Nhưng mà cực chẳng đã là, đồ ăn chỗ này nửa điểm cũng không thấy rẻ a… “Các người sao lại ở đây?” một chiếc xe ngựa dừng lại bên cạnh Du Uyển, màn xe bị sốc lên, Bạch Đường hướng hai huynh muội nhìn qua.
Du Uyển cố hết sức nói ra: “Chúng, ta, đến, mua, đồ, ăn.”
“Mua đồ ăn gì mà đi xa như vậy? Trên chợ không có sao?” Bạch Đường hỏi.
“Mua, đồ, ăn, nấu, cho, thọ, yến, của, Bạch, lão, gia.” Du Uyển từng chữ từng chữ nói, không phải nàng muốn nói chậm như vậy, mà là quai hàm thật sự bị đông cứng.
Bạch Đường trừng mắt hạnh nói: “Hôm qua ta nói chưa rõ ràng sao? Nguyên liệu nấu ăn là ta mua, các ngươi chỉ tới nấu thôi!”
Nghe vậy Du Uyển xưa nay luôn bình tĩnh lại ngây ngẩn cả người, Bạch tiểu thư hứa trả năm lượng bạc nha, chẳng phải là bao gồm chuyện họ phải chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn sao? Bọn họ chỉ mới nấu mấy món kho, mà có thể kiếm được nhiều như vậy?
Vị thiên kim này sao lại phá của như vậy?!
Bạch Đường thấy Du Uyển nói chuyện cũng bất lợi, biết nàng đã bị đông lạnh đến hỏng, thở dài một tiếng nói: “Lên xe đi, ta đưa các người trở về.”
Du Phong không tiện đi vào, chỉ có thể ngồi ở ngoài với phu xe, nhưng Bạch Đường lại đưa cho hắn một tấm thảm thật dày, đắp lên người cảm giác như đang bị hun nóng.
Xe ngựa dừng ở cửa thôn.
Thời tiết có chút ấm hơn, Du Uyển xuống xe nói cảm ơn.
Bạch Đường khoát tay nói: “Ngày kia ta sẽ cho người đến đón các ngươi.”
Du Uyển khách khí nói: “Trên trấn không xa, chúng ta có thể tự đi được.”
Bạch Đường khiêu mi: “Ai nói nhà của ta ở trong trấn?”
...
Buổi chiều, tuyết rơi ngày càng lớn, ngoài phòng gió tuyết đan xen, bên trong noãn các lại ấm như cuối xuân.
Than đỏ cháy mạnh.
Nhan phu nhân chỉ mặc một bộ trang phục mỏng áo ngắn, nửa phần cũng không thấy rét lạnh.
Trước mặt bà, Đỗ quản sự của phòng bếp đang chờ bà ra chỉ thị: “...thịt nai đã định xuống, ngài xem thịt lừa có nên chuẩn bị một chút, đều nói trên trời thịt rồng, dưới đất thịt lừa, dùng nó chiêu đãi khách không có gì thích hợp hơn, chỉ là giá tiền có hơi...”
Đỗ quản sự vừa nói vừa lộ ra thần sắc khó xử.
Nhan phu nhân vu.ốt ve con mèo trắng nằm trong ngực, hừ lạnh một tiếng nói: “Phủ tướng quân chúng ta bây giờ giống người thiếu tiền sao? Thứ gì tốt, làm sao đãi khách chu đáo nhất, ngươi đều đi làm cho ta, không cần phải chuyện gì cũng tới hỏi, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, Vương phi với Yến thiếu chủ đều đến dự tiệc, đừng có làm chậm trễ bọn họ!”
Đỗ quản sự chấn động: “Dạ, phu nhân!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Đông! Đông! Đông đông đông đông!
Cách đó không xa truyền đến tiếng trống đinh tai nhức óc.
Mèo trắng trong n.g.ự.c Nhan phu nhân bị kinh sợ, meo một tiếng nhảy xuống.
Nhan phu nhân mi tâm nhăn lại: “Ai mà to gan như vậy, dám nổi trống trong phủ? Không biết tiểu thư đi đường xa như vậy đang nghỉ ngơi sao? Ngươi, đem tên nô tài không muốn sống kia lôi ra đánh cho ta!”
Đỗ quản sự sờ lỗ mũi một cái, ngượng ngùng nói ra: “Không phải phủ của chúng ta, là Bạch phủ sát vách, nghe nói lão gia nhà bọn họ muốn làm thọ yến, đặc biệt mời gánh hát bên ngoài về.”
...
Cửu ca, Nhan gia mời tiệc có đi không?
Yến thiếu chủ: Không đi!
Nghe nói có A Uyển ở sát vách...
Cửu ca, Cửu ca, Cửu ca? Ủa? Người đâu?
Giờ Tý vừa qua, xe ngựa của Bạch gia đã tới.
Đến đón họ là một quản sự ở Bạch phủ, họ Đinh, độ tuổi cũng ngang ngửa với đại bá.
Nguyên lai kế hoạch là đại bá, Du Uyển và Du Phong cùng đi, nhưng Tiểu Thiết Đản đột nhiên tỉnh dậy, ôm chặt lấy Du Uyển, khóc nháo muốn đi theo bọn họ.
“A tỷ đi làm việc, không phải đi chơi.” Huống chi công việc này không giống như lên chợ bán đồ, đi một hai canh giờ là có thể về.
Tiểu Thiết Đản ôm Du Uyển không buông.
Du Tùng đi qua, ho nhẹ một tiếng nói: “Thiết Đản lớn như vậy còn chưa được lên Kinh Thành bao giờ, cho đệ ấy đi đi, cùng lắm thì để ta nhìn đệ ấy là được?”
Du Uyển với Du Phong cùng lia ánh mắt qua, nói tới nói lui chẳng qua là ngươi cũng muốn đi mà thôi!
Nước mắt Tiểu Thiết Đản không ảnh hưởng được Du Uyển, ngược lại lại làm đại bá mềm lòng.
Mang theo một đứa bé cũng không phải đại sự gì, người nông thôn giúp làm bàn tiệc cơ hồ đều mang theo hài tử nhà mình, mặc dù trong thành không giống vậy nhưng...
Đại bá nhìn về phía Đinh quản sự.
Đinh quản sự hào phóng nói: “Không sao, có người trông chừng là được.”
Thế là Du Tùng với Tiểu Thiết Đản thành công lên xe ngựa.