Chương 48Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. Beta: Serendipity.
Vì là lén lút sau lưng Mạnh Đại Hà, nên Trương thị chỉ dám mò mẫm giữa đêm khuya để đi gặp người cung cấp tin tức.
“Tìm được người chưa?”
Màn đêm đen kịt không một ánh sao, giơ tay không thấy năm ngón. Dù trong lòng nơm nớp lo sợ, nhưng niềm vui sướng khi sắp tóm được Mạnh Khê đã lấn át tất cả.
“Tìm được rồi, hôm nay có người huynh đệ nhìn thấy nó ở chùa Hoằng Pháp.”
Bóng đen thuật lại ngắn gọn tình hình.
“Cho ta địa chỉ, ta phải đích thân đi xem có đúng là nó không.”
“Tiền trao cháo múc.”
“Ngươi…”
Trương thị không ngờ đến nước này bọn chúng còn dở trò vòi vĩnh. Nhưng phận đàn bà chân yếu tay mềm, bà ta đâu dám dây dưa với đám lưu manh đầu đường xó chợ này.
“Ta chỉ mang theo ngần này thôi, muốn thêm cũng không có đâu. Đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu.”
Trương thị móc túi lấy ra nửa quan tiền, bực bội nhét vào tay bóng đen.
“Hừ, có bấy nhiêu thôi à? Đúng là đồ kiết xác.”
“Địa chỉ đâu?!”
Trương thị nén giận, gằn giọng.
“Ngõ Thanh Thủy trên trấn, nhà thứ 12 bên trái.”
Nói xong, bóng đen quay lưng bỏ đi thẳng.
Chỉ còn lại Trương thị đứng chôn chân tại chỗ, lẩm nhẩm địa chỉ vừa nghe được, khắc sâu vào trong tâm trí.
.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó đã hơn nửa tháng trôi qua, cuối cùng cũng đến ngày đi thăm ca ca.
Mạnh Khê cẩn thận bỏ chiếc bùa bình an vào túi gấm thêu tinh xảo, cất kỹ vào túi áo trong, chỉ chờ anh Chu triệu hồi.
“Tiểu Dương chỉ rảnh vào giờ nghỉ trưa thôi, nên chúng ta phải đi từ sáng sớm.”
Chu Yến Thanh nói sớm, nhưng thực ra cũng chẳng sớm lắm. Đường đi mất hơn hai tiếng nên họ xuất phát lúc gần 9 giờ.
Như lần trước, Mạnh Khê theo Chu Yến Thanh xuống lầu, ngồi vào ghế phụ, hoàn toàn không hay biết có một chiếc ô tô màu đen lặng lẽ bám theo sau.
“Nếu buồn ngủ thì chợp mắt một lát, đói bụng thì có đồ ăn vặt ở ngăn phía trước đấy.”
Chu Yến Thanh chẳng biết nói chuyện gì với Mạnh Khê, đành quan tâm chuyện ăn uống như chăm trẻ con.
“Không cần đâu ạ, em ăn sáng rồi, chưa đói lắm. Cảm ơn đại ca.”
Mạnh Khê khách sáo đáp lại.
Suốt dọc đường cả hai không nói thêm câu nào. Chẳng mấy chốc xe đã đến trại huấn luyện, nhưng lúc này mới hơn 11 giờ, phải đến 12 giờ Chu Uẩn Dương mới được nghỉ, họ đành đậu xe bên ngoài chờ đợi.
Tranh thủ lúc rảnh rỗi, Chu Yến Thanh lấy đồ đạc chuẩn bị cho em trai từ cốp xe ra.
Ngoài quần áo còn có thuốc men và chút đồ ăn vặt để bổ sung năng lượng.
“Tiểu Khê, em có chuẩn bị gì cho Tiểu Dương không? Bỏ vào đây luôn đi.”
Chu Yến Thanh nghĩ Mạnh Khê chắc cũng chuẩn bị mấy thứ tương tự, thấy vali còn chỗ trống nên bảo để chung cho tiện.
“Đại ca, em chỉ xin được một chiếc bùa bình an thôi ạ. Nửa tháng trước em đã lên chùa Hoằng Pháp nổi tiếng linh thiêng nhất trấn để cầu, mong ca ca luôn mạnh khỏe bình an.”
Mạnh Khê lấy chiếc túi gấm từ trong túi áo ra. Túi gấm cũng do chính tay cậu thêu, chỉ nhỏ bằng nửa bàn tay, xinh xắn tinh xảo, đựng vừa vặn chiếc bùa bình an.
“Tiểu Khê có lòng quá. Vậy lát nữa em tự tay đưa cho Tiểu Dương nhé.”
Thấy sắp đến giờ, Chu Yến Thanh kéo vali, dẫn Mạnh Khê đi về phía cổng trại huấn luyện.
Hôm nay không chỉ có hai người họ, nhiều phụ huynh khác cũng đã vây quanh hàng rào, ngóng chờ con em mình.
Chu Yến Thanh chọn một góc yên tĩnh để đứng chờ. Chẳng bao lâu sau, những bóng người mặc đồng phục huấn luyện bắt đầu xuất hiện từ xa.
Mạnh Khê tinh mắt nhận ra ngay dáng người Chu Uẩn Dương trong đám đông, lập tức lao vút đến trước hàng rào, vẫy tay lia lịa.
Bóng người ngày càng gần, Chu Yến Thanh cũng đã nhìn thấy em trai mình.
“Ca ca!”
Nhìn thấy người thương nhớ bấy lâu đang đứng đợi ở cổng, Chu Uẩn Dương không kìm được bước nhanh hơn.
“Khê Bảo!”
Hai người xa cách cả tháng trời ôm chầm lấy nhau.
“Ca ca, em nhớ anh lắm.”
“Anh cũng nhớ Khê Bảo.”
Họ ôm nhau thật lâu mới chịu buông ra.
Thấy hai người đã tách ra, Chu Yến Thanh mới tiến lên nói:
“Tiểu Dương, đồ đạc anh để trong vali đằng kia, lát nữa em kéo vào nhé.”
“Dạ, cảm ơn anh.”
Chu Uẩn Dương quay đầu nhìn chiếc vali to đùng dựng sát tường.
“Tiểu Khê còn có quà tặng em đấy, anh không làm kỳ đà cản mũi nữa.”
Nói xong, Chu Yến Thanh quay người bỏ đi, nhường không gian riêng tư cho đôi trẻ.
“Khê Bảo, em định tặng anh cái gì thế?”
Chu Uẩn Dương tò mò hỏi, thực ra chỉ cần Mạnh Khê đến đây đã là món quà tuyệt vời nhất rồi.
“Là bùa bình an em cầu ở chùa Hoằng Pháp trên trấn cho anh đấy.”
Mạnh Khê nhét chiếc túi gấm nhỏ vào lòng bàn tay Chu Uẩn Dương.
“Em xem trên tivi thấy các vận động viên hay bị chấn thương lắm, nên em cầu bùa này mong ca ca sau này luôn khỏe mạnh, không bao giờ bị thương.”
Đôi mắt hạnh đen láy của Mạnh Khê tràn ngập tình cảm dịu dàng dành cho Chu Uẩn Dương, chúng như biết nói, khiến tim hắn đập rộn ràng.
“Cảm ơn Khê Bảo, anh sẽ giữ gìn cẩn thận.”
Lòng Chu Uẩn Dương dâng trào niềm yêu thương vô hạn, nhân lúc không ai để ý, hắn lén hôn chụt một cái lên má phính của Mạnh Khê.
“Ca ca!”
Mạnh Khê giật mình thon thót, vội nhìn quanh quất, thấy không ai chú ý mới thở phào nhẹ nhõm.
“Lâu rồi không được hôn Khê Bảo, ca ca nhớ quá chịu không nổi.”
Chu Uẩn Dương trêu chọc, vòng tay ôm eo Mạnh Khê.
“Thì ca ca cũng phải báo trước một tiếng chứ, nhỡ em lỡ miệng kêu lên thì xấu hổ chết mất.”
Mạnh Khê hờn dỗi. Không phải cậu khó tính, mà là Chu Uẩn Dương quá táo bạo, người cổ đại như cậu nhất thời chưa quen nổi.
“Được rồi, ca ca biết lỗi rồi, Khê Bảo đừng giận anh nhé.”
Thấy Chu Uẩn Dương thành khẩn xin lỗi, Mạnh Khê lườm yêu một cái rồi cũng bỏ qua.
“Ca ca nhớ nhé, trong túi gấm là bùa bình an, tuyệt đối không được mở ra hay làm ướt, nếu không sẽ mất linh đấy.”
Nghe Mạnh Khê thì thầm dặn dò trong lòng mình, Chu Uẩn Dương bỗng thấy có người yêu quan tâm thật tốt, giống như ba mẹ hắn vậy, dù đã già vẫn luôn có người để nương tựa.
Hy vọng hắn và Mạnh Khê cũng có thể như vậy, dìu dắt nhau đi hết cuộc đời.
“Khê Bảo, còn một tháng nữa là ca ca được ra ngoài rồi, nhanh thôi.”
Thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi, hai người cảm giác chưa nói được bao nhiêu đã đến giờ chia tay.
“Dạ, em sẽ ngoan ngoãn đợi ca ca ở bên ngoài.”
Cảm nhận nụ hôn tạm biệt của Chu Uẩn Dương trên trán, Mạnh Khê nhắm mắt, cố nén nước mắt vào trong, không muốn để ca ca nhìn thấy rồi lo lắng.
“Đại ca, Khê Bảo, em vào đây.”
Thấy người bên ngoài thưa dần, Chu Uẩn Dương biết đã đến lúc phải đi. Hắn nhìn Mạnh Khê thật sâu lần cuối rồi dứt khoát quay người.
Lần này khá hơn lần trước, ít nhất Mạnh Khê không khóc nức nở, chỉ có hốc mắt hơi ướt và chóp mũi hơi đỏ mà thôi.
“Đi thôi.”
Chu Yến Thanh đợi bóng dáng em trai khuất hẳn mới gọi Mạnh Khê.
“Dạ.”
Mạnh Khê gật đầu, lẽo đẽo theo sau Chu Yến Thanh ra về.
Giống như lần trước, Mạnh Khê theo Chu Yến Thanh về nhà anh, rồi đúng giờ hóa thành luồng sáng trắng biến mất.
.
Thôn Kháo Sơn, nhà họ Mạnh.
Trương thị tiễn người của Hoa tỷ về xong, đóng cửa lại liền lộ nguyên hình với khuôn mặt âm trầm.
Đúng lúc Hoa tỷ cần người thì bà ta lại không thể đi bắt Mạnh Khê về ngay được, thật là họa vô đơn chí.
Nhưng rất nhanh, Trương thị đã nảy ra một kế hay.
Kế hoạch của bà ta rất đơn giản: Trực tiếp bắt trói Mạnh Khê mang về.
Vừa hay hai ngày nữa là phiên chợ, Trương thị vội vàng tìm bà đồng trong thôn mua một gói thuốc mê. Chỉ cần lừa Mạnh Khê mở cửa là bà ta sẽ khiến cậu có đi mà không có về.
Hôm nay, Trương thị dẫn theo Tống Hổ chân đã đi lại được chút ít, bắt xe bò lên trấn, tìm đến ngôi nhà thứ 12 bên trái ngõ Thanh Thủy theo lời chỉ dẫn.
Đứng trước khoảng sân rộng rãi như nhà giàu, Trương thị vừa sợ gõ nhầm cửa bị người ta đuổi đánh, vừa nuôi hy vọng đổi đời.
Phú quý hiểm trung cầu, biết đâu Mạnh Khê ở được nơi tốt thế này là do cặp kè với công tử nhà giàu nào đó.
Bà ta chỉ mong Mạnh Khê bị lão già phú thương tám mươi tuổi nào đó mua về làm vợ lẽ xung hỉ thì tốt biết mấy.
“Ai đấy ạ?”
Khi tiếng gõ cửa vang lên, Mạnh Khê đang tưới hoa trong sân. Ngưỡng mộ vườn hoa của mẹ Chu, cậu cũng mua vài chậu hoa dễ trồng về chăm sóc lúc rảnh rỗi.
Không nghe tiếng trả lời, Mạnh Khê tưởng Đàm tỷ sang chơi nên không đề phòng, ra mở cửa. Nào ngờ đập vào mắt cậu là khuôn mặt đáng ghét của Trương thị.
Mạnh Khê hoảng hồn định đóng cửa lại, nhưng không biết Trương thị lấy đâu ra sức mạnh, nhân lúc cửa chưa khép hẳn, bà ta dùng hết sức bình sinh húc mạnh vào.
“Trương thị! Bà muốn làm gì?”
Mạnh Khê bị húc loạng choạng, chỉ kịp hét lên giận dữ.
“Tao làm gì à? Khó khăn lắm mới tìm được mày, tao đến xem mày sống chết ra sao thôi.”
Nói dứt lời, Trương thị tung nắm thuốc mê vào mặt Mạnh Khê.
“Hổ Tử, lên!”
Tống Hổ nấp sẵn ngoài cửa lao vút vào, chộp lấy Mạnh Khê đang ho sặc sụa vì thuốc mê.
Phản ứng của Mạnh Khê cũng rất nhanh, cậu lấy ngay bình xịt hơi cay từ kho chứa đồ ra xịt về phía trước.
Tiếc là Tống Hổ đã có kinh nghiệm xương máu lần trước, hắn né được luồng hơi cay, cúi người ôm ngang eo Mạnh Khê vác lên vai.
Mạnh Khê cảm thấy lục phủ ngũ tạng đảo lộn, trời đất quay cuồng. Vừa sợ hãi vừa hoảng loạn, đầu óc trống rỗng, cậu chỉ biết vùng vẫy đấm đá theo bản năng.
Nhưng chút sức lực yếu ớt của cậu chẳng thấm tháp gì với gã đàn ông lực điền như Tống Hổ. Ngược lại, vận động mạnh càng làm thuốc mê ngấm nhanh hơn, đầu óc cậu càng thêm mụ mị.
Tống Hổ nhanh tay chặt mạnh vào gáy, Mạnh Khê lịm đi ngay tức khắc.
“Đi mau, Hổ Tử.”
Thấy con trai đã khống chế được tình hình, Trương thị giục rút lui. Trấn trên đông người, bị phát hiện thì rắc rối to.
Tống Hổ không nói hai lời, nhét Mạnh Khê vào bao tải, vác lên vai, giả bộ như cửu vạn đang bốc vác hàng hóa.
Trương thị mở cửa ngó nghiêng, thấy ngõ vắng tanh mới ra hiệu cho con trai đi nhanh.
Hai mẹ con phối hợp nhịp nhàng, từ lúc gõ cửa đến khi rời đi chưa đầy một nén nhang, không ai hay biết gì.
Mãi đến khi Đàm tỷ đón con đi học về, định cho thằng bé sang chơi với Mạnh Khê mới phát hiện cậu không có nhà, cửa ngõ lại không khóa.
Ban đầu Đàm tỷ tưởng Mạnh Khê có việc gấp ra ngoài quên khóa cửa, nhưng đợi đến tối mịt vẫn không thấy cậu về, chị mới bắt đầu lo lắng.
Càng nghĩ càng thấy không ổn, chị gọi chồng sang xem xét. Quả nhiên lão Tạ kinh nghiệm đầy mình phát hiện ra vết tích của thuốc mê trên mặt đất, khóa cửa lại không bị cạy, khả năng cao là người quen gây án.
Lúc này Đàm tỷ khẳng định Mạnh Khê đã bị bắt cóc. Nhớ lại hoàn cảnh Mạnh Khê từng kể, chị đoán chắc thủ phạm là mẹ kế và cha cậu.
Chị định kéo chồng đi cứu người ngay, nhưng lão Tạ can ngăn. Hai vợ chồng thân cô thế cô, lại chưa biết rõ tình hình, xông vào hang ổ địch rất dễ bị vây đánh.
Đợi sáng mai, hắn sẽ rủ thêm mấy anh em trong nha môn cùng đi, đảm bảo giải cứu Mạnh Khê an toàn.
Nghe chồng phân tích hợp lý, Đàm tỷ đành nén lòng chờ đến sáng mai.
.
Trương thị và Tống Hổ không đưa Mạnh Khê về nhà mà mang thẳng đến chỗ Hoa tỷ để bán lấy tiền.
Đêm dài lắm mộng, mang về nhà lỡ nó lại trốn mất thì sao, chi bằng bán quách đi lấy tiền tươi thóc thật cho chắc ăn.
Quả nhiên nhà giàu ra tay hào phóng, mua về làm tiểu thiếp thứ mười tám để xung hỉ mà trả tận ba mươi lượng bạc, bằng cả gia tài họ làm lụng vất vả bao năm.
Thế là tiền học phí cho Mạnh Tuyền đã có, lại còn bù đắp được khoản thâm hụt trước đó của Trương thị.
Cầm tiền xong, hai mẹ con hí hửng ra về, mặc kệ Mạnh Khê sống chết ra sao. Trước khi đi, Trương thị còn “có tâm” nhắc Hoa tỷ nhớ cho Mạnh Khê uống thuốc mê, kẻo nó trốn mất.
Hoa tỷ ngoài mặt đồng ý, trong lòng cười khẩy. Vào tay bà ta rồi thì có mọc cánh cũng khó thoát.
Hơn nữa nhà kia đang cần gấp, có hàng là phải đưa sang xung hỉ ngay.
Nếu không phải Hoa tỷ nhớ ngày sinh tháng đẻ của Mạnh Khê khớp với yêu cầu của thầy bói thì còn lâu mới tìm được người phù hợp nhanh như vậy.
Chiều hôm sau, Mạnh Khê vẫn còn hôn mê bị lột đồ, khoác lên người bộ hỉ phục màu hồng, trang điểm qua loa rồi trùm khăn voan đỏ, bị tống vào chiếc kiệu nhỏ chờ sẵn ngoài cửa.
Nạp thiếp xung hỉ không rình rang như cưới hỏi đàng hoàng, chỉ cần một cỗ kiệu nhỏ lặng lẽ khiêng vào cửa sau là xong.
Nhưng để tăng thêm phần không khí vui tươi, mong xung hỉ hiệu nghiệm, bà mối vẫn cho người khua chiêng gõ trống ầm ĩ.
Mạnh Khê bị tiếng ồn ào đánh thức. Mở mắt ra chỉ thấy một màu đỏ rực, đầu đau như búa bổ do tác dụng phụ của thuốc mê, cậu chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chiếc kiệu lắc lư dữ dội khiến cậu buồn nôn, phải nhắm mắt định thần hồi lâu mới nhận ra mình đang ngồi trong kiệu hoa, bị khiêng đi đâu không biết.
“Cứu… Cứu với…”
Giọng Mạnh Khê khản đặc, tiếng kêu cứu yếu ớt bị tiếng chiêng trống bên ngoài át đi hoàn toàn.
Không thấy ai trả lời, Mạnh Khê vội vàng ra lệnh cho trợ lý AI gọi điện cho Chu Yến Thanh. Dù thế nào cũng phải tìm cách thoát khỏi đây đã.
“Xin lỗi ký chủ, đây là tình tiết bắt buộc phải trải qua, ngài không thể cầu cứu ra bên ngoài lúc này, xin hãy tự tìm cách giải cứu bản thân.”
Nghe câu trả lời lạnh lùng của AI, lần đầu tiên Mạnh Khê muốn chửi thề. Dù cậu có van xin nài nỉ thế nào, AI vẫn chỉ lặp lại câu trả lời vô tình đó.
Mạnh Khê uất ức muốn khóc. Cậu giờ tay chân bủn rủn, đến cái kiệu này còn không ra khỏi được thì tự cứu kiểu gì.
Nhớ lại những kiến thức đã học, Mạnh Khê ép mình bình tĩnh lại. Cậu lấy nước và thanh năng lượng từ kho chứa đồ ra ăn uống để hồi phục thể lực, cuối cùng chọn một con dao găm nạm đá quý làm vũ khí.
Tiếc là trong kho không có dao phay, đành dùng tạm con dao găm đẹp mã này vậy.
Mạnh Khê định bụng chờ kiệu dừng sẽ liều mạng xông ra.
Nhưng chưa kịp chuẩn bị tinh thần quyết tử, bên ngoài bỗng vang lên tiếng quát lớn:
“Dừng lại hết cho ta! Nha môn làm việc, cấm cản trở!”
Chẳng bao lâu sau, rèm kiệu bị vén lên, gương mặt quen thuộc của Tạ Bách – phu quân của Đàm tỷ hiện ra.
“Tạ ca…”
Thấy cứu tinh, mắt Mạnh Khê nhòe đi vì lệ.
“Lát nữa ta bảo chạy thì ngươi cứ cắm đầu mà chạy nhé, tuyệt đối đừng quay đầu lại.”
Tạ Bách thì thầm dặn dò Mạnh Khê.
Mạnh Khê không hiểu tại sao, nhưng biết chuyện quan trọng nên gật đầu lia lịa.
Ngay sau đó, Tạ Bách lôi tuột Mạnh Khê ra khỏi kiệu.
“Ôi trời ơi, các quan gia ơi, chúng tôi chỉ là dân thường đón dâu nạp thiếp thôi mà. Sắp đến giờ lành rồi, lỡ giờ thì chúng tôi đền không nổi đâu…”
Bà mối vừa khóc lóc kể lể vừa dúi bạc vào tay đám lính nha môn, mong được cho qua chuyện.
“Từ từ, người này ở đâu ra? Tên gì? Bao nhiêu tuổi? Nhà ở đâu? Có tự nguyện làm thiếp không?”
Hàng loạt câu hỏi của Tạ Bách khiến bà mối ngớ người. Bà ta chỉ là người được thuê nửa đường, làm sao biết thân thế Mạnh Khê.
Nhân lúc bà mối đang ngơ ngác, Tạ Bách phán một câu “Ta phải đích thân thẩm vấn” rồi lôi Mạnh Khê ra khỏi đoàn rước dâu.
Y không đưa cậu đi xa, chỉ đến ngã tư gần đó. Bất ngờ thay, Mạnh Khê vừa được thả ra liền quay đầu chạy biến vào đám đông.
“Mau! Mau đuổi theo!”
Bà mối là người phản ứng đầu tiên. Để sổng mất người, bà ta là người lãnh đủ hậu quả.
Nhưng anh em của Tạ Bách phản ứng cũng rất nhanh, lập tức diễn trò quấy rối: người ngáng chân, kẻ huých vai, khiến đám người rước dâu ngã dúi dụi, chẳng ai đuổi theo được Mạnh Khê, giúp cậu có thêm thời gian chạy trốn.
“Được rồi, xong việc, ta mời huynh đệ đi uống rượu!”
Thấy Mạnh Khê đã thoát, Tạ Bách hô lớn một tiếng rồi dẫn anh em nghênh ngang bỏ đi.
Dù sao hôm nay họ được nghỉ, không phải đang làm nhiệm vụ chính thức. Nếu làm căng quá, chặn đường kiểm tra người dân vô cớ cũng bị coi là lạm quyền, nên biết điểm dừng là tốt nhất.
Nếu sáng nay họ không đến nhà họ Mạnh dùng chút “biện pháp nghiệp vụ” để moi tin tức về Mạnh Khê, thì có lẽ họ vẫn chưa biết trong trấn lại ẩn náu một đường dây buôn người lớn đến thế.
Mai đi làm, y sẽ bẩm báo lên quan huyện, tìm cách triệt phá tổ chức này.
Tạ Bách thầm thấy may mắn vì quan huyện là người tốt, thương dân như con, nếu không y cũng chẳng dám dây vào vũng nước đục này.
Dù sao chốn quan trường bo bo giữ mình là trên hết, y còn cả gia đình phải nuôi.
Nghe lệnh chạy của anh Tạ, Mạnh Khê cắm đầu chạy thục mạng về phía trước, chỉ sợ bị bắt lại.
Đường xá trên trấn lạ hoắc, cậu chỉ biết lao vào chỗ đông người để lẩn trốn. Chạy mãi đến khi kiệt sức, dừng lại nhìn thì thấy mình đã chạy đến chân núi chùa Hoằng Pháp.
Mạnh Khê quyết định lên chùa tá túc một đêm, cậu không dám về nhà trọ lúc này.
Nhìn ngôi chùa chìm trong ánh trăng thanh lãnh, Mạnh Khê nghỉ ngơi một chút, uống ngụm nước rồi tập tễnh leo núi.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng cậu cũng đến được cổng chùa. Gõ cửa hồi lâu mới có một tiểu sa di mắt nhắm mắt mở ra mở cửa.
“Xin lỗi, cho hỏi ta có thể tá túc lại chùa một đêm được không?”
Thấy Mạnh Khê là một tiểu ca nhi gầy yếu đáng thương, tiểu sa di liền cho cậu vào.
Sau khi xin phép sư phụ trực đêm, Mạnh Khê được sắp xếp vào một phòng khách nhỏ.
Cảm ơn tiểu sa di mang nước nóng đến, Mạnh Khê chốt cửa lại, thở phào nhẹ nhõm. Niềm vui thoát nạn trào dâng trong lòng.
Nhưng cơn đau nhức toàn thân và cơn đau đầu âm ỉ vẫn hành hạ cậu. Nhanh chóng vệ sinh cá nhân, thay bộ quần áo của mình, Mạnh Khê lăn ra giường ngủ li bì.
Vật đổi sao dời, nhật nguyệt xoay vần. Trong cõi u minh, có những thứ đã thay đổi, và có những thứ vẫn vẹn nguyên.
Sau giấc ngủ dài, Mạnh Khê cảm thấy người nhẹ nhõm hơn hẳn, chỉ có đôi chân là đau nhức vì vận động quá sức.
Cái này cậu đã có kinh nghiệm rồi, nghỉ ngơi vài hôm là khỏi.
Chỉnh trang lại quần áo, Mạnh Khê định ra ngoài hỏi thăm tình hình.
Vừa bước ra khỏi cửa, chưa kịp tìm thấy tiểu sa di thì đã bị một người chặn đường.
“Vị du khách này, có thể cùng tôi lập đội khám phá chùa Hoằng Pháp được không?”
Ngẩng đầu lên, Mạnh Khê thấy Tống Hà đang đứng trước mặt, mỉm cười đưa tay mời gọi.
Phía sau y là vài nhân viên quay phim đang vác máy quay. Và khi cậu ngẩng đầu, Mạnh Khê cảm nhận rõ ràng các ống kính đều đang chĩa vào mình.
Mạnh Khê ngơ ngác toàn tập. Rõ ràng cậu ngủ ở thời cổ đại, sao mở mắt ra lại xuyên không đến hiện đại thế này? Lại còn được Tống Hà mời tham gia chương trình truyền hình nữa chứ.
Chắc chắn cậu vẫn đang mơ, chưa tỉnh ngủ rồi.
Mạnh Khê không trả lời Tống Hà mà đưa tay véo mạnh vào cánh tay mình một cái.
“Ui da —— Đau quá!”
Mạnh Khê xác nhận mình không mơ, nhưng hành động ngốc nghếch dễ thương của cậu lại chọc cười các nhân viên xung quanh.
“Em không mơ đâu. Anh là Tống Hà, hôm nay đến chùa Hoằng Pháp quay chương trình thực tế. Yêu cầu của chương trình là mời một du khách cùng khám phá chùa. Anh vừa hay thấy em nên muốn mời em tham gia cùng. Nếu em không muốn thì cũng không sao.”
Cái đầu nhỏ đang rối bời của Mạnh Khê cuối cùng cũng tiếp nhận được vài thông tin quan trọng: Hóa ra cậu thực sự xuyên không đến hiện đại chỉ sau một giấc ngủ. Cậu không ngờ ở hiện đại cũng có chùa Hoằng Pháp.
Có lẽ đây là dụng ý của AI khi không cho cậu cầu cứu. Mạnh Khê vội gọi AI, nhưng bên tai im phăng phắc, không có tiếng máy móc quen thuộc đáp lại. Cậu theo bản năng kiểm tra kho chứa đồ, cũng không thấy tăm hơi đâu.
“Bạn nhỏ, em nghĩ kỹ chưa?”
Thấy biểu cảm trên mặt Mạnh Khê thay đổi liên tục, Tống Hà không nhịn được hỏi.
Mạnh Khê – kẻ chỉ sau một đêm bỗng trở nên không xu dính túi, không điện thoại, không nhớ số điện thoại người thân – chỉ còn cách rưng rưng đồng ý lời mời của Tống Hà.
Chu Yến Thanh đi làm về như thường lệ. Đến giờ Chu Uẩn Dương gọi điện về hàng tuần, anh mới mở game định triệu hồi Mạnh Khê ra.
Nhưng lướt hết các ứng dụng trên điện thoại của em trai, anh không tài nào tìm thấy cái game có hình đại diện chibi Mạnh Khê đâu cả. Chuyện lớn rồi!
Anh… hình như làm mất em dâu rồi.
Chưa kịp nghĩ ra cách giải thích với Chu Uẩn Dương thì điện thoại đổ chuông. Nhạc chuông dành riêng cho “người ấy”.
Đây là lần đầu tiên Tống Hà gọi cho anh kể từ sau lần chia tay ở nhà cũ.
Chu Yến Thanh không biết Tống Hà tìm mình làm gì nữa, dù sao trước đó họ coi như đã ân đoạn nghĩa tuyệt.
Do dự một lát, anh định cúp máy, nhưng tay run run thế nào lại bấm nghe.
Chưa kịp cúp lại thì đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc:
“Anh Chu! Là em, Mạnh Khê đây.”
Hết chương 48.