Nuôi Vợ Từ Bé

Chương 54



Ít đến mức anh có thể đếm số lần anh ở nhà mình trên đầu ngón tay.

 

Hạ Thụ yên lặng nghe, cô thấy hơi khó chịu, nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh.

 

Có đôi khi chính Hạ Thụ cũng không biết nên đánh giá Hoắc Cận Hành thế nào.

 

Người khiến cô vừa yêu vừa thương, cũng là người đàn ông duy nhất cô muốn bảo vệ trên đời này. Hình như từ trước đến nay anh đều kiên cường, hoàn mỹ, không gì là không làm được.

 

Nhưng dường như rất nhiều người quên rằng, anh cũng mới hai mươi lăm, nhưng lại trải qua thăng trầm của nửa đời người, thậm chí còn nhiều hơn.

 

Rõ ràng anh có xuất thân quyền quý, nhưng chỉ vì một chuyện ngoài ý muốn mà bị ức hiếp, vũ nhục.

 

Từ thiên đường rơi xuống địa ngục, lúc nào sống cũng cẩn thận từng li từng tí, đau khổ, tủi thân đều không biết chia sẻ với ai.

 

Cuộc sống của anh bấp bênh.

 

Hai mươi lăm tuổi, vừa qua thời thanh xuân khờ dại, vẫn chưa hoàn toàn bước vào thời kỳ trưởng thành chín chắn. Thỉnh thoảng sẽ than phiền sự vất vả trong xã hội với ba mẹ, đôi khi sẽ làm nũng với họ. Nhưng dường như anh không học được cách làm nũng, cũng nhanh chóng trưởng thành. Trái tim mềm mại được bao bọc bởi lớp ngoài cứng rắn. Sau đó anh lại đích thân đập nát lớp bên ngoài đó trước mặt cô.

 

Chóp mũi Hạ Thụ ê ẩm, cô để nước trái cây sang một bên, nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy anh.

 

Hoắc Cận Hành bỗng bị cô nhào vào, anh không đứng vững, bàn tay nhanh chóng đỡ sau lưng cô, anh cười: “Sao thế?”

 

“… Không sao.” Hạ Thụ không nói ra, cô ngửi mùi hương trên người anh: “Không có việc gì thì không được ôm sao?”

 

Anh cười bất đắc dĩ, cũng ôm chặt cô: “Ôm, lúc nào cũng có thể ôm.”

 

Hạ Thụ cười ngọt ngào.

 

Hai người lẳng lặng ôm nhau trong chốc lát, Hạ Thụ ngẩng đầu lên thì nhận ra anh đang nhìn chằm chằm thứ gì đó, cô cũng nhìn theo tầm mắt của anh.

 

Là ghế nằm.

 

Cô khó hiểu, cười hỏi: “Anh nhìn gì vậy?”

 

Tầm mắt Hoắc Cận Hành di chuyển từ ghế nằm đến mặt cô, anh dịu dàng nhìn cô, như đánh giá điều gì đó.

 

Anh không nói gì, Hạ Thụ bị anh nhìn vậy thì thấy kỳ quái hơn, cô sờ mặt mình, hỏi anh: “Sao, sao vậy? Trên mặt em dính gì sao?”

 

Khóe mắt anh chứa ý cười trêu chọc, anh cầm cổ tay cô: “Đến đây.”

 

Hạ Thụ đi theo anh.

 

Đi đến chỗ ghế nằm, Hoắc Cận Hành do dự, cuối cùng vẫn thấp giọng nói với cô: “Em ngồi xuống trước.”

 

Hạ Thụ không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Cô ngẩng đầu hỏi anh: “Có chuyện gì thế anh?”

 

Hoắc Cận Hành ngồi xổm xuống, anh xoa đầu cô: “Hạ Thụ, em chờ anh một chút.”

 

Khi Hoắc Cận Hành quay lại, tay anh vắt sau lưng, anh đi đến trước mặt cô, cười khẽ nhìn cô. Anh dùng chân nhẹ nhàng tách hai chân của cô ra, ngồi xổm xuống, sau đó lấy một cái dây ra, buộc cổ chân cô vào với ghế.

 

Hạ Thụ lờ mờ hiểu chuyện gì đó, cô đứng bật dậy: “Hoắc Cận Hành, anh…”

 

Anh nhanh chóng ngăn cô lại, hai tay chống lên tay vịn của ghế, vây quanh cô giữa anh và ghế nằm, không cho cô đứng dậy, môi chứa ý cười.

 

Hai má Hạ Thụ đỏ bừng, trốn cũng không thoát, chỉ có thể đ.ấ.m vào người anh: “Anh! Cả ngày chỉ suy nghĩ gì thế!”

 

“Em.” Anh buồn cười, cầm tay cô lên môi: “Nhớ em.”

 

“Này!” Cô vừa thẹn vừa giận, oán trách: “Em thấy anh chỉ… Chỉ nghĩ đến cái đó… Em.”

 

Anh không nhịn được cười, cúi người xuống, thấp giọng nói bên tai cô: “Nhớ em, cũng nhớ cái kia của em.”

 

Máu cả người Hạ Thụ như vọt hết lên đầu, cô xấu hổ muốn tìm chỗ chui xuống, cắn răng: “A Hành, sao anh lại biến thành thế này!”

 

“Thế nào?”

 

“Chính là, chính là…” Cô cũng không biết nên nói thế nào, thấy anh gần trong gang tất, tất cả sự xấu hổ trên mặt không thể che giấu được, cô trách mắng: “Chính là đặc biệt cầm thú!”

 

Hoắc Cận Hành nghe vậy thì càng cười tươi hơn, ánh mắt anh dừng trên đôi môi đỏ mọng của cô.

 

Hạ Thụ cảm nhận được, vội vàng bịt môi không cho anh hôn.

 

Giọng anh rất bình tĩnh: “Hạ Thụ, đàn ông đều là cầm thú.” Không có ngoại lệ.

 

Hạ Thụ rầu rĩ: “Nhưng anh không phải…”

 

Nói xong, cô nhanh chóng ý thức được mình nói không đúng, nghiến răng nghiến lợi bổ sung: “Trước kia không phải.”

 

Hoắc Cận Hành cười dịu dàng.

 

“Đúng vậy.” Hoắc Cận Hành kéo cô dậy, anh cởi sợi dây ra, ôm cô trên đùi ngồi xuống ghế nằm: “Nhưng với em thì phải.”

 

Trước kia là do không dám, không thể nói mà thôi.

 

Hạ Thụ oán giận trừng anh.

 

Môi anh bỗng chạm vào môi cô, Hạ Thụ không kịp phản ánh, sững sờ hai giây sau đó nhanh chóng che miệng lại: “Anh anh, anh..”

 

Anh cười đắc ý, kéo tay cô xuống, thong thả hôn cô, khóe môi lướt qua vành tai của Hạ Thụ: “Hạ Thụ, lát nữa có tiệc.”

 

Đôi mắt anh đen tối, anh nói: “Chờ buổi tối.”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com