Nương Tử Là Thần Y

Chương 21



Nói đến đây, không biết Du Phong nhớ ra cái gì, trên mặt hiện lên một tia buồn bã.

“Vậy còn tửu lâu xếp thứ hai thì ở đâu?”

“Muội nói Phỉ Thúy Lâu? Chỗ này thì muội càng không nên si tâm vọng tưởng.” Phỉ Thúy Lâu tuy mới khai trương chưa đến nửa năm, nhưng dựa vào vị ngự trù mới ra cung, cướp đi không ít sinh ý của Bạch Ngọc Lâu, thậm chí gần đây còn có vẻ vượt trội hơn cả Bạch Ngọc Lâu.

Nguyên liệu nấu ăn của Phỉ Thúy Lâu cao cấp hơn Bạch Ngọc Lâu ba phần, đừng nói là chỉ đào có chút măng mùa đông, câu chút cá trích, cho dù là thịt hổ hay thịt gấu thì sao? Phỉ Thúy Lâu tài đại khí thô, làm sao đến mức thiếu mấy cái này?

“Thì ra là thế.” Du Uyển như có điều suy nghĩ mà nói nhỏ.

“Muội nói cái gì?” Du Phong nghe không rõ.

Du Uyển cười lắc đầu: “Không có gì, đại ca xác định đồ vật chúng ta bán họ sẽ không thu sao?”

Du Phong lạnh nhạt nói: “Không tin muội có thể thử xem.”

“Hôm nay sẽ không thử.” Du Uyển nói ra.

Lời này là có ý gì? Chẳng lẽ ngày mai nàng ấy muốn thử?

Trong lúc nói chuyện, hai người đã tới con phố náo nhiệt nhất trong trấn.

Chỗ này không thể so sánh với chợ phiên, giá hàng hóa cao hơn rất nhiều, thu phí quầy hàng cao nên giá cũng cao nốt.

“Trên người muội không có tiền.” Du Uyển nói.

Quầy hàng ở đây không thu phí như ở chợ phiên, không thể lấy đồ ăn để đổi.

Du Phong lấy ra trong n.g.ự.c một cái túi tiền, mặt không biểu tình thuê một cái quầy hàng nhỏ.

Trên trấn liền khác hẳn, nguyên liệu hiếm lạ cái gì cũng có, chính là măng mùa đông khó đào như vậy, Du Phong nhìn sơ qua, vậy mà có tới ba quầy bán.

Hôm nay nhìn có vẻ sẽ không thuận lợi cho lắm.

Suy nghĩ này vừa mới hiện lên, bên tai liền nghe thấy thanh âm lanh lảnh: “Ai nha thì ra ngươi ở chỗ này! Ta nói, ta tìm ngươi vài ngày nay mà không có gặp.”

Là đại nương, hôm qua bà là người đầu tiên đứng ra mua hàng của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Bà mua hai con cá sống, hai cây măng mùa đông, sau khi về nhà bà liền đem hầm, chồng bà đau bệnh cũng đã hai năm, khẩu vị luôn luôn không tốt, tối hôm qua lại khen nàng nấu ăn ngon, còn cùng nhi tử tranh.

Trù nghệ của bà, bà biết rõ, không quá khó ăn nhưng cũng không coi là ngon.

Bà không dám thả quá nhiều muối, chỉ có thể là do nguyên liệu tươi ngon.

Không biết đã bao lâu rồi, bàn cơm nhà bà bữa nay mới có tiếng cười.

Hôm nay mới sáng sớm, bà muốn tới mua cá cùng măng mùa đông.

Bà đương nhiên muốn mua của cùng một người, chợ phiên ba ngày mới mở một lần, bà định bữa nay nấu món khác, vừa quay ra thì vừa vặn gặp được tiểu cô nương này.

Bà nói: “Ta muốn mua hai con cá, măng mua đông mua thêm mấy cái, măng của ngươi bán ăn ngon, kích cỡ cũng lớn, về sau ngươi bán, ta đều mua của nhà ngươi.”

Du Uyển để cho Du Phong hỏi thăm một chút, mới biết măng mà nàng bán giá thấp hơn giá thị trường hai đồng, nhưng người ta là buôn bán qua tay, còn nàng là tự mình đào, nghĩ như vậy tính ra là nàng đã lời hơn họ nhiều.

Đại nương giới thiệu vài người quen cho Du Uyển, nhiều người đến mua, quầy hàng náo nhiệt hơn hẳn, hấp dẫn khách nhân đến mua cũng nhiều hơn.

Nguyên liệu so với hôm trước còn nhiều hơn gấp đôi, nhưng không tốn nửa công sức mà đã bán sạch.

Có thể nói là nguyên liệu nấu ăn tốt, đích thực là rất tốt, hơn nữa nha đầu này miệng lưỡi nhanh lẹ.

Cái gì mà “Măng mùa đông của nhà ta xào cùng rau xanh ăn cũng rất ngon”, “Hầm gà cách thủy, bổ âm tráng dương, còn có tác dụng dưỡng nhan”, “Đây là cá trích sống trong tự nhiên, thích hợp lợi sữa, ngài cho con dâu ngài uống nhiều một chút, cam đoan sữa sẽ nhiều, tôn nhi uống đến trắng trẻo mập mạp.”

Cái gì cùng cái gì...

Du Phong nghe mà mặt đỏ đến mang tai.

Trừ đi phí thuê quầy hàng, hôm nay kiếm được tổng cộng một lượng bạc.

Một ngày mà có thể kiếm được bằng một tháng nhà họ kiếm, nếu là trước kia, Du Phong có thể sẽ khen nàng, nhưng vừa nghĩ tới hai mươi lượng kia, Du Phong liền khen không nổi.

Buổi chiều, Du Uyển lại tiếp tục lên núi.

Du Phong gọi Du Tùng đi theo, hai huynh đệ không biết lấy ở đâu ra một tấm lưới đánh cá, dùng lưới vớt được không ít cá, tính cả măng mà Du Uyển đào, hôm sau bán được tổng cộng hai lượng.

Ngày thứ ba, cũng là hai lượng.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com