Nương Tử Là Thần Y

Chương 50



Nguyên liệu nấu ăn mua vào buổi sáng là tươi nhất, nhưng nếu không đem về ngay thì dễ ảnh hưởng đến mùi vị của món ăn, đại bá có yêu cầu phi thường cao đối với nguyên liệu nấu ăn.

Ba người vào chợ trên trấn mua thức ăn, nguyên liệu nấu ăn ở đây giá cao hơn chợ phiên rất nhiều, nhưng nghĩ tới giá tiền mà Bạch tiểu thư đưa ra, lại cảm thấy có dùng nhiều tiền một chút cũng không sao.

Thịt heo tươi mới, thịt dê, gà, vịt, mỗi thứ mua một chút, hôm nay chưa phải là ngày làm tiệc mà là làm cho Bạch tiểu thư ăn thử, nàng hài lòng món nào thì mới đưa món đó lên bàn ăn.

Du Tùng kéo một xe nguyên liệu hồi thôn.

Du Uyển lại đi mua thêm áo bông loại có thể chịu được rét lạnh cao.

Biên quan lạnh như vậy, mấy cái này có lẽ cha sẽ cần.

Ra khỏi trấn Liên Hoa đi về hướng bắc, đi bộ mười dặm là dịch trạm, dịch trạm này là trạm lớn nhất ở ngoài kinh thành, là nơi chuyên giao nhận thư từ qua lại, cũng có thể giao vật tư, chỉ cần trả nổi chi phí thì bọn họ cũng có thể tiếp nhận.

Hôm nay dịch trạm kín chỗ, có nuôi ngựa, có thay ngựa, cũng có người đến nghỉ chân.

“Bên kia.” Du Phong đưa Du Uyển đến chỗ dịch trạm bên tay phải.

Du Uyển nhìn đến ba cỗ xe ngựa, hai xe phía trước đều đã đầy, duy chỉ có xe cuối cùng là còn trống hơn phân nửa.

“Đây là đi đại doanh Tây Bắc.” Du Phong chỉ huy hiệu trên bánh xe nói.

“Từ chỗ này đến đại doanh Tây Bắc xa không?” Du Uyển hỏi.

“Bọn họ đi quan đạo, không sợ xa.” Dường như đoán được điều Du Uyển đang lo lắng, lại nói, “Thời tiết lạnh, đồ vật có thể để được lâu.”

“Ân.” Du Uyển gật đầu, không biết có phải do sinh thái ở đây chưa bị phá hư, không có hiệu ứng nhà kính, mùa đông ở đây khá lạnh, hơn nữa mấy cái hũ này nàng cũng đã bịt rất kín.

Một tên dịch sứ cầm roi ngựa đi tới, đây là đang định lên đường.

Du Phong gọi hắn lại: “Vị tiểu ca này, chúng tôi muốn gửi ít đồ.”

Nói là mang hộ, nhưng thật ra là phải gửi bạc.

“Mang đi đâu?” Dịch sứ nói.

“Mang đi đại doanh Tây Bắc.”

“Đại doanh Tây Bắc a, đem đến đây.” Dịch sứ mang hai huynh muội đi đến chiếc xe ngựa thứ ba kia, “Chuyến này là chuyến cuối cùng trong năm, các ngươi đến vừa kịp lúc, tổng cộng bao nhiêu thứ?”

Du Phong nhìn cái bình lớn trong n.g.ự.c mình, lại nhìn Du Uyển đang ôm hai cái vò nhỏ, nói: “Ba cái với một bọc quần áo.”

“Chuyến cuối cùng, giá sẽ đắt hơn bình thường.” Dịch sứ nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Du Phong nhìn Du Uyển một chút, “Được.”

Du Phong đem cái bình của mình với muội muội thả lên.

Dịch sứ đang muốn thu bạc, ở phía cửa ra vào liền có một chiếc xe ngựa chạy tới, trên xe nhảy xuống một gã sai vặt, vội vội vàng vàng hướng bên này đi tới.

Gã sai vặt gọi dịch sứ đi qua một bên, không biết nói cái gì, dịch sứ cau mày, trở lại bên này hơi khó xử nói: “Không mang đồ của mấy người được nữa rồi.”

“Vì sao?” Du Uyển hỏi.

Dịch sứ nhìn chiếc xe ngựa kia, chỉ thấy gã sai vặt cùng phu xe đang chuyển mấy cái rương từ trên xe xuống.

Dịch sứ nói: “Nhìn thấy chưa? Những vật kia đều chiếm hết chỗ, đâu còn chỗ nào để chứa đồ của các ngươi?”

Du Uyển thần sắc nghiêm lại: “Chúng tôi tới trước.”

Dịch sứ buồn cười nhìn nàng một cái, nói: “Mấy người có biết đó là đồ của ai không? Người Thánh thượng mới đề bạt, Quy Đức Lang Tướng, đồ đó đều là do thiên kim của tướng quân tự mình chọn lựa, thức thời thì mau cầm đồ của mấy người về đi.”

 Du Uyển không động, Du Phong cũng vậy.

Cho dù Du Phong cũng không cho rằng mấy vật này có thể đến tay tam thúc, đưa đi nhưng không đến tay là một chuyện, bị người khác cưỡng ép không thể đưa đi lại là chuyện khác.

“Là phủ tướng quân nào?” Du Phong hỏi.

“Trấn Bắc tướng quân phủ!” Dịch sứ có hơi không kiên nhẫn.

Du Phong nghe là Trấn Bắc tướng quân phủ, ngược lại bình tĩnh hơn, ngày hôm qua thiên kim của Trấn Bắc tướng quân phủ còn giúp bọn họ giải vây, hiện tại chiếm xe ngựa có lẽ cũng không phải là ý định của nàng, nếu có thể nói rõ, tin tưởng bọn họ sẽ không ép buộc mình.

Tâm tư hiện lên, Du Phong quyết đoán đi đến chỗ xe ngựa của phủ tướng quân.

“Nhường một chút! Nhường một chút!” Gã sai vặt lại chuyển thêm một cái rương xuống.

Du Phong chần chừ một lát rồi chặn hắn lại.

“Bảo ngươi nhường một chút ngươi không nghe thấy sao?” Gã sai vặt không kiên nhẫn nói.

Cùng là hạ nhân của phủ tướng quân, đức hạnh của gã sai vặt này chênh lệch xa so với vị phụ nhân hôm qua, nhưng có lẽ do tuổi còn trẻ, với lại lo làm việc nên mới nóng tính như vậy.

Du Phong nói với hắn: “Vị tiểu ca này, chúng ta cũng muốn mang đồ tới đại doanh Tây Bắc.”

Gã sai vặt cổ quái nhìn hắn một cái: “Ngươi mang hay không mang thì liên quan gì tới ta?”

Du Phong nghe vậy thì trong lòng cảm thấy không ổn, nhưng vẫn nhẫn nại nói: “Các ngươi gửi quá nhiều thứ, xe ngựa không còn chỗ nên muốn bỏ đồ của chúng tôi xuống.”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com