Nương Tử Là Thần Y

Chương 45



Mọi người nhao nhao lắc đầu tiếc rẻ, một cô nương đang yên đang lành, xuất đầu lộ diện để kiếm công việc, kết quả lại bị đám súc sinh này khi dễ.

“Tiểu Phong, đưa muội muội của con về.” Đại bá phân phó cho Du Phong xong, nói với Trương bộ khoái, “Chuyện này với khuê nữ của ta không quan hệ, ta với các ngươi đi nha môn.”

Đại bá tất nhiên sợ nàng lại nói đạo lý, nàng không giống trước kia, sẽ không để cho người khác tùy ý khi dễ, nhưng nha môn không phải chỗ tốt, một cô nương gia tiến vào, mặc dù hoàn hảo không chút tổn hại nào bước ra, nhưng cũng sẽ khiến danh tiết không tốt.

Tam đệ thay hắn đi biên quan, hắn phải thay đệ ấy bảo hộ nữ nhi duy nhất này.

“Cha! Thân thể của người không tốt! Vẫn là để con đi!” Du Phong nói ra.

“Các người đừng cãi nữa, con da dày thịt béo! Con đi!” Du Tùng cũng nói, nói xong trừng Du Uyển một cái, “Ta đi cũng không phải vì ngươi!”

Du Uyển mỉm cười: “Không cần lo lắng!”

“Vậy cũng không được”, phụ tử ba người đồng loạt lên tiếng.

Ngay lúc người một nhà đang tranh chấp ai đi ai ở, một chiếc xe ngựa xa hoa chậm rãi đi tới.

Xe ngựa xa hoa nhất trong trấn là của Huyện thái gia, nhưng cũng chỉ có một con tuấn mã thượng cấp, chiếc xe này không chỉ có bốn con, mà mỗi con đều là chiến mã thượng đẳng của Mông Cổ.

Trước sau xe đều có tám tên hộ vệ uy phong lẫm lẫm, hộ vệ tuy mặc thường phục, nhưng cái khí thế kia không bị mấy bộ y phục làm giảm đi.

Bách tính đang vây xem Du Uyển với bộ khoái tranh chấp, bỗng chốc mọi người đều im lặng, ngay cả Trương bộ khoái cũng không dám lỗ mãng.

Hắn vốn định chờ xe ngựa đi qua liền thu thập nha đầu này, ai ngờ một đoàn người lại dừng lại trước quầy hàng của Du Uyển.

Rèm xe ngựa bị xốc lên, một phụ nhân trên dưới 40 tuổi đi xuống.

Mặc dù quần áo của bà tuy mộc mạc, nhưng vải áo lại là loại nhất đẳng, quan trọng là khí chất, so với Huyện lệnh phu nhân còn cao quý hơn.

Bà đứng trước quầy hàng nhỏ của Du Uyển, bên chân là một trái bắp ngô chưa được nhặt lên.

Bà cúi người xuống nhặt lên, nhìn nhìn bốn phía, thả lại vào trong gian hàng của lão bà bà.

Lão bà bà cảm động đến rơi nước mắt.

Phụ nhân vẻ mặt ôn hòa cười cười, nhìn về phía thịt kho trên quầy hàng của Du Uyển: “Thịt kho này thật là thơm, có thể bán cho tôi không?”

Đám người đều nhìn về phía Du Uyển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Phụ nhân này không phải là hạ nhân của Huyện lệnh phu nhân, nàng ta có gan cự tuyệt sao?

Du Uyển thần sắc không thay đổi nói: “Xin lỗi, đã bán rồi.”

“Vậy ư!” Phụ nhân tiếc hận thở dài: “Thôi, cũng không còn cách nào khác.”

Dừng một chút, bà nhìn về phía nồi nước đang bốc hơi nóng, “Nước sốt đó có thể bán cho tôi không?”

“Có thể.” Du Uyển gật đầu.

Phụ nhân đi lên xe ngựa cầm bát, cái bát đó được làm bằng vàng, khắc đồ án xinh đẹp, bách tính chung quanh đã bao giờ gặp qua vật quý như vậy? Tất cả đều cảm thấy lóa mắt.

Du Uyển bình tĩnh tiếp nhận cái bát, múc cho bà một chén đầy: “Ba văn tiền, đa tạ.”

Phụ nhân trả tiền, đóng nắp cái bát lại, mang theo nước sốt lên xe ngựa.

Xe ngựa chuẩn bị chạy thì lại dừng lại.

Phụ nhân nhấc lên tấm rèm, nhìn về phía Trương bộ khoái đang ngẩn ngơ nói: “Tiểu thư nhà ta nói, biên quan đang căng thẳng, lấy nông làm vũ khí, người làm quan là phải yêu dân như con, chớ làm xằng làm bậy với bách tính, lại làm lạnh tâm tướng sĩ.”

Xe ngựa dần đi xa, biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Trương bộ khoái lạnh lùng nhìn về phía Du Uyển.

“Ta khuyên ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ, thiên kim phủ tướng quân đã mở miệng, ngươi lại đi bắt người lung tung, chính là không để nàng ở trong mắt.” Bạch Đường chẳng biết xuất hiện trong đám người lúc nào, nàng vừa đi tới vừa nói, giương nanh múa vuốt với Trương bộ khoái.

Trương bộ khoái suy nghĩ lời nàng vừa nói, nanh vuốt vừa giơ ra lại ngoan ngoãn thu về: “Ngươi nói là xe ngựa của phủ tướng quân?”

Bạch Đường khoát khoát tay: “Còn là người không bình thường a, người ngồi trong xe ngựa vừa rồi là cháu gái ruột của Trấn Bắc lão tướng quân.”

“Cháu gái ruột của Trấn Bắc lão tướng quân, đây chẳng phải là...” Trương bộ khoái không biết nghĩ đến cái gì, cả khuôn mặt đều không còn huyết sắc, đến Xuân Chi cũng không thèm để ý, trực tiếp mang theo huynh đệ, lẹ tay lẹ chân mà trốn đi.

“Ai! Trương đại ca! Trương đại ca, sao huynh lại đi? Huynh chưa bắt người a?” Xuân Chi tức giận đến dậm chân, nhưng Trương bộ khoái đã đi, nàng đành cụp đuôi trốn đi thôi.

Du gia phụ tử nhẹ nhàng thở ra.

Du Tùng líu lưỡi: “Cái gì trấn cái gì... Phủ tướng quân địa vị thật lớn, đường đường là quan sai, đều bị dọa cho tè ra quần.”

“Trấn Bắc tướng quân phủ không phải đã...” Đại bá đã từng lăn lộn ở kinh thành, lúc còn làm đầu bếp ở kinh thành hắn có nghe qua vài tin tức về các đại thế gia, hắn nhớ mang máng Trấn Bắc tướng quân phủ vì dính vào một vụ án chưa giải quyết, mà cả nhà bị bắt vào ngục, sao bọn họ có thể ở đây?


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com