Nương Tử Là Thần Y

Chương 56



Du Phong đi theo Vương dịch sứ làm xong thủ tục, liền thuê một chiếc xe ngựa đi qua đại viện, lại không thấy Du Uyển đâu, hắn tìm trong tìm ngoài, cơ hồ muốn lật cả ngói nhà dịch trạm để tìm, nhưng cũng không thấy bóng dáng muội ấy đâu.

“Có khi nào bị người ta lừa bắt đi rồi không?”

Dịch tốt nói một câu, Du Phong bị dọa cho mặt mũi trắng bệch.

Dịch trạm người đến người đi, vàng thau lẫn lộn, mong là muội muội không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Ngay lúc hắn đang định báo quan thì có một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi đi tới, hỏi có phải hắn đang tìm người? Một tiểu thôn cô mười sáu mười bảy tuổi?

Đến lúc đó hắn mới biết muội muội mình chạy lên xe ngựa của người ta mà ngủ.

“Huynh đứng bên ngoài gọi, nhưng gọi thế nào muội cũng không tỉnh.”

Vậy nên người đàn ông trung niên kêu Vương dịch sứ thuê hai bà v.ú già, nhấc Du Uyển qua xe ngựa mà hắn thuê.

Du Phong mặc dù chưa thấy qua việc đời, nhưng có thể thấy Vương dịch sứ cung kính với chủ nhân của chiếc xe ngựa này còn hơn cả phủ Trấn Bắc tướng quân, cũng không khó để nhìn ra địa vị của họ còn cao hơn phủ tướng quân.

“Cũng may người ta không so đo.” Du Phong vừa nói vừa nhìn Du Uyển, “Đã vậy muội còn ôm cả chăn mền của người ta xuống!”

“Hả?” Du Uyển đầu tiên là sững sờ, sau đó phát hiện trên người mình quả thật đang được bọc trong một cái mền vừa mỏng vừa nhẹ.

Lúc đó Du Phong cảm thấy mình không còn chút mặt mũi nào, hai vị v.ú già kéo đến đầu chảy cả mồ hôi, vậy mà không kéo ra nổi, người đàn ông trung niên cũng phải nén cười.

Cuối cùng, họ đành phải đưa luôn cái mền này cho Du Uyển.

Muội muội liền đem cái mền này cuốn quanh người...

Nói thử xem, một người ngủ say như c.h.ế.t còn biết cuốn mền của người ta.

Du Phong thực sự: “...”

“Đại ca, cái bình đâu?” Du Uyển tìm không thấy cái binh của mình.

Du Phong suy nghĩ một chút nói: “Có lẽ rơi ở trên xe của người ta, lúc ấy huynh lại không để ý.”

Du Uyển bóp cổ tay: “Trong bình còn hơn phân nửa thịt viên, vốn định đêm nay ăn chung với mọi người... Giờ thì tốt rồi, toàn bộ đều bị mất.”

Du Phong che ngực, cảm thấy thật may mắn khi sống sót sau tai nạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

....

Lão Du! Nhi nữ của ngươi đưa thịt viên đến cho ngươi đây!

Du cha: Nữ nhi làm đồ ăn, khóc cũng phải ăn! T_T

Xe ngựa nhanh hơn xe bò, trời vừa tối thì xe ngựa đã chạy đến cửa thôn.

Đừng nói là một cái thôn nghèo, mà có ở trên trấn thì xe ngựa cũng được xem là quý hiếm, cho dù đây là một cỗ xe ngựa đơn sơ khó mà hình dung được, cũng khiến thôn dân ở đây hâm mộ.

“Ai nha, đó là tiểu Phong với A Uyển mà, hai người họ sao lại được ngồi xe ngựa?” Người được gọi là Hà thẩm nghe được tiếng bánh xe, bưng bát cơm đã ăn được phân nửa đi ra xem náo nhiệt.

Hứa đại nương ở sát vách cũng tò mò đi ra, một tay ôm tiểu tôn tử hai tuổi, một tay cầm khoai lang nóng hổi vừa gặm vừa nói: “Nhà lão Du thật có tiền đồ nha, ngay cả xe ngựa cũng được ngồi.”

Hà thẩm và cơm: “Nhà lão Du có phải lại làm đồ ăn không? Thơm c.h.ế.t người.”

Gần đây nhà lão Du liên tục bay ra mùi thịt, bọn họ ở cách nửa cái thôn cũng nghe được.

Từ lúc Du lão tam bị bắt đi tòng quân, Du lão đại lại bị té gãy chân, thời gian sau đó cuộc sống của Du gia liền rớt xuống ngàn trượng, ai cũng không ngờ bọn họ bị như vậy còn có thể xoay người.

Đương nhiên bây giờ nói xoay người là còn hơi sớm, số tiền để trị chân cho Du lão đại vẫn chưa đủ, nhưng trong mắt người khác, có thể ăn thịt là đã được xem như thoát khỏi cảnh nghèo.

“Aiz.” Hà thẩm với Hứa đại nương liếc mắt nhìn nhau, “Nhà bà ta sao lại không được ăn?”

Đã qua hai năm, toàn thôn chỉ có Triệu gia là hay có thịt để ăn.

Trùng hợp lúc này Trương thẩm đang bưng một chậu nước đi ra, nghe giống như là họ đang cố ý nói cho ai đó nghe, bà mới kéo giọng nói: “Heo cũng mất thì lấy thịt đâu mà ăn?”

Hà thẩm với Hứa đại nương không nhịn được cười.

Triệu gia cách đó không xa, Triệu thị đang dùng trứng gà lăn m.á.u bầm trên mặt, nghe được động tĩnh bên này, tức giận mới vơi đi một phần ba nay lại tăng lên.

“Ta pho (phi)!!” Triệu thị bị Khương thị đánh rớt hết một cái răng cửa, miệng thông gió mắng, “Dám xem lão nương như trò cười! Tốt, chờ đó, chờ A Hằng trúng cử, các người sẽ hối hận!”

Về phần người Du gia, dám đem bà đánh thành dạng này, còn dám cướp của bà một con lợn.

Chờ A Hằng trở về, bà sẽ kêu hắn bỏ con nha đầu c.h.ế.t tiệt kia đi!

....

Động tĩnh ở Triệu gia tất nhiên Du Uyển không biết, coi như có biết cũng không để ý, nàng cũng không phải là nguyên chủ, có thể thành thân với Triệu Hằng hay không nàng cũng không thèm quan tâm, hiện tại nàng chỉ muốn kiếm tiền, để cho người nhà của nàng không bị thiếu ăn thiếu mặc, để đưa đại bá lên kinh trị chân.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com