Nương Tử Là Thần Y

Chương 9



Du Uyển cảm thấy phiền phức, không đợi bà ta nói hết lời, cầm lấy con d.a.o phay trên bàn, hướng về phía Triệu thị mà chém.

Triệu thị bị dọa đến nổi nhảy nhót khắp nhà.

Triệu Bảo Muội cũng không tốt hơn là bao, nàng sớm đã bị khí thế của Du Uyển dọa cho choáng váng, ngơ ngác đứng tại đó, hoảng sợ nhìn Du Uyển bắt lấy tóc Triệu thị, kéo giống như kéo bao tải, kéo Triệu thị xuống chuồng heo phía sau nhà.

Nhà nàng thế nhưng có nuôi heo!

“aaaaaa...”

Triệu thị bị nàng hung hăng ném vào máng heo.

Sự tình phía sau, Triệu Bảo Muội không rõ ràng lắm, chỉ biết là khi nàng lấy lại tinh thần, hủ canh gà đã bị Du Uyển cầm đi.

....

Tiểu Thiết Đản ngồi trước cửa nhà, thần sắc uể oải.

Hắn biết a tỷ muốn đến nhà Triệu gia, nhưng hắn nghĩ có lẽ a tỷ sẽ không cầm canh gà về đâu.

A tỷ chính là như vậy, cái gì tốt đều đem đến Triệu gia trước, Triệu gia dùng qua rồi mới đến lượt bọn họ.

Hắn không ghét a tỷ, bởi vì nương nói, không được chán ghét a tỷ, muốn hắn cả một đời phải thương phải đau a tỷ.

Thế nhưng đôi khi hắn cũng hy vọng a tỷ thương, a tỷ đau hắn nha...

Thịt gà chắc chắn là không còn rồi.

Tiểu Thiết Đản ủy khuất lau đỏ hốc mắt.

“Trời lạnh rồi, đệ ngồi ở cửa làm gi?”

Một thanh âm quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu Tiểu Thiết Đản.

Tiểu Thiết Đản mờ mịt ngẩng đầu lên, thấy Du Uyển một tay cầm d.a.o phay, một tay ôm cái hủ, thần sắc lạnh lùng hướng hắn đi tới.

 “A tỷ! A tỷ! Tỷ đem gà về rồi, thật đem gà về sao? Tỷ làm sao lợi hại vậy?”

Tiểu Thiết Đản vốn đang uể oải, bây giờ lại nhảy nhót tưng bừng, hỏi lung tung.

Du Uyển bưng canh gà vào bếp.

Tiểu Thiết Đản giống như cái đuôi nhỏ chạy theo vào bếp, xoay xung quanh Du Uyển.

Du Uyển bị hắn xoay quanh làm cho hoa mắt, nàng chỉ cái ghế đẩu: “Ngồi xuống.”

“A.” Tiểu Thiết Đản ngoan ngoãn ngồi xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Du Uyển mở nắp hủ ra, thịt gà vốn vừa nấu xong, ở trong hủ một lúc mùi thịt gà đã bị hãm lại, hương măng thấm vào miếng thịt, phảng phất lại càng thơm hơn.

Tiểu Thiết Đản ngăn không được nước miếng đang không tự chủ chảy xuống.

Du Uyển chọn một miếng gà vàng óng, bất ngờ nhét vào cái miệng đầy nước miếng của tiểu đệ đệ.

Tiểu Thiết Đản đầu tiên là sững sờ, sau đó hắn cảm nhận được một mùi thịt nồng đậm trong miệng, miếng thịt trong miệng như đang tan ra...

“Ăn ngon không?” Du Uyển hỏi.

Tiểu Thiết Đản bận nhai nên uông uông gật đầu, ăn ngon! Ăn ngon đến nỗi hắn cũng muốn khóc!

“Mặt đệ còn đau không?”

Tiểu Thiết Đản đầu lắc như trống bỏi, có thịt ăn, chỗ nào cũng không đau.

Du Uyển nhìn nhìn, xác thực vết đỏ trên mặt đã bớt đi một chút, nàng gật đầu, không hỏi tới nữa, bỗng nhiên nàng nghĩ đến cái gì, quay đầu nhìn về phía Tiểu Thiết Đản: “Hôm qua đệ nói lấy đồ ăn ở phòng bếp, nhưng đồ ăn đó ở đâu ra?”

Tiểu Thiết Đản nói: “Nhà bà nội.” Nói xong còn cẩn thận từng li từng tí nhìn nàng.

Du Uyển thầm nghĩ, ta cũng không phải không cho đệ đi nhà người khác ăn, làm sao lại tỏ vẻ sợ sệt như vậy?

Bất quá bà nội dáng dấp như thế nào? Trong trí nhớ của nguyên chủ cũng không rõ ràng.

“Hôm qua ngươi ăn cũng không no?” Du Uyển lại hỏi.

Tiểu Thiết Đản nghẹn một cái: “Cái kia...Đó là...”

“Nhất định thời gian qua nhà bà nội cũng trải qua không được tốt cho lắm.” Du Uyển nói nhỏ.

“A?” Tiểu Thiết Đản trợn to mắt.

Du Uyển kéo tủ đựng bát ra, tìm một cái chén lớn, đem thịt gà cùng măng mùa đông múc ra một nửa: “Đệ đem qua cho bà nội đi, tỷ phải xào thêm một món.”

“Bà, bà nội đã mất rồi, chỉ còn đại bá mà thôi.” Tiểu Thiết Đản giống như gặp quỷ mà nhìn nàng, không biết là đang kinh ngạc vì Du Uyển không nhớ rõ bà nội đã chết, hay là kinh ngạc vì nàng chia đồ ăn cho nhà đại bá.

Du Uyển bất động thanh sắc nói: “Tỷ đương nhiên biết bà nội đã mất, tỷ nói là đem qua nhà bà nội.”

Du Uyển thu xếp xong thịt gà, ở bên trên úp thêm cái bát để giữ nóng, dùng vải dầu gói lại đưa cho Tiểu Thiết Đản: “Không nóng, đệ bưng qua đó đi, không cần không nỡ, tỷ giữ lại cho đệ rất nhiều.”

Tiểu Thiết Đản ưỡn n.g.ự.c lên, tặng đồ cho nhà bà nội, hắn sẽ không không nỡ đâu nha!

Tiểu Thiết Đản tiếp nhận canh gà, thẳng lưng ưỡn n.g.ự.c đi qua!

Mặc dù không biết vì sao a tỷ so với lúc trước không giống nhau, nhưng a tỷ như vậy, hắn rất thích!

....


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com