, thực ra bọn họ cũng sợ sếp Dương lắm, mong ông ấy nghỉ hưu sớm ngày nào hay ngày ấy.

Tiếc là ông Dương là công thần do chủ tịch để lại để phò tá Chu Yến Thanh nắm quyền, lập bao công lao hãn mã. Chỉ cần ông không phạm sai lầm lớn thì vẫn phải kính trọng như thường.

Nói xong, đặc trợ Lưu định lui ra thì bắt gặp ánh mắt của Mạnh Khê đang ngồi trên vai Chu Uẩn Dương.

Đôi mắt to tròn ngây thơ chớp chớp nhìn lại. Sau cặp kính, đôi mắt hẹp dài của đặc trợ Lưu nheo lại. Chưa kịp thốt ra câu hỏi nghi vấn thì Chu Uẩn Dương đã chặn họng:

“Đây là robot mô phỏng sinh học mới nhất mà viện nghiên cứu của bạn thân tôi vừa chế tạo, gửi cho tôi chơi thử đấy. Nào Khê Bảo, chào chú Lưu đi.”

“Con chào chú Lưu ạ.”

Mạnh Khê bắt chước giọng điệu robot trong phim từng xem, mỉm cười chào hỏi.

Đối diện với con robot giống người thật đến kinh ngạc, đặc trợ Lưu sững sờ trong giây lát rồi cũng đáp lại: “Chào con.”

Hết chương 34.