Nương Tử Là Thần Y

Chương 27



Triệu gia cũng không phải loại lương thiện, nương của nàng cứ như liễu rủ trong gió... Không biết có chịu nổi một bàn tay của Triệu thị hay không?

Du Uyển thần sắc lạnh xuống, nhặt một cục đá to chạy qua Triệu gia.

Người còn chưa tới cửa liền nghe thấy tiếng kêu tê tâm liệt phế.

“A...”

“A...”

“A...”

Đau đến nỗi kêu thảm thiết.

Du Uyển tức giận đến mức phát run, chạy vào nhà chính, xoay người một cước đạp tung cửa phòng!

Nàng giơ tảng đá lên, đang muốn hung hăng đập xuống, lại bị một màn trước mắt làm cho cả kinh thiếu điều bị choáng váng.

Chỉ thấy trong phòng bừa bộn hết lên, nghe nói Triệu thị sẽ đem nương của nàng đánh đến chết, giờ phút này lại nằm run lẩy bẩy, quần áo lộn xộn không chịu nổi, thân thể co ro, giày thì mất một chiếc, tóc tai tán loạn...

Một nữ nhân thân hình đơn bạc mỏng manh lại đang thô bạo cưỡi lên nữ nhân đầy vết thương chồng chất kia, một tay nắm tóc bà ta, một tay cầm giày, ba ba ba mà quất lên mặt bà ta.

Triệu thị bị đánh đến mức trán chảy máu, mặt sưng như đầu heo, trong miệng thì gào lên như heo bị chọc tiết, một tiếng so với một tiếng còn thê thảm hơn.

Mà cái người bị đánh kia, bộ dáng cũng phải 80 cân, Du Uyển lại nhìn nương của mình, cảm nhận khí tràng cũng phải 800 cân.

Ách...

Đây là nương sao?

Người được nói là liễu rủ trong gió đâu...

Du Phong theo đuôi Trương thẩm chạy đến cũng sợ ngây người.

Đây thật là tam thẩm sao? (Khương thị là tam thẩm của Du Phong)

Có phải bọn họ bị hoa mắt không?

Khương thị đánh đến mê mẩn, không biết trong phòng có người tới, hướng về phía Triệu thị mà nói: “Trả nữ nhi cho ta! Trả nữ nhi cho ta! Bắt con trai ngươi đến đây đền mạng cho ta!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Nhi tử? Trương thẩm kinh ngạc.

Vậy ra nguyên lai, Trương thẩm đã nghĩ sai tiền căn hậu quả.

Hôm nay Triệu Bảo Muội đến khi dễ Tiểu Thiết Đản không sai, có thể Khương thị không biết chuyện này, lúc ấy nàng vẫn còn hôn mê, Tiểu Thiết Đản sau khi về nhà không có hướng đại bá mẫu cáo trạng, ăn cơm xong liền quay về giường ngủ.

Đại bá mẫu thừa dịp hắn ngủ trưa, liền quay về nhà làm chút gì đó cho trượng phu ăn.

Khương thị lúc này lại tỉnh lại.

Ký ức của Khương thì còn dừng lại ở lúc lang trung tuyên bố A Uyển không thể tỉnh lại, nàng mở mắt ra chỉ thấy Tiểu Thiết Đản đang ngủ say, không thấy A Uyển nên nàng cho rằng t.h.i t.h.ể của nữ nhi đã đem đi mai táng, nàng phẫn nộ, lúc này mới xông vào Triệu gia, muốn Triệu Hằng bồi mệnh.

Dù lúc trước Triệu Hằng luôn mồm là do A Uyển vô tình ngã xuống nước, A Uyển là do hắn cứu tới, nhưng làm sao Khương thị sẽ tin?

A Uyển rõ ràng là biết bơi.

Triệu thị mới đầu là ghi hận chuyện canh gà, lười cùng Khương thị giải thích, há miệng ngậm miệng mắng Khương thị là bà điên, còn mắng nữ nhi của nàng c.h.ế.t là đáng, sau bị Khương thị đánh gãy mấy cái răng, lúc này mới chịu nói là nữ nhi của nàng không chết, Khương thị cũng chẳng thèm quan tâm nữa.

“Đánh c.h.ế.t ngươi! Đánh c.h.ế.t ngươi! Mụ đàn bà không biết xấu hổ,***”

Cái lời thô tục kia... Du Phong đại nam nhân còn phải lấy tay che mắt.

Khương thị đánh Triệu thị đến c.h.ế.t đi sống lại, đánh đến nổi đế giày cũng bị gãy, nàng liền trực tiếp dùng tay.

Du Uyển không nhìn nổi nữa.

Triệu thị da mặt dày như vậy, tay của nương thể nào cũng bị sưng, loại tiện nhân này vẫn là nên để nàng tới.

“Nương.”

Nàng nhìn bóng lưng Khương thị, nhẹ nhàng mở miệng.

Rõ ràng tiếng đạp cửa to như vậy mà Khương thị không nghe thấy, một tiếng này lại át cả tiếng kêu gào của Triệu thị, gọi lại thần thức của nàng.

Khương thị bỗng dưng cứng đờ, mới vừa bạt tai Triệu thị nay tay lại ngừng giữa không trung.

Tư thế quỷ dị này dừng lại trọn vẹn ba giây.

Một giây sau, mắt nàng nhìn thẳng đứng bật dậy, bước chân qua người Triệu thị, phủi phủi nếp nhăn ở quần, đầu ngón tay xanh nhạt đem tóc tai lộn xộn vén ra sau tai, ưu nhã xoay người, dùng mũi chân phải, lén lút đẩy chiếc giày bị gãy đế ra sau lưng.

Sau đó, nàng đè chặt huyệt thái dương, một tay che ngực, vô cùng suy yếu nói: “Ai nha, sao tự nhiên đau đầu quá...”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com