Nương Tử Là Thần Y

Chương 7



Du Uyển rất ít xuống bếp, nói trắng ra là trù nghệ không có cao siêu, nhưng ở đây nguyên liệu nấu ăn tốt, chỉ tốn chút công phu là được, mùi thịt gà cùng măng tỏa ra mùi hương mê người, tầng tầng lớp lớp bay ra, kíc.h thích khứu giác của Du Uyển cùng tiểu đệ đệ.

Nước miếng Tiểu Thiết Đản chảy ròng ròng.

Du Uyển mở nắp nồi ra, múc một miếng thịt gà đưa cho hắn, hắn vội vàng lắc đầu, nuốt một ngụm nước bọt nói: “Đệ muốn đợi nương cùng tỷ ăn chung.”

“Tốt.” Du Uyển không cự tuyệt, đậy nắp nồi lại nói với Tiểu Thiết Đản: “Tỏi ở đây không đủ dùng, tỷ đi ra phía sau hái thêm.”

“Vậy đệ sẽ bảo vệ gà!” Tiểu Thiết Đản vẻ mặt nghiêm túc nói.

Du Uyển cười khẽ: “Được, đệ bảo vệ gà cho tốt, đừng cho ai ăn trộm.”

Lời này là nàng nói đùa cùng với Tiểu Thiết Đản, nào biết chân phải nàng vừa ra khỏi cửa, thì chân trái người ta đã thầm thương trộm nhớ nồi gà của nàng mà đi vào.

Người đến không ai xa lạ, là nương của Triệu Hằng, Triệu thị.

Hôm A Uyển nhảy xuống ao, Triệu Hằng ngay lập tức cứu nàng lên, nói với mọi người là nàng vô tình bị ngã xuống ao, ngay cả Triệu thị là nương của hắn cũng không biết rõ chân tướng.

A Uyển hôn mê đã mấy ngày, Triệu thị cho rằng nàng không sống được, nào ngờ lại vô tình nghe hàng xóm nói thấy A Uyển, nàng liền chạy tới cửa để xác nhận một phen.

“A Uyển, ngươi tỉnh rồi a? Ngươi cũng thực là, tỉnh cũng không nói với ta một tiếng, Hằng nhi sắp phải giao quà nhập học, ngươi mau mau lấy bạc....”

Triệu thị vừa nói vừa bước vào phòng, mới nói được một nửa liền dừng lại.

Cái mùi gì thơm vậy ta?

Thơm đến chảy cả nước miếng thế này!

Triệu thị chạy nhanh xuống phòng bếp.

Tiểu Thiết Đản thấy bà ta tới gần, khuôn mặt nhỏ liền tối xuống.

Triệu thị nhìn cũng không thèm nhìn, dỡ nắp nồi ra, bà ta lập tức thấy một nồi lớn thịt gà vàng óng hầm cùng măng tươi, con mắt tỏa ra lục quang.

Bà ta không nhớ lần trước ăn thịt là lúc nào, mười ngày trước? Nửa tháng trước? Nha đầu c.h.ế.t tiệt A Uyển thật không biết điều, một tháng chỉ cho bà ta ăn một lần thịt, còn ít đến đáng thương, có trời mới biết bà ta thèm thịt đến sắp c.h.ế.t rồi.

Ở đây có nguyên một nồi, lại còn là nồi lớn nữa chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Triệu thị kích động buông nắp nồi xuống, kéo tủ đựng bát ra, lấy ra một cái hủ sạch sẽ, tiến tới múc  gà trong nồi.

Tiểu Thiết Đản thở phì phò bắt lấy tay bà ta: “A tỷ nói, đây là để chúng tôi ăn! Không cho phép bà lấy đi!”

Triệu thị khẽ nói: “A tỷ ngươi là con dâu của ta, của nó chính là của ta! Lúc nào thì đến phiên lũ các ngươi được ăn!”

Nha đầu c.h.ế.t tiệt kia! Có vật tốt như vậy cũng không biết cầm đến hiếu kính mình, nhất định là nó vụng trộm giấu trong tầng hầm! May là mình đến kịp, không thì cái nồi thịt gà quý báu này bị ăn hết.

“Tránh ra!” Triệu thị quát lớn.

“Không!” Tiểu Thiết Đản gắt gao ôm lấy Triệu thị không buông tay.

Triệu thị tức giận liền dùng sức vung tay, đem cánh tay rút ra, bóp chặt mặt Tiểu Thiết Đản, tàn bạo nói: “Ngươi là cái thứ gì? Cũng dám quản lão nương? Có tin hay không ta đánh c.h.ế.t ngươi?”

Tiểu Thiết Đản nửa bên mặt bị bóp đỏ, không yếu thế chống nạnh nhìn bà ta chằm chằm: “Bà đánh đi! Bà đánh đi!”

“Ngươi! Cái tên tiểu tử c.h.ế.t tiệt này!” Triệu thị nâng bàn tay lên.

Nếu là lúc bình thường, Triệu thị nhất định sẽ đánh cái tên tiểu tử luôn chọc người ghét này một trận tơi bời, nhưng thịt gà trước mắt quá thơm, nàng muốn bưng về cùng nhi tử nhi nử ăn ngay, thế là “Đại từ đại bi” mà tha cho Tiểu Thiết Đản, một tay đẩy hắn ra, xoay người đi múc gà trong nồi.

Nàng múc hết sạch nồi gà, đến cái phau câu cũng không còn.

Khi Du Uyển hái xong tỏi rồi về nhà, thì Triệu thị đã bưng một hủ lớn gà hầm măng đi.

“Cái bà độc ác kia! Bà đem gà trả lại đây! Đây không phải cho bà ăn, là a tỷ bắt về cho chúng tôi ăn!”

Phía bên nhà bếp truyền đến tiếng la tức giận của Tiểu Thiết Đản.

Du Uyển đi nhanh qua, chỉ thấy Tiểu Thiết Đản mặt đỏ hồng, chống nạnh đứng ở phía trong chuồng heo, thở phì phò kêu la.

Hắn vóc dáng quá thấp, làm sao cũng không leo ra được.

Nhà bọn họ vốn đã lâu không nuôi heo, chuồng heo rất sạch sẽ, nhưng cho dù như vậy, khi thấy đệ đệ bị nhốt ở chỗ này, ánh mắt Du Uyển liền lạnh xuống.

Du Uyển mở cái chốt trên cửa gỗ, ẵm đệ đệ ra, lại đi vào phòng bếp, dỡ nắp nồi ra thì một nồi gà rừng hầm với măng mùa đông đã không cánh mà bay, một chút cặn cũng không còn: “Chuyện gì đã xảy ra? Là ai làm?”

Tiểu Thiết Đản vốn đang tức giận, được tỷ tỷ ôm vào trong lòng, trong lòng hắn liền xông lên một cỗ ủy khuất, đem việc Triệu thị làm nói qua một lượt.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com