Cái khu rừng này không chừng có động vật nguy hiểm, Du Uyển nắm thật chặt cây rìu bổ củi, đi về hướng có động tĩnh, nàng cảnh giác bước nhẹ từng bước một, song khi đến nơi – chỗ nào có thú dữ? Rõ ràng chỉ có một con Tiểu Tuyết Hồ đang bị vây trong lồng bắt thú.
Lồng bắt thú nhìn rất cũ, xung quanh đều bị gỉ sét, không giống như được sử dụng thường xuyên, tất nhiên cũng không có mồi nhử, không hiểu sao con Tiểu Tuyết Hồ này lại tự đem mình nhốt vào.
Cái đuôi của nó bị thương nhẹ, lông bị rụng hết một mảng.
Du Uyển hăng hái mà nhìn nó, bắt đầu đánh giá ‘giá trị’ của Tiểu Tuyết Hồ, bán nó rồi, không biết có góp đủ bạc để đưa đại bá lên kinh chữa chân không?
Tiểu Tuyết Hồ thấy có người đến, thế nào lại không sợ?! Ngược lại còn trợn to đôi mắt đen nhánh, lộ ra ba phần ủy khuất.
Du Uyển phốc xuy cười một tiếng, mở lồng thú ra, đem Tiểu Tuyết Hồ bắt ra,
Nàng nói thì chậm nhưng nó thì nhanh, đang đợi Du Uyển tìm dây thừng trói nó lại, bỗng nhiên nó dậm chân một cái, thân thể uốn éo vài cái liền tuột ra khỏi tay Du Uyển.
Sưu một cái, nó biến mất trong rừng trúc!
“Muốn chạy? Không dễ vậy đâu!”
Du Uyển không tin mình còn không đuổi kịp một con vật bị thương.
Chạy một đoạn, quả thật Du Uyển đuổi kịp nó.
“Tiểu chút chít, ngươi...” Du Uyển cầm cái gùi đi qua, lời nói đến một nửa liền dừng lại, chỉ thấy Tiểu Tuyết Hồ đột nhiên bất động, nhìn theo nó về phía đối diện, Du Uyển thấy một bụi cỏ bị trũng xuống, bên trong có bảy, tám con gà rừng đang đi qua đi lại.
Mấy con gà rừng này, so với con hôm bữa nàng bắt trông mập hơn nhiều.
Mùa đông mà còn có mấy con gà rừng mập như vậy, thật sự có chút hiếm thấy.
“Vật nhỏ, ngươi tìm gà rừng cho ta sao?” Du Uyển có chút khó tin.
Dường như muốn chứng minh suy đoán của Du Uyển, Tiểu Tuyết Hồ vậy mà nhảy xuống bụi cỏ bắt gà.
“Người còn chưa lớn bằng tụi nó! Ngươi bắt được cái gì!”
Còn đem gà hù chạy tán loạn.
Du Uyển cũng đành chạy theo bắt gà.
Du Uyển bắt tổng cộng năm con, con nào con nấy béo mập.
Tiểu Tuyết Hồ miệng thì đầy lông gà, nhưng một con cũng không bắt được.
Sau Tiểu Tuyết Hồ lại chạy đến chỗ thỏ rừng, Du Uyển tự nhiên cũng vội vàng đi theo, nhân tiện bắt luôn hai con thỏ rừng bự con nhất.
Con Tiểu Tuyết Hồ này nhìn còn khá nhỏ, nhưng không ngờ lại quen thuộc với rừng sâu núi thẳm như vậy, chuyến này đi có thu hoạch, chỗ này có thể bù đắp cho cả trăm cân măng.
Du Uyển nhìn thoáng qua vật nhỏ, không biết sao có chút không nỡ đem nó đi bán, không bằng bắt về nuôi, ngày ngày dẫn nó lên núi đi săn cũng không tệ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Suy nghĩ suy nghĩ, Du Uyển lấy lương khô từ trong gùi ra, là hai cái bánh bao thịt lớn mà nàng tự làm.
Bánh bao mặc dù có chút nguội, nhưng da mỏng thịt nhiều, tản ra mùi thịt nồng đậm.
Tiểu Tuyết Hồ ngồi thẳng người dậy, hai mắt đầy lục quang nhìn chằm chằm bọc đồ trong tay Du Uyển.
“Muốn ăn sao?” Du Uyển xấu xa hỏi.
Tiểu Tuyết Hồ tiến về phía trước một bước.
Du Uyển cởi bọc đồ xuống, vừa cởi được một nửa, đầu Tiểu Tuyết Hồ bỗng nhiên xoay một cái, lỗ tai nhỏ giật giật, không biết là nghe thấy cái gì, ngậm lấy bọc đồ của Du Uyển, sưu sưu mà chạy mất tích!
Du Uyển vốn cho rằng nó lại dẫn mình đi săn, nhưng lúc này lại không thấy nó đâu.
....
Rừng trúc phía bên kia, nhà thủy tạ thanh u.
Một tòa nhà trang nhã xây trong tiểu viện, người đàn ông trung niên buông xuống bọc hành lý trên vai, đầu tiên hắn đi vào phòng xem Tiểu Tuyết Hồ.
Tiểu Tuyết Hồ ngoan ngoãn ghé vào đệm êm trên giường.
Người đàn ông trung niên ừ một tiếng, quay đầu nói với tên tạp dịch: “Thiếu chủ sắp tới, các ngươi trước tiên đi nhóm lửa, đốt Địa Long, ta đi nhìn xem có cái gì để ăn.”
“Dạ.” Hai tên tạp dịch đáp.
Người đàn ông trung niên rời đi, không đầy một lát thần sắc đại biến mà quay lại: “Gà chúng ta nuôi sao không thấy?”