Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 46



Chương 46Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Mạnh Khê từng nghe nói thời nay rất ít người theo học nghề thêu, bởi lẽ nghề này đòi hỏi sự kiên nhẫn và khổ luyện trong thời gian dài. Bản thân cậu cũng nhờ có người mẹ làm nghề thêu nên mới được tiếp xúc và rèn giũa từ bé, đặt nền móng vững chắc cho tay nghề sau này.

“Cảm ơn bác gái đã khen ngợi con. Chỉ cần bác thích là Tiểu Khê vui rồi, mọi vất vả đều xứng đáng.”

Mạnh Khê hồi hộp nhìn từng cử chỉ, biểu cảm của mẹ Chu. Cậu không biết một phu nhân quyền quý như bà, đã quen nhìn những tác phẩm tinh xảo, liệu có chê bai tay nghề thêu thùa còn non kém của mình hay không.

Trái ngược với sự lo lắng của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương lại hoàn toàn tin tưởng vào tài năng của cậu. Hắn chắc chắn bức tranh thêu của Mạnh Khê sẽ làm mẹ hắn hài lòng.

Quả nhiên, khi bức tranh thêu được mở ra hoàn toàn, mẹ Chu sững sờ trước vẻ đẹp tinh tế của nó.

Trên nền lụa trắng tuyết, từng cánh hoa muôn màu muôn vẻ hiện lên sống động như thật. Có những nụ hoa e ấp chớm nở, có những đóa hoa bung tỏa rực rỡ, lại có những bông hoa e lệ ẩn mình sau những tán lá xanh tươi.

Những sợi chỉ tơ nhiều màu sắc đan xen vào nhau, nhuộm lên nền vải trắng những sắc thái đậm nhạt hài hòa. Chỉ trong khoảnh khắc, bức tranh dường như hòa vào vườn hoa thật xung quanh, sống động đến mức tưởng chừng như có thể ngửi thấy hương thơm.

“Mẹ? Mẹ ơi!”

Thấy mẹ ngẩn người ngắm tranh hồi lâu không nói gì, Chu Uẩn Dương cảm nhận được sự bất an của Mạnh Khê, bèn lên tiếng gọi.

“Mẹ thấy bức tranh này thế nào? Có thích không ạ?”

“Thích, thích lắm. Đã lâu lắm rồi mẹ không được nhìn thấy một bức tranh thêu có hồn đến thế.”

Mẹ Chu đưa tay nhẹ nhàng v**t v* mặt lụa, cảm nhận từng đường kim mũi chỉ tinh xảo. Nhìn qua là biết đây không phải tay nghề của người mới vào nghề.

“Tiểu Khê à, con học thêu bao lâu rồi? Sư phụ của con là ai vậy?”

Mẹ Chu quen biết không ít nghệ nhân thêu thùa cấp quốc gia, nhưng chưa từng thấy thủ pháp thêu nào độc đáo như của Mạnh Khê.

“Dạ, con bắt đầu học thêu từ năm 5 tuổi ạ. Sư phụ của con chính là mẹ ruột con, mẹ con cũng là một tú nương.”

Mạnh Khê không hiểu tại sao mẹ Chu lại hỏi những điều này, nhưng vẫn thành thật trả lời.

“Vậy mẹ con tên là gì? Hiện giờ bà ấy đang ở đâu?”

“Mẹ con tên là Quan Hà, mẹ đã mất rồi ạ. Nhưng trước khi mất, mẹ có để lại cho con một cuốn bí kíp, sau này con đều tự học theo cuốn sách đó.”

“Sao lại như thế được? Đúng là hồng nhan bạc mệnh mà. Cũng may con kế thừa được tay nghề của bà ấy. Tiểu Khê à, con nhất định phải phát huy tay nghề của mẹ con nhé. Mấy hôm nữa bác có chuyến đi đến đất Thục tham dự đại hội giao lưu thêu thùa, con có muốn đi cùng bác không?”

Mẹ Chu không ngờ hoàn cảnh của Mạnh Khê lại đáng thương đến thế, trong lòng trào dâng niềm thương cảm. Lại thấy cậu có tay nghề xuất sắc như vậy nên bà không ngần ngại ngỏ lời mời.

Mạnh Khê phân vân, quay sang nhìn Chu Uẩn Dương như muốn hỏi ý kiến.

Nhìn ánh mắt mong chờ của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương biết ngay là cậu muốn đi. Nhưng chưa kịp trả lời thì mẹ Chu đã lên tiếng trước:

“Tiểu Khê nhìn Uẩn Dương làm gì? Chẳng lẽ nó không đồng ý thì con không đi sao? Con là một cá thể độc lập, phải học cách tự quyết định, đừng quá dựa dẫm vào đàn ông.”

Mẹ Chu đã để ý thấy Mạnh Khê lúc nào cũng nhìn sắc mặt Chu Uẩn Dương mà hành động, cứ như bị thằng con ngốc của bà bắt nạt vậy.

Bà cảm thấy Mạnh Khê cần có chính kiến hơn. Một nhân tài ưu tú như cậu mà chỉ biết quanh quẩn bên thằng con ngốc của bà thì phí phạm quá. Mạnh Khê nên được tỏa sáng ở lĩnh vực mà cậu giỏi nhất.

“Mẹ à, con có cấm em ấy đi đâu. Mẹ đưa em ấy đi mở mang tầm mắt thì con cầu còn không được ấy chứ. Tiểu Khê trước giờ toàn sống ở quê, chỉ biết cắm đầu vào học thêu, ít hiểu biết về thế giới bên ngoài, mong mẹ chỉ bảo em ấy thêm.”

Chu Uẩn Dương đương nhiên không ngăn cản sự phát triển của Mạnh Khê, nhất là trong lĩnh vực cậu yêu thích và có năng khiếu. Ngay từ đầu hắn đã không muốn nuôi Mạnh Khê như chim hoàng yến trong lồng son.

Mạnh Khê vốn chỉ mong mẹ Chu không ghét mình là tốt rồi, không ngờ lại nhận được sự ưu ái bất ngờ như vậy. Đôi mắt to tròn của cậu cong lên như vầng trăng khuyết, che miệng cười khúc khích.

“Cảm ơn ca ca, cảm ơn bác gái ạ.”

“Cảm ơn gì chứ, Tiểu Khê ngoan ngoãn thế này, không cần con dặn mẹ cũng sẽ chăm sóc chu đáo. Quyết định vậy nhé. À đúng rồi Tiểu Khê, số điện thoại và WeChat của con là bao nhiêu? Để bác lưu lại tiện liên lạc.”

Mẹ Chu lấy điện thoại ra định trao đổi liên lạc với Mạnh Khê.

Mạnh Khê đứng hình. Cậu mới đến thế giới này được vài ngày, Chu Uẩn Dương còn chưa kịp mua điện thoại cho cậu.

“Mẹ, điện thoại của Tiểu Khê hôm qua bị hỏng, sáng nay con mang đi sửa rồi. Hay mẹ cứ lưu số phụ của con đi.”

Chu Uẩn Dương nhanh trí đọc số sim phụ của mình cho mẹ, giải nguy cho tình huống khó xử. Thời đại này làm gì có ai không dùng điện thoại di động chứ.

Trao đổi liên lạc xong, trời cũng đã muộn, Chu Uẩn Dương đưa Mạnh Khê rời khỏi nhà cũ.

Ngồi trong xe, Mạnh Khê mới dám thở phào nhẹ nhõm. Lúc nãy cậu suýt đứng tim, may mà ca ca ứng biến nhanh.

“Tiểu Khê, em thấy thế nào? Dù sao thì mọi chuyện cũng êm đẹp cả rồi. May mà anh làm thêm cái sim phụ, không thì toang thật.”

Chu Uẩn Dương cũng thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, quay sang nhìn Mạnh Khê cười.

“Lát nữa anh đưa em đi mua điện thoại. Tạm thời em cứ dùng cái sim phụ kia, đợi làm xong chứng minh thư anh sẽ đưa em đi làm sim chính chủ.”

“Dạ, nghe theo ca ca hết.”

Mạnh Khê không rành mấy thủ tục này nên chỉ biết nghe theo sự sắp xếp của Chu Uẩn Dương. Nhưng nghe đến chuyện có chứng minh thư, cậu không kìm được vui sướng.

“Ca ca, bao giờ thì làm xong chứng minh thư ạ?”

Mạnh Khê biết muốn đăng ký kết hôn thì phải có chứng minh thư, nó giống như hộ tịch ở quê cậu vậy. Không có chứng minh thư thì không thể kết hôn với ca ca được, nên cậu rất coi trọng chuyện này.

“Anh cũng không rõ, anh trai bảo sẽ lo giúp. Để lúc nào anh hỏi trợ lý Lưu xem. Chắc lâu nhất cũng chỉ hai ba tháng thôi.”

Chu Uẩn Dương cũng không chắc chắn, nhưng tra trên mạng thấy bảo khoảng thời gian đó.

“Hai ba tháng cơ ạ…”

“Ừ, nhưng cũng không chắc đâu. Anh trai anh đã nhận lời giúp thì có khi chỉ một hai tháng là xong thôi.”

Nghe Mạnh Khê lẩm bẩm có vẻ sốt ruột, Chu Uẩn Dương vội trấn an.

“Dạ, vậy thì cảm ơn anh Chu nhiều lắm.”

Vừa nói chuyện, thời gian triệu hồi cũng kết thúc. Một luồng sáng trắng lóe lên, Mạnh Khê biến mất khỏi ghế phụ.

Chu Uẩn Dương mở game lên, thấy Mạnh Khê đang đứng trong sân nhà mình ở thị trấn.

“Khê Bảo, em thấy thế nào? Có chóng mặt không?”

Chu Uẩn Dương đặt điện thoại lên giá đỡ, nổ máy lái xe về căn hộ ở trung tâm thành phố.

“Cũng ổn ạ, quen rồi thì không sao đâu ca ca. À đúng rồi, ca ca về đến nhà chắc cũng muộn rồi, hay để em nấu cơm bên này, đợi anh về là có cơm ăn ngay.”

Giờ đã là 5 giờ chiều, từ nhà cũ về trung tâm thành phố mất ít nhất hai tiếng. Khi Chu Uẩn Dương về đến nhà cũng phải hơn 7 giờ tối, chắc chắn sẽ vừa mệt vừa đói. Tiện thể Mạnh Khê cũng phải nấu cơm tối, chi bằng nấu luôn phần cho ca ca.

“Được thôi, vậy hôm nay ca ca được thưởng thức tay nghề của Khê Bảo rồi.”

Chu Uẩn Dương không từ chối ý tốt của Mạnh Khê. Dù hắn về nhà úp bát mì là xong bữa, nhưng Mạnh Khê muốn làm gì đó cho hắn, hắn cũng không nỡ phụ lòng cậu.

“Ca ca muốn ăn gì?”

“Tùy em thôi, em ăn gì anh ăn nấy.”

Chu Uẩn Dương không kén ăn, cũng không muốn Mạnh Khê vất vả. Hôm nay đi ra mắt gia đình cậu đã mệt lắm rồi, nấu nướng đơn giản thôi là được.

“Dạ, để em xem trong bếp có gì đã.”

Hai người cứ thế trò chuyện bâng quơ. Khi Chu Uẩn Dương về đến nhà thì cơm nước cũng đã sẵn sàng.

Hắn lấy thức ăn từ trong kho ra: một món mặn, một món rau, một bát canh và một bát cơm nấu bếp củi thơm phức.

“Ca ca nếm thử đi, xem có ngon không?”

Trước giờ toàn là Chu Uẩn Dương gửi cơm cho cậu, giờ cuối cùng cậu cũng có cơ hội nấu cho ca ca một bữa.

Hồi ở nhà họ Mạnh, cậu chẳng có quyền gì trong bếp, nấu nướng cũng phải dè sẻn dầu muối. Giờ thì thích cho bao nhiêu cũng được.

Lúc nấu Mạnh Khê đã nếm thử rồi, thấy không đến nỗi tệ mới dám đưa cho ca ca.

Thấy Mạnh Khê giục, Chu Uẩn Dương cầm đũa nếm thử mỗi món một miếng rồi bắt đầu khen lấy khen để.

Nói thật, tuy Mạnh Khê nấu không ngon bằng đầu bếp chuyên nghiệp hay dì giúp việc, nhưng cũng rất vừa miệng.

Hơn nữa người tình trong mắt hóa Tây Thi, dù Mạnh Khê có nấu thành than thì Chu Uẩn Dương cũng sẽ khen nức nở rồi vui vẻ ăn hết sạch.

Ăn xong, Chu Uẩn Dương đi tắm rồi đón Mạnh Khê phiên bản tí hon sang ngủ cùng.

Ngày hôm sau là thứ hai, Chu Uẩn Dương đi học như thường lệ, còn Mạnh Khê dậy sớm đi chợ mua thức ăn.

Sáng nay Đàm tỷ mang mận sang cho, bảo là phu quân của chị hôm nay được nghỉ, nên Mạnh Khê quyết định chọn ngày không bằng gặp ngày, mời cả nhà Đàm tỷ sang ăn cơm tối luôn.

Vì thế cậu phải đi chợ sớm để mua được nguyên liệu tươi ngon nhất.

Chu Uẩn Dương cũng không quên lời hứa mua điện thoại cho Mạnh Khê. Tranh thủ giờ nghỉ trưa, hắn chạy ra cửa hàng điện thoại rinh ngay một chiếc smartphone đời mới nhất về.

Như vậy lần sau Mạnh Khê qua đây là có điện thoại dùng rồi.

Thời gian trôi nhanh, thoáng cái đã đến chiều tối. Mạnh Khê vừa bày biện món ăn lên bàn thì nghe tiếng gõ cửa.

“A, Đàm tỷ, Tạ ca, mau vào nhà đi ạ. Ta vừa nấu xong, đang chờ mọi người đây.”

Mạnh Khê mang đĩa hoa quả đã gọt sẵn ra mời khách ăn trước trong lúc chờ dọn cơm.

“Mạnh tiểu đệ khách sáo quá, một mình ngươi mà làm cả bàn tiệc lớn thế này, vất vả quá.”

Đàm tỷ cứ tưởng Mạnh Khê là tiểu ca nhi được nuông chiều từ bé, không ngờ tay nghề bếp núc lại khéo léo đến vậy, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.

“Mạnh tiểu ca nhi thịnh soạn quá.”

Phu quân Đàm tỷ, Tạ Bách, là một người đàn ông cao lớn, vẻ mặt hiền lành đôn hậu, nhìn qua là biết người chính trực, thảo nào lại làm việc trong nha môn.

“Có gì đâu ạ, ta còn phải cảm ơn Đàm tỷ thời gian qua đã giúp đỡ nhiều, không có tỷ chắc ta còn chưa dám bước ra khỏi ngõ ấy chứ.”

Mạnh Khê thực sự cảm kích Đàm tỷ, nhìn hai đứa con trai kháu khỉnh của chị, cậu vội vàng mời chúng ăn hoa quả.

“Ôi chết, ta quên mất nồi canh gà đang hầm trên bếp.”

Mạnh Khê sực nhớ ra, vỗ đùi cái đét rồi chạy vội vào bếp.

“Tiểu Khê từ từ thôi, cẩn thận kẻo bỏng.”

“Dạ, canh được là ăn cơm được rồi ạ.”

Mạnh Khê múc bát canh gà hầm mấy tiếng đồng hồ thơm lừng ngọt lịm ra bàn, bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ, quan hệ giữa Mạnh Khê và Đàm tỷ càng thêm thân thiết. Trong bữa ăn, Đàm tỷ còn kể cho Mạnh Khê nghe đủ thứ chuyện bát quái của hàng xóm láng giềng.

Mạnh Khê nghe mà mắt tròn mắt dẹt, trong khi Tạ Bách và hai đứa con chỉ cắm cúi ăn, chẳng quan tâm sự đời.

Tiễn gia đình Đàm tỷ về xong, nhìn bàn ăn bừa bộn, Mạnh Khê bỗng thấy lười dọn dẹp.

Dù sao nấu một bữa tiệc lớn thế này cũng mệt rồi.

Mạnh Khê chợt nhận ra mình hình như đã trở nên “công tử” hơn rồi. Nếu còn ở nhà họ Mạnh, làm gì có chuyện dám than mệt hay lười biếng, dù có kiệt sức cũng phải làm cho xong việc, không thì cứ liệu hồn với đòn roi của Trương thị.

Mạnh Khê thực sự biết ơn ca ca đã cứu cậu ra khỏi vũng bùn lầy đó. Từ khi ra đi đến giờ, hình như cậu cũng ít khi nhớ đến nhà họ Mạnh.

Mười năm đầu đời hạnh phúc bên mẹ, tám năm sau đó là địa ngục trần gian, mãi đến khi gặp được ca ca, cậu mới tìm lại được cuộc sống tươi đẹp của chính mình.

Còn về nhà họ Mạnh xa xôi trong núi kia, sau khi mất đi Mạnh Khê, cuộc sống của họ ra sao?

Những ngày đầu Mạnh Khê mới đi, Mạnh Đại Hà còn thông cảm cho vợ vì vết thương do ong đốt chưa lành.

Nhưng khi mùa vụ bận rộn bắt đầu, Mạnh Đại Hà bắt đầu thấy phiền lòng.

Một mình hắn quần quật ngoài đồng, về nhà còn phải hầu hạ cả già lẫn trẻ, cưới vợ về chẳng khác gì rước nợ vào thân.

Nhìn vợ người ta cơm bưng nước rót, giặt giũ lo toan cho chồng, Mạnh Đại Hà tức khí, cuối cùng bùng nổ.

Càng nghĩ càng điên tiết, Mạnh Đại Hà quay ra trút giận lên đầu Trương thị. Giống như trước kia Trương thị dùng đòn roi dạy dỗ Mạnh Khê, giờ đây hễ bà ta lười làm là hắn thượng cẳng chân hạ cẳng tay.

Có lần Trương thị bị đánh đau quá, nhân cơ hội bỏ trốn, chạy đi cầu cứu hàng xóm nhưng chẳng ai thèm giúp.

Mọi người còn khuyên bà ta đừng giở thói tiểu thư, đàn ông trong thôn này ai chẳng đánh vợ, nhịn một chút là qua chuyện. Hơn nữa Mạnh Đại Hà mấy năm nay đối xử với bà ta cũng là hết lòng hết dạ rồi.

Giờ Trương thị vừa xấu xí vì bị hủy dung, mắt lại sắp mù, tuổi tác cũng đã cao, dù có muốn ly hôn cũng chẳng ma nào thèm rước.

Tống Hổ thì sau khi Mạnh Khê đi mấy ngày mới phát hiện ra “của quý” của mình bị phế.

Hắn lập tức liên hệ sự bất thường này với bát nước Mạnh Khê ép hắn uống trước khi đi, tức hộc máu mồm. Vết thương ở chân không được chăm sóc tốt lại tái phát, giờ hắn gần như liệt giường, thỉnh thoảng thấy đỡ mới tập tễnh đi lại được chút ít.

Thấy cha dượng đánh mẹ, Tống Hổ chỉ dám yếu ớt can ngăn vài câu. Một kẻ tàn phế như hắn chẳng giúp gì được cho mẹ, chỉ biết nằm đó than thân trách phận.

Chỉ sau một tháng, gã đàn ông cường tráng ngày nào giờ gầy rộc đi, hốc hác thấy rõ.

Cả cái nhà đó chỉ có mỗi Mạnh Tuyền là vẫn vô tư lự.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, thu hoạch xong vụ thu là nó bị tống vào trường tư thục, bắt đầu chuỗi ngày dùi mài kinh sử.

Ngày tháng trôi qua, Chu Uẩn Dương xin nghỉ một ngày để đưa Mạnh Khê đi tham quan đại hội giao lưu thêu thùa ở đất Thục.

Ở đó, Mạnh Khê được chiêm ngưỡng những tác phẩm thêu thùa đỉnh cao của thời đại này, được mẹ Chu giới thiệu làm quen với nhiều bậc thầy trong nghề, nghe họ chia sẻ kinh nghiệm và trình diễn kỹ thuật thêu điêu luyện.

Thế giới thêu thùa thực ra cũng nhỏ bé, mọi người đều biết nhau cả. Sự xuất hiện của một gương mặt mới như Mạnh Khê khiến ai nấy đều tò mò.

Đặc biệt sau khi cậu trổ tài, các bậc tiền bối không chỉ chỉ ra những điểm cần khắc phục mà còn khen ngợi hết lời. Thậm chí có một vị đại sư còn ngỏ ý muốn nhận Mạnh Khê làm đệ tử.

Tiếc là Mạnh Khê lấy lý do đã có sư phụ để từ chối ý tốt của vị đại sư kia. Cậu còn phải nghiên cứu di cảo của mẫu thân, không thể theo người khác học nghề được.

Mạnh Khê cảm thấy như mình đang lạc vào chốn thần tiên. Chưa bao giờ cậu cảm thấy sự tồn tại của mình lại có ý nghĩa đến thế.

Một buổi chiều ở đại hội giao lưu như một giấc mơ đẹp mà Mạnh Khê muốn đắm chìm mãi không tỉnh.

Nhưng tin sét đánh ngang tai ập đến khi Chu Uẩn Dương thông báo hắn được chọn đi tập huấn khép kín 2 tháng ở đội tuyển tỉnh.

Chu Uẩn Dương biết tin này đối với cả hai đều là cú sốc lớn. Nhưng để đảm bảo cho tương lai tốt đẹp của hai đứa, hắn sẵn sàng chấp nhận thử thách.

Đây là cơ hội hiếm có, cả viện thể dục chỉ chọn được 20 người, và hắn là một trong số đó.

Chỉ cần được vào đội tuyển tỉnh tập huấn, khoảng cách đến tấm huy chương vàng quốc gia sẽ gần hơn một bước. Cơ hội tốt như vậy, Chu Uẩn Dương không muốn bỏ lỡ.

“Ca ca đừng đi có được không? Tiểu Khê… Tiểu Khê có thể thêu tranh bán lấy tiền nuôi anh mà.”

Mạnh Khê không chấp nhận được việc sắp phải xa ca ca tận hai tháng trời. Rõ ràng họ mới quen nhau, yêu nhau chưa được bao lâu, giờ lại phải xa cách lâu như vậy, cậu thực sự rất hoảng loạn.

Chu Uẩn Dương xoa đầu cậu nhóc đang rúc vào cổ mình. Mái tóc đen dài mềm mượt như chính chủ nhân của nó, ngay cả lời níu kéo ngây ngô cũng đáng yêu đến lạ.

“Khê Bảo, đây là lệnh cấp trên, không thể thay đổi được. Hơn nữa ca ca cũng có đam mê của mình, giống như em thích thêu thùa vậy, ca ca cũng thích thể thao. Hai tháng thôi mà, vèo cái là qua ngay ấy mà, nhé?”

“Không chịu đâu —— Khê Bảo sẽ nhớ ca ca lắm lắm…”

Mạnh Khê ngẩng đầu lên, mếu máo như chú vịt con, đôi mắt đẫm lệ cố gắng khơi gợi lòng thương cảm của Chu Uẩn Dương.

Tiếc là sự ngây thơ của Mạnh Khê lại đánh thức con sói trong lòng hắn.

Hàng mi dài ướt át bị đôi môi ấm áp của Chu Uẩn Dương ngậm lấy, l**m láp, rồi trượt dọc xuống chiếc mũi thanh tú, dừng lại ở đôi môi hồng đào của cậu.

Chu Uẩn Dương thử d*ng đ** l*** c** m* h*m r*ng mềm mại của Mạnh Khê. Không thấy sự kháng cự, hắn liền thừa thắng xông lên, dịu dàng càn quét bên trong.

“Ưm ~ Ca ca! Chậm… chậm một chút…”

Dù đã hôn bao nhiêu lần, Mạnh Khê vẫn luôn cảm thấy mình như chú thỏ trắng ngây thơ trước miệng sói già đói khát, lúc nào cũng có cảm giác sắp bị nuốt chửng vào bụng.

“Ha ha… Khê Bảo, thở đi em.”

Cảm thấy mình hôn hơi mạnh bạo khiến Mạnh Khê sắp tắt thở, Chu Uẩn Dương luyến tiếc rời khỏi khoang miệng ngọt ngào, ngậm nhẹ môi cậu, vừa khàn giọng nhắc nhở vừa v**t v* tấm lưng mảnh khảnh.

“Hộc hộc —— Ha——”

Tiếng th* d*c đầy ám muội vang lên trong phòng khách yên tĩnh, nhuộm hồng không gian xung quanh.

Đột nhiên, giọng nói mềm mại, ngây thơ vô tội của Mạnh Khê vang lên bên tai Chu Uẩn Dương.

Hết chương 46.