Rầm!
Rầm! Rầm!
Rầm! Rầm! Rầm!
Cánh cửa của Tướng quân phủ dù có kiên cố đến đâu, chung quy cũng không thể nào chống đỡ nổi những cú va đập ngàn cân của xe tông cửa.
Sở Vân Chiêu mình mặc một bộ huyền y, đứng sừng sững giữa ánh đuốc bập bùng.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo như tiễn b.ắ.n, nhưng ngữ điệu thốt ra lại dịu dàng đến cực điểm.
"A Khê, Hoàng tôn điện hạ đã đi đâu rồi?"
Ta cố gượng ép bản thân phải định lại tâm thần: "Hoàng tôn gì cơ? Ta không biết!"
Sở Vân Chiêu bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Nhật Nguyệt
So với vẻ cô ngạo, thanh lạnh khó lòng thân cận ngày trước.
Hắn của lúc này, từ trên xuống dưới thảy đều toát ra một luồng khí tức vô cùng nguy hiểm.
"A Khê, nàng thực chất chẳng biết nói dối một chút nào."
Nói xong, hắn giơ tay lên, hạ lệnh cho đám giáp vệ ở phía sau lưng:
"Tiêu Duệ nhất định là chưa thể đi xa được, cho dù có phải lật tung cái Tướng quân phủ này lên cũng nhất định phải tìm cho ra hắn! Bằng không, các ngươi cứ chuẩn bị xách đầu tới mà kiến diện Tân đế đi."
"Tuân lệnh!"
Sở Vân Chiêu nhìn thấy thần sắc căng thẳng của ta, hắn chậm rãi tiến lại gần, khẽ thở dài một tiếng:
"A Khê, chúng ta đã lâu lắm rồi không được trò chuyện một cách hẳn hoi với nhau nhỉ.”
"Ngày hôm ấy ở chùa Phổ Tế, ta suýt chút nữa là đã có thể mang nàng đi rồi, trớ trêu thay cái tên Tạ Trường Lĩnh kia lại quá mức vướng chân vướng tay!"
Ngữ điệu của Sở Vân Chiêu vô cùng quyến luyến, triền miên, chỉ là khi nhắc đến cái tên Tạ Trường Lĩnh, trong mắt hắn lại vụt qua một tia sát ý lạnh thấu xương tủy.
Ta sững người.
"Mấy tên thảo khấu núi rừng kia là người của ngươi?"
Sở Vân Chiêu nghe vậy, bước chân khẽ khựng lại một nhịp.
Sau đó tự giễu cười một tiếng:
"A Khê, nàng vậy mà lại nghĩ về ta như thế sao? Ta làm sao có thể để cho lũ tiện nhân dơ bẩn đó chạm vào người nàng cơ chứ?"
Hắn lạnh nhạt nói: "Đó là người của Diệp Tâm Đường. Nhưng nàng cứ yên tâm, nàng ta đã phải trả một cái giá vô cùng đắt rồi."
Ta có chút cạn lời.
Hóa ra hai vợ chồng các ngươi kẻ trước người sau rượt đuổi đòi mạng một mình ta thôi à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"A Khê, đứa tiện tỳ vu oan giá họa cho nàng năm đó đã bị ta tự tay xử t.ử rồi, giờ đây ta cũng không cần phải chịu sự khống chế của bất kỳ kẻ nào nữa.”
"...A Khê, nàng có thấy vui mừng cho ta không?"
Sở Vân Chiêu dạo gần đây quan lộ hanh thông, liên tiếp thăng ba cấp, thâm đắc sự tín nhiệm và tán thưởng của Tần Vương.
Hắn nhạy bén lại ra tay tàn nhẫn, đã thay Tần Vương nhổ tận gốc không biết bao nhiêu dị đảng.
Chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, vị quý công t.ử vốn dĩ luôn lạnh lùng, thanh đạm nơi kinh thành năm nào, nay đã trở thành một tu la hai tay nhuốm đầy m.á.u tươi.
Nếu như Tần Vương thực sự ngồi lên vị trí cửu ngũ chí tôn kia, thì Sở Vân Chiêu chính là vị tân quý quyền khuynh triều dã, danh chính ngôn thuận.
Lúc này, ánh mắt hắn vô cùng nhu hòa, chỉ còn cách ta đúng một bước chân.
Thế nhưng khoảng cách ở giữa hai người lại giống như bị ngăn cách bởi vô vàn mảnh gốm sứ vỡ vụn nhọn hoắt lớn nhỏ, ai cũng không thể nào bước qua nổi.
Sở Vân Chiêu giơ tay ra, muốn chạm vào hàng lông mày và đôi mắt của ta.
"Sẽ không còn bất kỳ điều gì có thể cản trở hai chúng ta nữa rồi, A Khê, chúng ta làm lại từ đầu..."
Đáng tiếc thay, lời của hắn còn chưa kịp nói hết.
Một mũi tên nhọn x.é to.ạc không trung lao v.út tới.
Dòng m.á.u nóng hổi, b.ắ.n tung tóe lên trên mặt ta.
Ta ngơ ngác quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy Tạ Trường Lĩnh tay lăm lăm cánh cung cong, gương mặt hiện lên vẻ túc sát khôn lường.
Vào khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, thần sắc của hắn lập tức trở nên vô cùng nhu hòa, ấm áp.
"A Khê, qua đây với ta."
Ta nở một nụ cười rạng rỡ, cắm đầu chạy băng băng về phía hắn.
Ở phía sau lưng, bàn tay muốn níu giữ vạt áo của ta của Sở Vân Chiêu, cuối cùng lại vô lực buông thõng xuống đất.
Chỉ còn để lại một lời thốt ra hệt như một tiếng thở dài: "A Khê à."
…
Sử sách đời sau có ghi chép lại:
Mùa đông năm Chiêu Lịch thứ mười hai, Thành Đế bệnh nặng, Tần Vương mưu phản, bị Trấn Viễn đại tướng quân Tạ Trường Lĩnh tru sát ngay tại điện Cảnh Dương.
Mùa xuân năm sau, Hoàng tôn Tiêu Duệ kế thừa đại thống, cải niên hiệu thành "Trân Bình".
Đồng thời sắc phong Tạ Trường Lĩnh làm Hộ Quốc công, phu nhân Liễu thị làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân.
Tân đế tuy tuổi còn nhỏ, nhưng tính tình cần mẫn, khoan dung nhân hậu.
Từ sau khi đăng cơ đến nay, Ngài hạ giảm thuế vụ, hưng tu công trình, chú trọng quân bị.
Từ đó, Đại Chu binh cường dân phú, vạn quốc đều hướng về triều cống.