Nuôi Vợ Từ Bé

Chương 52



Hoắc Cận Hành đương nhiên cũng nghe thấy.

 

Anh quay lại nhìn thì thấy Hạ Thụ.

 

Hạ Thụ đối diện với Hoắc Thu Nam, đứa bé hơi mờ mịt, kinh ngạc nhìn chằm chằm Hạ Thụ.

 

Vài giây sau, Hạ Thụ chớp mắt, nghiêng đầu cười với cậu bé.

 

Lúc này bánh bao nhỏ mới hoàn hồn, cậu bé hít sâu một hơi, dùng hai tay nhỏ bé che kín mắt.

 

“Ôi, hai người tiếp tục đi, cháu chưa thấy gì hết!”

 

Giọng cậu bé mang theo hơi sữa, mặc dù nói không nhìn, nhưng tay lại mở ra một kẽ nhỏ, nhìn lén ra bên ngoài.

 

Cậu bé cười thần bí, sau đó xoay người chạy đi.

 

Hoắc Cận Hành nhanh tay túm cổ áo cậu bé lại: “Quay lại đây.”

 

“A!” Hoắc Thu Nam thét chói tai, cậu bé vẫn muốn chạy. Hoắc Cận Hành đã ngồi xổm xuống ôm cậu lên đùi, đè hai tay và đầu gối cậu bé lại.

 

Bé con không trốn thoat được, cười hì hì gọi to: “Chú nhỏ, chú nhỏ, cháu thật sự chưa thấy gì cả, thật sự không nhìn thấy gì!”

 

Hạ Thụ thấy cậu gọi Hoắc Cận Hành là chú nhỏ, cô lập tức đoán ra được cậu là ai.

 

Hoắc Cận Hành vẫn giới thiệu: “Đây là con trai anh cả, Thu Nam.”

 

Hạ Thụ gật đầu.

 

Mặc dù ngồi trên đùi Hoắc Cận Hành, nhưng tầm mắt của bánh bao nhỏ vẫn nhìn chằm chằm vào Hạ Thụ, có vẻ rất tò mò về cô.

 

Nhìn chằm chằm một lát, cậu bé bỗng quay đầu ôm lấy cổ Hoắc Cận Hành, thì thầm vào tai anh: “Chú nhỏ, chị gái xinh đẹp này là ai vậy?”

 

Hoắc Cận Hành: “Chị gái?”

 

“Vâng!”

 

Hoắc Cận Hành ngẩng đầu, anh nhìn Hạ Thụ, sau đó cũng nhỏ giọng bên tai Hoắc Thu Nam: “Đây là vợ chú nhỏ, cháu không thể gọi là chị gái, phải gọi thím nhỏ.”

 

Bánh bao nhỏ mờ mịt, suy nghĩ đến chuyện gì đó: “Thím nhỏ?”

 

“Đúng.”

 

Hạ Thụ lẳng lặng đứng một bên, cô không nghe thấy hai người họ thì thầm gì, cũng không dám quấy rầy, chỉ ngoan ngoan yên lặng chờ bọn họ.

 

Hoắc Cận Hành nhẹ giọng dỗ: “Đi chào thím nhỏ, được không?”

 

“Được ạ!” Cậu bé trả lời rất rõ ràng, nói xong thì thoát khỏi cái ôm của Hoắc Cận Hành, chạy đến trước mặt Hạ Thụ, cười với cô: “Xin chào thím nhỏ, cháu là Thu Nam, năm nay sáu tuổi. Thím chính là người bỏ chú nhỏ, khiến chú nhỏ trốn trong phòng khóc nhè đúng không? Cháu biết thím đó!”

 

Hoắc Cận Hành ở bên cạnh hít sâu một hơi.

 

Hạ Thụ cũng ngạc nhiên, cô ngẩng đầu nhìn Hoắc Cận Hành, nhanh chóng hiểu ra cái gì đó, khóe môi cong lên.

 

Cô ngồi xổm xuống: “Chú nhỏ cháu khóc nhè sao?”

 

“Đúng vậy! Chú ấy…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

“Thu Nam!” Vẻ mặt Hoắc Cận Hành lúng túng, vội kéo cậu bé cách xa Hạ Thụ:

 

“Nói linh tinh gì vậy.”

 

“Cháu không nói linh tinh!” Bánh bao nhỏ bị kéo ra có hơi không thoải mái, giọng nói lanh lảnh vang lên: “Rõ ràng là chú nhỏ khóc nhè, lúc đó chú nói không tìm thấy thím nhỏ, nên đã trốn trong phòng khóc, cháu…”

 

“Im miệng!” Hoắc Cận Hành nhanh chóng che miệng cậu bé lại.

 

Hạ Thụ cười vui vẻ.

 

“Thu Nam.”

 

Có một giọng nói truyền đến, đồng thời hai bóng người cao gầy xuất hiện.

 

Diệp Nhược và Hoắc Cận Diễm đều tới đây.

 

Hoắc Thu Nam thấy mình có ô dù, cậu bé trốn khỏi Hoắc Cận Hành, nhanh chóng đến chỗ Hoắc Cận Diễm, ôm lấy đầu gối anh ấy: “Ba ơi, chú nhỏ bắt nạt con!”

 

Hoắc Cận Diễm nhướng mày nhìn Hoắc Cận Hành.

 

“Ai bắt nạt cháu.” Hoắc Cận Hành trừng cậu bé: “Rõ ràng là cháu nói lung tung.”

 

“Cháu không nói bậy.” Bánh bao nhỏ trốn phía sau Hoắc Cận Diễm, tay túm ống quần anh ấy, thò đầu ra, bánh bao nhỏ đắc ý nói: “Thu Nam không hề nói linh tinh, vốn chú nhỏ có khóc nhè! Chú nhỏ khóc nhè còn nói dối mình không khóc, chú nhỏ mới là người nói linh tinh!”

 

Tai Hoắc Cận Hành đỏ bừng, anh rất xấu hổ, hoàn toàn không dám nhìn Hạ Thụ, tiến lên bắt bánh bao nhỏ lại: “Cháu còn…”

 

“Này này này!” Hoắc Cận Diễm vội bảo vệ Hoắc Thu Nam, ngăn Hoắc Cận Hành lại: “Anh còn ở đây đó, em đây là bắt nạt con ai?”

 

“Còn dám nói, đều là do anh dạy.” Hoắc Cận Hành tức giận: “Cha nào con nấy.”

 

Hoắc Cận Diễm đ.ấ.m anh một cái: “Em thiếu đòn sao?”

 

“Anh không đánh thắng được em.”

 

“Ai nói?”

 

“Vốn là vậy.”

 

Hoắc Cận Diễm hừ lạnh, bắt đầu giả vờ xắn tay áo: “Thử xem?”

 

“Thử thì thử.”

 



 

“…” Hai anh em bọn họ nhìn như chuẩn bị đánh nhau thật, Hạ Thụ ở bên cạnh nhìn, ngăn cản cũng không được, không ngăn cản cũng không được.

 

Muốn khuyên nhưng lại sợ nói sai, không khuyên thì sợ thật sự xảy ra chuyện, cô suốt ruột đến mức hai má đỏ lên.

 

“Đừng lo lắng.” Diệp Nhược lặng lẽ kéo cô sang một bên.

 

Hạ Thụ nhìn cô ấy: “Chị dâu…”

 

“Mặc kệ hai người họ, hai anh em họ chính là vậy, vừa gặp nhau là mổ nhau như gà vậy đó, quen là tốt rồi.”

 

“Đúng rồi.” Cô ấy bỗng nhớ tới cái gì đó: “Tiểu Mộc, lần này em không mang lễ phục đến đúng không?”

 

Hạ Thụ sửng sốt: “Phải mặc lễ phục ạ?”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com