Chương 40Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Mất đi Mạnh Khê chăm chỉ tháo vát, chẳng mấy chốc nhà họ Mạnh rơi vào cảnh hỗn loạn. Trương thị vịn cớ mặt mũi xấu xí, nằm lì một chỗ, kiên quyết không đụng tay vào việc nhà. Tống Hổ vẫn còn liệt giường chưa dậy nổi. Mạnh Tuyền thì xưa nay chỉ biết ăn với chơi, chẳng mó tay vào việc gì.
Thế là mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều đổ dồn lên đầu Mạnh Đại Hà.
Hắn vừa phải cắm mặt ngoài đồng áng, về nhà lại phải đầu tắt mặt tối lo cơm nước, dọn dẹp, quả thực sống không bằng chết, khổ không kể xiết. Những lúc này, Mạnh Đại Hà mới thấm thía và nhớ quay quắt những ngày có Mạnh Khê lo liệu. Tiếc là Mạnh Khê đã sớm thoát khỏi bể khổ.
Sáng hôm sau, Mạnh Khê tỉnh dậy trên chiếc giường êm ái trong căn nhà nhỏ xinh xắn của mình. Hôm nay Chu Uẩn Dương bận học cả ngày, phải đến tối mới có thể đón cậu qua chơi.
Rời xa nhà họ Mạnh, không còn phải bù đầu với công việc bất tận, bỗng dưng rảnh rỗi khiến Mạnh Khê thấy hơi là lạ, chưa quen lắm. Nhà cửa đã được thuê người dọn dẹp sạch bong rồi, cậu chẳng phải động tay vào việc gì, bèn lôi đồ ra tiếp tục thêu thùa.
Giờ đây cậu không cần phải lén lút tranh thủ từng chút thời gian rảnh nữa, muốn thêu lúc nào thì thêu, muốn ngồi đâu thì ngồi, tự do tự tại.
Trong cuốn bí kíp mẫu thân để lại còn ghi chép một số kỹ thuật thêu mà cậu chưa được học. Nhân lúc rảnh rỗi, cậu tranh thủ nghiên cứu, trau dồi tay nghề để kế thừa xứng đáng di sản của mẫu thân.
“Cốc cốc cốc ——”
Gần trưa, Mạnh Khê đang định dọn dẹp để xuống bếp nấu cơm thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cậu chần chừ, đứng im tại chỗ không dám ra mở, sợ người nhà Mạnh gia tìm đến.
“Có ai ở nhà không? Ta là Đàm thị, vợ Tạ gia bên cạnh. Hôm qua thấy có người dọn đến nên hôm nay ta sang làm quen chút.”
Nghe thấy giọng nữ nhẹ nhàng ngoài cửa, Mạnh Khê mới thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh ra mở cửa. Trước mắt cậu là một người phụ nữ có gương mặt sắc sảo, khôn khéo.
“Chào tỷ, ta là Mạnh Khê, mới chuyển đến đây, ta là một ca nhi.”
Do ít giao tiếp với người lạ nên Mạnh Khê khá căng thẳng, chỉ biết cứng nhắc giới thiệu bản thân.
“Chào tiểu ca nhi, đừng sợ. Tục ngữ có câu ‘Bán anh em xa mua láng giềng gần’, sau này chúng ta là hàng xóm láng giềng rồi, ra vào gặp nhau mà không quen biết thì kỳ lắm.”
Đàm thị cười nói xởi lởi, nhưng ánh mắt vẫn kín đáo đánh giá Mạnh Khê và liếc vào trong nhà, có vẻ rất tò mò về lai lịch của cậu.
“Đa tạ Đàm tỷ quan tâm. Nhưng nhà cửa ta chưa dọn dẹp xong nên chưa tiện mời ngươi vào chơi, đợi vài hôm nữa ổn định rồi ta sẽ mời ngươi sang uống trà.”
Đối mặt với người khéo léo lõi đời như vậy, Mạnh Khê chỉ biết lựa lời mà nói. Dù sao người ta nói cũng đúng, sau này còn nhiều việc cần nhờ vả hàng xóm, chẳng hạn như cậu còn chưa biết chợ nằm ở đâu.
“Thế thì tốt quá, Đàm tỷ ta đây thích náo nhiệt lắm. À, đây là ít dưa lê nhà trồng, nhiều quá ăn không hết nên ta mang sang tặng ngươi mấy quả, ngọt lắm đó.”
Đàm thị đưa cái rổ trên tay cho Mạnh Khê, nhiệt tình giới thiệu về vườn rau sau nhà mình. Mạnh Khê chẳng chen vào nói được câu nào, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Thấy Đàm tỷ sắp về, Mạnh Khê vội gọi giật lại.
“Không cần đâu Đàm tỷ, ngươi mang về mà ăn, ta chẳng có gì đáp lễ, ngại quá. Cảm ơn tỷ nhé.”
Mạnh Khê không nhận ngay, cảm thấy chưa quen biết gì đã nhận quà thì không hay. Nhưng cậu làm sao địch lại cái miệng dẻo quẹo của Đàm thị, cuối cùng đành phải nhận lấy với vẻ biết ơn.
“Có gì đâu mà khách sáo. Thôi muộn rồi, Mạnh tiểu ca mau đi nấu cơm đi, ta về đây. Nhà ta kia kìa, rảnh rỗi qua chơi nhé.”
Đàm thị chỉ tay về phía căn nhà treo biển Tạ phủ bên trái. Mạnh Khê nghển cổ nhìn theo, ghi nhớ vị trí rồi gật đầu mỉm cười chào tạm biệt.
Đóng cửa lại, Mạnh Khê mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu thực sự không giỏi giao tiếp, nhưng nhìn Đàm thị có vẻ là người tốt, hy vọng sau này có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Mạnh Khê mang dưa lê xuống bếp, bắt đầu nấu bữa trưa. Tuy trong kho chứa đồ có đủ mọi nguyên liệu nhưng sức ăn của cậu có hạn, để tránh lãng phí, cậu chỉ xào một đĩa dưa chuột với thịt hun khói và hấp một chén trứng.
Chỉ hai món đó thôi Mạnh Khê đã ăn no căng bụng. Ăn xong, cậu đi dạo quanh sân cho tiêu cơm rồi vào ngủ trưa.
Buổi chiều cậu tiếp tục học thêu, mãi đến khi mặt trời sắp lặn mới dừng tay.
Ăn qua loa bữa tối, Mạnh Khê bắt đầu thấy hồi hộp. Bởi vì tối nay cậu sẽ tặng quà sinh nhật cho ca ca và tỏ tình. Không biết ca ca có chấp nhận cậu không.
Nếu ca ca cũng thích cậu thì thật tốt, còn nếu không, cậu nguyện làm người hầu nhỏ, cả đời đi theo báo đáp ân tình của huynh ấy.
Thời gian trôi qua, lòng Mạnh Khê càng lúc càng thấp thỏm, lo sợ kế hoạch hôm nay sẽ gặp sự cố.
Trong lúc chờ đợi, Mạnh Khê bứt rứt vân vê ngón tay, tuy chẳng giúp ích gì mấy nhưng còn hơn là ngồi run rẩy.
Cuối cùng cũng đến giờ Chu Uẩn Dương thường triệu hồi, Mạnh Khê hít một hơi thật sâu, nhẩm lại những lời tỏ tình đã soạn sẵn trong đầu.
Đây là những lời cậu chắt lọc từ các bộ phim tình cảm xem hàng ngày, loại bỏ những câu sến súa, giữ lại những ý hay nhất để tạo thành bài diễn văn của riêng mình.
Vừa nhẩm xong thì trước mắt tối sầm lại, thân thể nhẹ bẫng, trong nháy mắt đã chuyển đến nơi khác.
“Ca ca!”
Mạnh Khê ngồi dậy trên giường của Chu Uẩn Dương, thấy ca ca đang cầm một bộ quần áo đứng cuối giường nhìn mình.
“Khê Bảo, mau thay bộ đồ này xem có vừa không, hôm nay anh đưa em ra ngoài ăn tiệc.”
Ngày mai là sinh nhật chính thức của Chu Uẩn Dương, phải dành cho gia đình, nên hội bạn cùng phòng quyết định tổ chức trước một ngày.
Còn đội bóng rổ thì đã lén tổ chức sinh nhật bất ngờ cho hắn ngay tại lớp học rồi.
Thấy bữa tiệc này chỉ có bốn anh em cùng phòng, vả lại Trang Hành và Triệu Minh đều dẫn bạn gái theo, Chu Uẩn Dương nghĩ cũng nên đưa Mạnh Khê ra ngoài hít thở không khí.
Cứ để cậu ru rú trong nhà một mình hoặc chỉ quanh quẩn bên hắn mãi cũng không tốt. Con người là động vật quần cư, cần phải giao tiếp xã hội, nếu không sẽ sinh bệnh tự kỷ mất.
“Ca ca, em cũng phải đi sao?”
Mạnh Khê cứ tưởng tối nay vẫn như mọi khi, ca ca gọi sang chỉ để ngủ cùng, không ngờ lại được dẫn đi ăn tiệc.
“Đương nhiên rồi. Khê Bảo đừng sợ, bữa tiệc này chỉ có bốn người phòng anh thôi, hôm trước lúc em biến thành vịt vàng, họ đã đến ăn tân gia rồi đấy.”
Chu Uẩn Dương vừa giải thích vừa đặt bộ quần áo đã tuyển chọn kỹ càng xuống bên cạnh Mạnh Khê.
Từ khi biết Mạnh Khê có thể xuyên không với hình dạng bình thường, Chu Uẩn Dương đã đặt mua rất nhiều quần áo phù hợp cho cậu, giờ là lúc dùng đến.
Đồ hắn chọn cho Mạnh Khê đều là hàng hiệu đắt tiền, ưu tiên sự thoải mái và phong cách phù hợp.
“Nhưng mà ca ca…”
Mạnh Khê ngập ngừng. Cậu đã định tối nay tỏ tình với ca ca, nếu đi ăn tiệc thì còn cơ hội đâu nữa.
“Khê Bảo đừng lo, mấy người bạn của anh đều là người tốt cả. Hơn nữa có anh ở đây, em sợ cái gì. Nhân dịp em thoát khỏi nhà họ Mạnh, không ai quản thúc nữa, cứ chơi cho thỏa thích đi.”
Chu Uẩn Dương tưởng Mạnh Khê sợ người lạ nên ngại ra ngoài, vội vàng giảng giải để cậu yên tâm.
Thực ra Chu Uẩn Dương cũng có chút tư tâm, hắn muốn ngầm khoe Mạnh Khê với đám bạn cùng phòng.
Nghe tin Triệu Minh và Trang Hành dẫn bạn gái đi cùng, ý định này càng bùng lên mạnh mẽ. Trước đây toàn phải nhìn người ta rắc cơm chó, giờ hắn cũng có người trong mộng rồi chứ bộ.
Dù hiện tại Mạnh Khê vẫn chưa thông suốt, nhưng biết đâu nhìn thấy các cặp đôi yêu nhau, cậu sẽ ngộ ra điều gì đó thì sao.
Chu Uẩn Dương biết theo đuổi người ta không thể nóng vội, nhưng Mạnh Khê tốt đẹp như vậy, hắn chỉ hận không thể lập tức tha về tổ, giấu kỹ làm của riêng.
“Ca ca, sinh nhật anh là bao giờ thế?”
Mạnh Khê hiểu Chu Uẩn Dương muốn tốt cho mình. Nếu sinh nhật ca ca chưa đến thì cậu có thể yên tâm đi ăn tiệc. Còn nếu sắp đến rồi thì cậu phải lên kế hoạch lại, tránh để xảy ra tình huống bất ngờ như hôm nay.
“Sao em lại hỏi cái này? Sinh nhật anh là ngày mai mà.”
Chu Uẩn Dương ngạc nhiên. Chẳng lẽ Mạnh Khê biết tiên tri, định chuẩn bị quà sinh nhật cho hắn?
“Ngày mai á?!”
Mạnh Khê trợn tròn mắt, thốt lên kinh ngạc. Sao lại gấp thế này! Vậy là cậu chẳng còn thời gian để chần chừ nữa rồi.
“Sao thế? Khê Bảo ngạc nhiên vậy, là chưa chuẩn bị xong quà cho anh à? Ha ha ha, không cần phiền phức thế đâu, Khê Bảo chỉ cần nói ‘Sinh nhật vui vẻ’ là anh mãn nguyện lắm rồi.”
Chu Uẩn Dương không quá coi trọng sinh nhật, chỉ cần Mạnh Khê có lòng là đủ.
“Không phải, em làm xong từ lâu rồi, ca ca.”
Quyết định nhanh chóng, Mạnh Khê lấy bức tranh thêu đã gói ghém cẩn thận từ trong kho ra, đưa cho Chu Uẩn Dương.
“Tiểu Khê chúc ca ca sinh nhật vui vẻ, mong ca ca mỗi năm đều vui vẻ như hôm nay, mãi mãi mạnh khỏe hạnh phúc.”
Thấy Chu Uẩn Dương nhận quà, Mạnh Khê hít sâu một hơi, nở nụ cười ngọt ngào, đọc vanh vách lời chúc mừng đã học thuộc lòng.
“Oa, cảm ơn lời chúc của Khê Bảo, đây là món quà khiến ca ca vui nhất năm nay đấy. Ca ca không ngờ chỉ nói đùa thôi mà Khê Bảo lại chuẩn bị quà thật. Anh mở ra xem được không?”
Ban đầu Chu Uẩn Dương tưởng chuyện quà cáp chỉ là trêu đùa, nhưng thấy phản ứng hồi hộp của Mạnh Khê, hắn bắt đầu thực sự mong chờ xem cậu tặng mình cái gì.
“Đương nhiên là được rồi ca ca, chỉ không biết anh có thích không thôi.”
Mạnh Khê gật đầu, dù cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng cả người đã căng như dây đàn, tim đập thình thịch, hơi thở dồn dập.
Bởi vì cậu dự định đợi Chu Uẩn Dương mở quà xong sẽ tỏ tình ngay.
Chu Uẩn Dương tò mò nhìn vật dài như bức tranh cuộn trong tay, mở túi ra thì thấy không phải tranh vẽ mà là một bức tranh thêu.
Cởi dải lụa buộc bên ngoài, trải bức tranh ra, hắn sững sờ trước bức tranh sơn thủy thủy mặc hùng vĩ, sống động như thật.
Hắn chưa từng thấy bức tranh thêu nào chân thực đến thế, cảm giác như cảnh vật đang nhảy múa trên nền vải vậy. Có thật là được thêu bằng tay không?
“Ca ca có thích không? Bức tranh thêu này là quà sinh nhật Tiểu Khê tặng anh. Vì thời gian gấp gáp nên em chọn bức tranh sơn thủy đen trắng này. Đợi sinh nhật năm sau, em sẽ thêu tặng huynh một bức rực rỡ sắc màu hơn, để treo trong phòng cho đỡ đơn điệu.”
Vừa nói, Mạnh Khê vừa mơ màng nghĩ về tương lai. Nếu sau này mỗi sinh nhật cậu đều tặng ca ca một bức tranh thêu, khéo mười mấy năm nữa, tường phòng này sẽ chẳng còn chỗ mà treo mất.
“Khê Bảo, món quà này quý giá quá, anh không thể nhận được.”
Chu Uẩn Dương tuy không rành về thêu thùa, nhưng mẹ hắn rất thích và sưu tầm nhiều tác phẩm của các nghệ nhân, nên hắn cũng biết phân biệt tốt xấu.
Bức tranh Mạnh Khê tặng hắn có thể sánh ngang với bức thêu hai mặt cấp quốc bảo mà mẹ hắn từng bỏ cả đống tiền ra đấu giá.
Nhớ năm đó bà già nhà hắn phải chi ngót nghét trăm triệu mới rinh được bức tranh đó về.
“Ca ca! Đây là quà sinh nhật em tặng anh mà, sao lại không nhận chứ? Có phải ca ca không thích Tiểu Khê không?”
Mạnh Khê đang loay hoay tìm lời tỏ tình, nghe Chu Uẩn Dương từ chối quà thì cuống lên. Thế này thì hỏng bét, cậu còn định mỗi năm tặng một bức cơ mà.
“Không có, không có đâu, ca ca đương nhiên thích Khê Bảo rồi. Nhưng bức tranh này quý quá, ca ca cảm thấy mình không xứng đáng với giá trị của nó.”
Thực lòng mà nói, Chu Uẩn Dương thấy mình là kẻ thô kệch, không xứng với tác phẩm nghệ thuật tinh xảo thế này, vào tay hắn chẳng khác nào “minh châu phủ bụi trần”.
“Không phải vậy đâu. Trong lòng Tiểu Khê, ca ca mãi là người tốt nhất, xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất. Tiểu Khê còn thấy bức tranh này chưa xứng tầm với anh ấy chứ.”
Mạnh Khê không cho phép Chu Uẩn Dương tự hạ thấp mình như vậy. Trong mắt cậu, Chu Uẩn Dương còn hoàn hảo hơn cả thần tiên.
“Được rồi, vậy anh xin nhận. Cảm ơn Khê Bảo đã khen ngợi.”
Nhìn ánh mắt kiên định của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương nở nụ cười sủng nịch. Hóa ra vị trí của mình trong lòng Mạnh Khê lại cao đến thế, xem ra ngày cậu thích hắn không còn xa nữa.
Thấy ca ca nhận quà, Mạnh Khê thở phào nhẹ nhõm. Thừa thắng xông lên, cậu vội vàng bày tỏ tâm ý:
“Không cần cảm ơn đâu. Thời gian qua ca ca chăm sóc em chu đáo như vậy, Tiểu Khê làm những việc này là lẽ đương nhiên. Nếu không có ca ca thì không có Tiểu Khê của ngày hôm nay, cả đời này Tiểu Khê biết ơn sự xuất hiện của anh.”
Nói một hơi hết những lời cảm kích, Mạnh Khê lấy hết can đảm để nói ra trọng tâm – lời tỏ tình.
“Ca ca, em…”
“Reeng reeng —— Reeng reeng ——”
Lời chưa kịp thốt ra thì bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang. Chu Uẩn Dương móc điện thoại ra, là Triệu Minh gọi.
“Alo, nhân vật chính hôm nay vẫn chưa xuất phát à? Bọn này đến từ đời nào rồi, chỉ chờ mỗi mày thôi đấy. Nhanh lên kẻo tí nữa công viên đóng cửa bây giờ.”
“Ngay đây, bọn tao ra ngay đây, nhanh thôi!”
Chu Uẩn Dương cúp máy, quay sang nhìn Mạnh Khê đang ngẩn người quỳ trên giường, cười hỏi:
“Khê Bảo, lúc nãy em định nói gì thế?”
“Dạ? À, không có gì đâu. Ca ca mau ra ngoài đi, để em thay quần áo.”
“Một lần sợ, hai lần chùn”, lời tỏ tình chưa kịp nói đã bị chặn họng khiến Mạnh Khê xìu xuống như quả bóng xì hơi, chẳng còn dũng khí để nói lại lần hai.
Hơn nữa cậu không muốn để bạn bè của ca ca phải đợi lâu, như thế là bất lịch sự. Cậu đành nén nỗi thất vọng, giả vờ như không có chuyện gì, mỉm cười với Chu Uẩn Dương.
“Được rồi, để anh đi tìm cái hộp cất bức tranh này đã. Lúc nào rảnh sẽ mang đi đóng khung rồi treo trong phòng ngủ.”
Chu Uẩn Dương tuy thấy hơi lạ nhưng không nghĩ ngợi nhiều, cầm bức tranh đi ra khỏi phòng.
Mạnh Khê cố giữ lưng thẳng cho đến khi cửa đóng lại mới buông lỏng người, ủ rũ gục xuống giường, đấm thùm thụp vào chăn đệm. Tại sao mình lại nhát gan thế chứ!
Chu Uẩn Dương mang bức tranh vào thư phòng, cất cẩn thận vào chiếc hộp gỗ trong ngăn kéo có khóa.
Đây là món quà sinh nhật đầu tiên Mạnh Khê tặng, hắn đương nhiên phải trân trọng. Sau này khi hai người thành đôi, còn có cái để lôi ra ôn lại kỷ niệm.
Cất tranh xong, Chu Uẩn Dương xuống lầu đợi Mạnh Khê.
Chẳng bao lâu sau, cửa phòng ngủ mở ra, Mạnh Khê đã thay xong quần áo bước ra.
Chu Uẩn Dương chọn cho Mạnh Khê một bộ quần yếm phong cách. Dạo này cuối tháng Mười, buổi tối trời se lạnh nên hắn chọn cho cậu chiếc áo sơ mi dài tay màu kaki in hình thú ngộ nghĩnh.
Quần là loại quần yếm màu nâu nhạt cùng tông, ống quần không quá dài, để lộ mắt cá chân tinh tế của Mạnh Khê dù cậu cao hơn mét bảy một chút.
Mái tóc dài được buộc gọn sau gáy, đội thêm chiếc mũ nồi cùng màu quần áo, trông cậu hệt như tiểu thiếu gia nhà giàu mới đi du học về của những năm 60-70.
Ngây thơ vô số tội, đơn thuần trong sáng, mày thanh mắt tú, nụ cười của cậu như thanh lọc cả thế giới.
“Ca ca, em thay xong rồi, mình đi thôi.”
Mạnh Khê không biết mình vừa khiến Chu Uẩn Dương ngẩn ngơ, sợ muộn giờ nên chạy nhanh xuống lầu giục.
“Không vội. Khê Bảo ra sofa ngồi đi, anh mang vớ cho em.”
Trước đây Mạnh Khê chưa bao giờ ra ngoài, ở nhà toàn đi dép lê nên không cần mang vớ. Hơn nữa thấy Mạnh Khê thích đi chân trần, Chu Uẩn Dương đã cho trải thảm lông dày khắp nhà.
Như vậy vừa không lo cậu bị lạnh chân, vừa không phải ép cậu mang giày.
Nghe lời, Mạnh Khê ngoan ngoãn ngồi xuống sofa. Chu Uẩn Dương ngồi xổm xuống, nâng chân cậu lên, mang đôi vớ mỏng màu trắng vào.
“Ca ca… Em… em tự làm được mà, không cần phiền anh đâu.”
Ban đầu Mạnh Khê chưa phản ứng kịp, nhưng khi bàn tay to ấm áp của ca ca nắm lấy gan bàn chân, nghiêm túc mang vớ xỏ giày cho mình, cậu bỗng thấy như ca ca là người hầu còn mình là thiếu gia vậy.
Sao có thể để ca ca hầu hạ mình như thế được?
Mạnh Khê mở to mắt, vội vàng rụt chân lại, nhưng càng giãy giụa thì ca ca càng nắm chặt hơn.
Hắn còn đặt chân cậu lên đùi mình, cậu thậm chí cảm nhận được cơ đùi rắn chắc của hắn đang căng lên.
“Nhanh thôi mà. Khê Bảo chưa từng mang giày vớ, chắc không quen đâu, để ca ca giúp cho.”
Chu Uẩn Dương vừa mang vớ vừa tranh thủ bóp nhẹ bàn chân nhỏ đã có chút thịt của Mạnh Khê.
Trước đây Mạnh Khê gầy trơ xương, chỉ có mặt và mông là có tí thịt. Giờ được Chu Uẩn Dương chăm chút, cuối cùng toàn thân cậu cũng đã tròn trịa hơn chút.
Sự phản kháng yếu ớt của Mạnh Khê bị Chu Uẩn Dương trấn áp ngay lập tức.
Mang giày cho Mạnh Khê xong, Chu Uẩn Dương cầm chìa khóa xe trên bàn trà chuẩn bị đi.
Công viên giải trí mà đám Triệu Minh chọn nằm cách Đại học A không xa, là một trong số ít công viên có khu vui chơi về đêm, và cũng do tập đoàn Chu thị đầu tư cổ phần.
Nếu không thì Mạnh Khê – một người không có hộ khẩu – hôm nay khó mà vào cửa trót lọt.
Chu Uẩn Dương đã chào hỏi trước với quản lý công viên nên họ được đi lối nội bộ dành cho nhân viên.
Lần đầu tiên Mạnh Khê thực sự ra ngoài với hình dáng con người bình thường. Những vật thể khổng lồ trước kia giờ trở lại kích thước bình thường, cậu có thể nhìn thấy nhiều thứ hơn.
Hóa ra thế giới của ca ca là như thế này. Ngồi trên xe, Mạnh Khê dán mặt vào cửa kính, mắt không rời cảnh vật bên ngoài, thi thoảng lại thốt lên kinh ngạc.
Chu Uẩn Dương tay lái còn non, không dám phân tâm, chỉ tranh thủ lúc đèn đỏ quay sang ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn bị ép sát vào cửa kính của Mạnh Khê.
“Lát nữa đến công viên còn nhiều trò hay lắm, lúc đấy Khê Bảo tha hồ mà ngạc nhiên nhé.”
Chu Uẩn Dương trêu chọc, tiếc là Mạnh Khê vẫn đang chìm đắm trong sự phồn hoa của phố thị, chỉ gật đầu đáp lại cho có lệ.
Rất nhanh, xe đã vào hầm gửi xe của công viên. Chu Uẩn Dương dẫn Mạnh Khê đi lối nhân viên vào trong.
Đám Triệu Minh đang đợi ở một nhà hàng theo chủ đề trong công viên. Đây là ý tưởng của Trang Hành, lần trước đi với bạn gái mới chỉ chơi ban ngày, giờ muốn trải nghiệm không khí ban đêm.
Triệu Minh cũng thấy ăn mãi mấy quán vỉa hè chán ngắt, muốn đổi gió nên nhiệt liệt tán thành.
Còn Phùng Tĩnh thì sao cũng được, chỉ cần có mặt là đủ.
Trong phòng bao nhà hàng, thấy Triệu Minh nghe điện thoại xong mặt mũi có vẻ kỳ quặc, Trang Hành vội hỏi:
“Sao thế? Chu ca có việc bận à? Bao giờ mới tới, tao đói meo rồi đây.”
“Nó bảo sắp đến rồi. Nhưng sao nó lại nói là ‘bọn tao’ chứ không phải ‘tao’ nhỉ? Chẳng lẽ ngoài nó ra còn ai nữa?”
Triệu Minh không tin mình nghe nhầm, nói ra thắc mắc trong lòng.
“Chắc thế. May mà tao đặt phòng lớn, thêm vài người cũng chẳng sao, càng đông càng vui.”
Trang Hành thấy bình thường, thân phận như Chu Uẩn Dương chắc chắn quen biết rộng, tiện đường gặp bạn bè rủ đi cùng cũng là chuyện thường tình.
“Không đúng, tao nghi Dương ca có biến lắm. Nó thừa biết bữa này là anh em mình tụ tập, sao lại dẫn người lạ đến được.”
Triệu Minh quả không hổ danh là người hiểu Chu Uẩn Dương nhất, đoán trúng phóc tám chín phần. Nhưng hắn cũng không dám chắc, vì gần đây chẳng thấy Chu Uẩn Dương thân thiết với ai cả.
“Ôi dào, hai ông đoán già đoán non làm gì, lát nữa người ta đến là biết ngay chứ gì?”
Bạn gái mới của Triệu Minh là Mạc Ly, một cô gái cởi mở, nhiệt tình. Dù mới gặp đám Trang Hành lần đầu nhưng cô nàng chẳng hề e ngại, bắt chuyện làm quen rất nhanh.
“Phải đấy, vẫn là chị Mạc nhà ta thông minh nhất. Đợi người đến là chân tướng rõ ràng ngay, việc gì phải ngồi đây đoán mò cho mệt.”
Rõ ràng là lời bạn gái nói nhưng Triệu Minh lại hất mặt lên đầy tự hào.
Hết chương 40.