Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 6



Chương 6Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Lời vừa dứt, trong lòng Mạnh Khê lập tức trở nên thấp thỏm bất an. Chủ nhân nhìn qua là biết người sang trọng, chẳng lo cơm áo, mấy quả hạnh này đối với chủ nhân có lẽ chẳng đáng là bao.

Nhưng chủ nhân đã tặng cho cậu đồ ăn ngon, so với mấy quả hạnh này thì quý giá hơn gấp vạn lần. Khổ nỗi, đây lại là thứ duy nhất cậu có thể lấy ra được vào lúc này.

Nghĩ đến đây, Mạnh Khê cảm thấy mình như đang chiếm món hời lớn của chủ nhân, trong khi bản thân lại chưa làm được gì để báo đáp ngài.

“Khê Bảo, sao tự dưng lại không vui thế?”

Chu Uẩn Dương còn đang băn khoăn không biết làm sao để ăn được mấy quả hạnh số liệu kia, thì ngẩng lên đã thấy nhân vật tí hon vừa nãy còn vui vẻ tung hoa, giờ trên đầu đã giăng đầy mây đen, cái miệng nhỏ bĩu ra, bộ dáng vô cùng buồn bã.

“Ca ca, ta không sao, chỉ là cảm thấy mình vô dụng quá. Căn bản chẳng giúp được gì cho ca ca.”

Mạnh Khê không ngờ chủ nhân lại để ý đến mình như vậy, vừa thấy cậu không vui liền nhận ra ngay. Cậu vội vàng nở nụ cười, giải thích.

“Phụt… ha ha, Khê Bảo đáng yêu thật đấy. Tôi ở bên này không thiếu thứ gì cả, không cần cậu phải làm gì cho tôi đâu. Cậu chỉ cần chăm sóc tốt bản thân là được, đừng để tôi lại thấy cậu đói đến ngất xỉu nữa nhé.”

Chu Uẩn Dương cảm thấy nhân vật trong trò chơi này được thiết kế quá sống động, rõ ràng chỉ là người trong sách, lại luôn khiến hắn có cảm giác đối phương là một con người bằng da bằng thịt.

“Dạ, ca ca.”

Được Chu Uẩn Dương quan tâm, tâm trạng Mạnh Khê nhanh chóng vui vẻ trở lại, cậu tiếp tục cúi xuống chẻ củi.

Ở bên này, Chu Uẩn Dương nhìn năm quả hạnh vừa xuất hiện trong kho đồ của trò chơi mà ngẩn người. Hắn thử dùng tay chạm vào hình ảnh hạnh nhân, trên giao diện lập tức nhảy ra một khung thoại.

【 Mời người trải nghiệm hoàn thành nhiệm vụ nhánh 2 của chủ tuyến 1 «Gặp Gỡ», sau đó sẽ mở khóa chức năng truyền tống hai chiều của kho đồ. 】

“???”

Chu Uẩn Dương đọc dòng chữ này mà rơi vào trầm tư. Sao cơ? Trò chơi này chẳng lẽ thật sự có thể chuyển năm quả hạnh này đến tận tay hắn sao?

Nếu vậy thì đây đâu phải trò chơi bình thường, đây là công nghệ đen cần nộp lên cho quốc gia nghiên cứu gấp ấy chứ.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Chu Uẩn Dương cảm thấy điện thoại của mình chắc không “may mắn” đến mức bị công nghệ ngoài hành tinh xâm nhập đâu, nên cũng không để tâm lắm đến lời nhắc này. 

Hắn chỉ cảm thấy trò chơi này làm hiệu ứng chân thật đến mức đáng kinh ngạc trên mọi phương diện.

Chu Uẩn Dương nhanh chóng quẳng chuyện đó ra sau đầu. Thấy Mạnh Khê hì hục chẻ củi cả buổi mà chỉ được một sọt nhỏ xíu, hắn dứt khoát vào cửa hàng hệ thống, mua luôn nửa kho củi lửa tặng cho cậu. Lần này thì dù mùa đông có lạnh đến đâu, Mạnh Khê cũng đủ củi dùng thoải mái.

【 Chúc mừng người trải nghiệm thành công nâng độ thân mật lên cấp 3, mở khóa chức năng trò chuyện giọng nói hai chiều. 】

Điều này có nghĩa là, từ giờ không chỉ Chu Uẩn Dương có thể chủ động nói chuyện, mà Mạnh Khê cũng có thể chủ động bắt chuyện với hắn.

Sau khi Chu Uẩn Dương mua xong nửa kho củi, độ thân mật đã tăng vọt lên cấp 3, chỉ cần thêm hai trăm điểm nữa là có thể lên cấp 4.

Mạnh Khê quả thực bị hành động bất ngờ của Chu Uẩn Dương làm cho kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Ban nãy cậu còn đang nơm nớp lo sợ mùa đông này sẽ chết cóng vì thiếu củi, giờ nhìn đống củi chất cao như núi, cậu tin mình có thể bình an vượt qua mùa đông này rồi.

“Cảm… cảm ơn chủ nhân, ca ca! Ca ca ơi, nhiều củi thế này chắc chắn là đắt lắm, ca ca đừng tốn kém vì ta như vậy.”

Trong lúc xúc động, Mạnh Khê lỡ miệng gọi ra xưng hô giấu kín trong lòng, sau đó vội vàng sửa lại, nhưng vành tai trắng nõn đã nhanh chóng nhuốm màu hồng phấn.

“Không sao đâu, mấy thứ này rẻ bèo ấy mà, ca ca của cậu vẫn còn lo được.”

Chu Uẩn Dương không nói điêu, đồ vật trong cửa hàng trò chơi có giá cả tương đương với thị trường bên ngoài, nửa kho củi này tính ra cũng chỉ mất khoảng năm sáu trăm tệ.

Đối với Chu Uẩn Dương, số tiền này chỉ như muối bỏ bể. Tiền sinh hoạt phí một tháng của hắn đã lên đến mấy chục vạn, chưa kể đến số cổ phần không đếm xuể đứng tên hắn, tất cả đều do đội ngũ tài chính chuyên nghiệp quản lý. Mỗi năm hắn chỉ cần nằm không nhận tiền, chẳng cần phải bận tâm lo nghĩ.

“Khê Bảo mau về ăn trưa đi, mặt trời lên cao rồi, cẩn thận kẻo bị say nắng đấy.”

Chu Uẩn Dương nhìn thời gian, thấy đã đến giờ ăn trưa nên chuẩn bị tạm biệt Mạnh Khê.

“Dạ, tạm biệt ca ca.”

Lúc này, nhận thức của Mạnh Khê về sự giàu có của Chu Uẩn Dương đã hoàn toàn thay đổi.

Có lẽ mười lồng bánh bao hay mười chai nước ngọt chưa đủ để Mạnh Khê cảm thấy đối phương giàu đến mức nào, nhưng nửa kho củi này, trị giá đến mấy lượng bạc mà nói tặng là tặng, thì đây là lần đầu tiên Mạnh Khê gặp được.

Tuy rằng một bó củi vận chuyển vào thành bán chỉ được mười mấy văn tiền, nhưng tích tiểu thành đại, cộng thêm chi phí nhân công, nửa kho củi tốt nhất này giá trị tuyệt đối không dưới một lượng bạc.

Phải biết rằng, cả gia đình cậu làm lụng vất vả quanh năm suốt tháng, thu hoạch cũng chưa đến mười lượng bạc. Một lượng bạc ở cái thôn Kháo Sơn này quả thực là một khoản tiền khổng lồ.

Ngay cả chuyện cưới vợ, tiền sính lễ thông thường cũng chỉ từ 500 đến 600 văn, mà đó là phải nhà nào có chút của ăn của để mới lo được. Còn nhà nghèo thì sính lễ cũng chỉ là mấy tấm vải bông, ít trứng gà hoặc thịt khô mà thôi.

Chủ yếu là do thôn Kháo Sơn nơi Mạnh Khê sống nằm sâu trong núi lớn, đi đến trấn trên gần nhất cũng mất mấy ngày đường, điều kiện đi lại khó khăn nên ai cũng nghèo.

Có sự tiếp sức của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê hiện tại đã không còn cảm giác lo âu về việc qua mùa đông nữa. Cậu tùy tiện nhặt thêm một ít củi cho đầy sọt rồi rảo bước nhanh về nhà.

Sắp xếp xong đống củi vừa mang về, Mạnh Khê bắt tay vào làm cơm trưa.

Lúc này Trương thị cũng vừa vặn trở về, thấy Mạnh Khê đang nấu cơm, bà ta liền đi vào bếp làm bộ phụ giúp. Nói là phụ giúp, nhưng thực chất là Trương thị lo Mạnh Khê sẽ ăn vụng.

Dù sao bữa trưa cũng là bữa quan trọng nhất, nhiều dầu mỡ nhất. Bữa sáng và bữa tối có thể ăn qua loa, nhưng bữa trưa là để bồi bổ cho hai lao động chính trong nhà đi làm đồng, nếu không ăn no thì lấy đâu ra sức, rất dễ xảy ra chuyện.

Trương thị khó khăn lắm mới bám được vào Mạnh Đại Hà, bà ta không muốn lại trở thành góa phụ lần nữa. Hơn nữa Tống Hổ cũng là con trai ruột của bà ta, đương nhiên bà ta cũng xót con.

Bữa trưa cũng là lúc duy nhất Mạnh Khê có thể ăn no bụng một chút. Dù Trương thị có cay nghiệt đến đâu cũng sẽ không cố ý để Mạnh Khê chết đói. Nếu Mạnh Khê chết đi, toàn bộ việc nhà sẽ đổ lên đầu Trương thị, bà ta tất nhiên không muốn buông tha một sức lao động miễn phí như cậu.

“Được rồi, mày tự lấy hai củ khoai lang mà nướng ăn đi. Nếu để tao phát hiện mày lấy nhiều hơn thì liệu hồn cái thân mày.”

Trương thị bưng mâm cơm 3 món ăn 1 món canh đã nấu xong lên bàn. Lúc này cha con Mạnh Đại Hà cũng vừa về tới, cả nhà xúm lại ăn uống, chẳng ai quan tâm xem Mạnh Khê đã ăn gì chưa.

Mạnh Khê đã quá quen với sự đối xử phân biệt này, chẳng buồn để ý nữa, cậu vội vàng lấy hai củ khoai lang hơi to một chút từ trong sọt, vùi vào tro nóng trong bếp lò, sau đó ngồi xổm ở cửa bếp chờ khoai chín.

Thực ra từ khi có bánh bao thịt mà chủ nhân tặng, Mạnh Khê chẳng còn thèm thuồng gì đồ ăn trong nhà nữa.

Mang tiếng là 3 món 1 canh, nhưng thực chất hai món là rau xanh trồng sau vườn, món mặn duy nhất cũng chỉ có lèo tèo hai ba miếng thịt khô, còn canh thì chính là nước cơm chắt ra. Bánh bao thịt chẳng phải ngon hơn gấp trăm lần những thứ đó sao?

Mạnh Khê rất kiên nhẫn, chờ người trong nhà ăn xong và đi ngủ trưa, cậu mới vừa ăn khoai nướng, vừa lén lấy một lồng bánh bao ra thưởng thức.

Dọn dẹp xong bát đũa, Mạnh Khê vẫn chưa được ngơi tay. Cậu gom quần áo bẩn của cả nhà vào thau gỗ rồi ra bờ suối giặt giũ.

Bên bờ suối lúc này cũng đã có mấy cô nương, ca nhi và cả những nàng dâu trẻ đang giặt đồ.

“Mạnh Khê, cha và mẹ kế vẫn chưa định tìm mối nào cho ngươi à?”

Người hỏi là Tiểu Nha, một cô nương cùng thôn, trạc tuổi Mạnh Khê. Nhà cô tuy còn nghèo hơn nhà Mạnh Khê, nhưng phận là con gái nên dễ gả chồng hơn nhiều so với ca nhi. Đầu xuân năm nay cô đã thành thân với Đại Ngưu, một thanh niên nông dân cùng thôn, gia cảnh đôi bên đều rõ ràng.

“Vẫn chưa đâu, ta cũng không biết nữa.”

Mạnh Khê không muốn nói nhiều về chủ đề này. Bởi vì nói nhiều, ngoài việc rước thêm sự thương hại của người khác thì cũng chẳng thay đổi được sự thật phũ phàng.

“Haizz, nếu thật sự không được thì hay là ngươi hạ thấp tiêu chuẩn xuống một chút, tìm đại một hán tử nào đó trong thôn mà gả đi cho xong.”

Lời Tiểu Nha nói tuy không xuôi tai lắm, nhưng xuất phát từ ý tốt dành cho Mạnh Khê.

“Thà thế còn hơn sang năm bị quan phủ bắt đi phối ngẫu lung tung, đúng không?”

“Tiểu Nha tỷ, đa tạ tỷ quan tâm. Nhưng hôn nhân đại sự trước giờ đâu do ta tự làm chủ được, dù ta có muốn thì cuối cùng cũng phải do cha mẹ gật đầu mới được.”

Mạnh Khê làm sao không muốn tìm đại một người quen biết trong thôn gả đi cho yên chuyện, dù sao cả đời này của cậu cũng chỉ đến thế mà thôi.

Đáng tiếc cậu là một ca nhi khó sinh nở. Trong trường hợp môn đăng hộ đối, người ta chắc chắn sẽ thà cưới nữ tử còn hơn.

Thật ra cũng có không ít người điều kiện kém hơn nhà họ Mạnh đến cầu thân Mạnh Khê, nhưng Mạnh Đại Hà lại cảm thấy lỗ vốn. Hắn nuôi Mạnh Khê lớn từng này, tốn bao nhiêu cơm gạo, cuối cùng chỉ đổi lại được mấy tấm vải bông với vài miếng thịt khô thì quá thiệt thòi.

Hơn nữa, từ khi Trương thị gả về, bà ta cứ ngày đêm thổi gió bên gối Mạnh Đại Hà, nói rằng Mạnh Khê có dáng vẻ xinh đẹp lại thạo nghề thêu thùa, dù có đưa lên trấn trên làm thiếp cho nhà giàu cũng dư sức.

Đến lúc đó Mạnh Khê vào nhà giàu hưởng phúc, chỉ cần kẽ tay cậu lọt ra chút đỉnh thôi cũng đủ cho cả nhà họ chi tiêu cả năm, chẳng phải tốt hơn vạn lần so với việc gả cho mấy gã nông dân chân lấm tay bùn trong thôn sao?

Nghe nhiều thành xuôi tai, Mạnh Đại Hà tự nhiên càng coi thường những gã trai nghèo đến dạm hỏi.

Cứ như vậy, Mạnh Khê bị giữ lại từ năm mười lăm tuổi đến giờ đã sắp mười tám, bạn bè cùng trang lứa con cái đã biết chạy đi mua nước tương rồi mà cậu vẫn chưa định được hôn sự.

“Vậy được rồi, ta còn định giới thiệu ngươi cho biểu đệ bên thôn Đại Ngưu, nhưng nghĩ lại chắc nhà của ngươi cũng chướng mắt hắn.”

Ở cùng thôn bao nhiêu năm, chút toan tính của Mạnh Đại Hà và Trương thị làm sao Tiểu Nha không biết. Cô chỉ cảm thấy thật đáng tiếc cho một ca nhi tốt như Mạnh Khê.

Người bình thường ai chẳng biết làm chính thất và làm tiểu thiếp khác nhau thế nào. Dù có tiền thì sao chứ, làm phận lẽ mọn, con mình sinh ra lại phải gọi người khác là mẫu thân, đó mới là nỗi đau khổ lớn nhất.

Mạnh Khê nghe vậy chỉ biết im lặng. Nếu mẫu thân cậu không qua đời sớm thì tốt biết mấy, có lẽ giờ này cậu đã yên bề gia thất, thậm chí con bồng con bế rồi. Chứ đâu phải như bây giờ, cơm ăn không đủ no, lại còn nơm nớp lo sợ sang năm bị quan phủ cưỡng ép gả đi.

Tuy rằng hệ thống nói sẽ sắp xếp cho cậu một phu quân, nhưng khi mọi chuyện chưa ngã ngũ thì ai dám chắc điều gì.

Mạnh Khê đã quen nghĩ mọi việc theo hướng tồi tệ nhất, bởi vì chỉ có như vậy, khi chuyện xấu thực sự ập đến, cậu mới không cảm thấy sụp đổ và tuyệt vọng.

Hết chương 6.