Thấp thoáng sau những cành hoa, hắn nhíu mày, trên mặt là vẻ chán ghét chẳng hề che giấu.
Ta sững sờ tại chỗ.
Giỏ xách đựng bánh điểm tâm trên tay run rẩy kịch liệt, suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
Diệp Tâm Đường quay đầu nhìn ta, nụ cười trên mặt như có như không.
Nàng ta nhếch môi, hỏi ta:
"Liễu Chi, Vân Chiêu ca ca dường như không hề hoan nghênh ngươi, ngươi còn muốn dày mặt đi tới đó nữa sao?"
Ta còn chưa kịp trả lời.
Giọng nói từ phía Lãm Nguyệt Đình lại rõ mồn một truyền tới.
"A Thiệu, ngươi đến muộn rồi, có điều Sở huynh phái người dặn dò phòng môn rồi, Liễu Chi kia hôm nay đừng hòng bước vào Sở phủ."
"Để ta nói nhé, Sở huynh bị vị tiểu thư bao cỏ này quấn lấy, đúng là xui xẻo tám đời! Giờ Sở huynh đỗ cao rồi, nàng ta chắc chắn càng không chịu buông tay đâu!"
"Phải đấy! Ai có mắt đều nhìn ra Sở huynh và thiên kim Diệp tướng mới là lang tài nữ mạo, lại có tình cảm với nhau, thế mà vị Liễu tiểu thư kia cứ nhất quyết muốn chen ngang vào..."
"Nghe nói kẻ bao cỏ đó hồi nhỏ bị thương ở não, không biết là ngốc thật, hay là đang cố tình giả vờ ngây ngô để tiếp cận Sở huynh nữa!"
Lời này vừa dứt.
Liền rước lấy một trận cười nhạo của đám người trong đình.
Còn Sở Vân Chiêu, vừa không giải thích, cũng chẳng hề phản bác.
Cách một khoảng không xa không gần, ta ngơ ngác nhìn hắn.
Nơi l.ồ.ng n.g.ự.c truyền đến một cơn nhói đau, nhưng lại xen lẫn chút ngỡ ngàng.
Ánh mắt của Diệp Tâm Đường rơi trên giỏ bánh bột hạt dẻ hoa quế kia, cười khẩy:
"Liễu Chi, ngươi không phải thật sự nghĩ rằng, dựa vào mấy món đồ ăn thô thiển này là có thể có được trái tim của Vân Chiêu ca ca đấy chứ?"
Khoảnh khắc tiếp theo, nàng ta giơ tay, hất văng chiếc giỏ.
"Choang!"
Đĩa sứ rơi xuống, bánh hạt dẻ lăn lông lốc khắp mặt đất.
Ta hoàn hồn lại, theo bản năng đẩy mạnh Diệp Tâm Đường một cái.
"Ngươi làm cái gì vậy hả?"
"A!"
Diệp Tâm Đường thuận thế ngã nhào xuống đất, tay quệt phải mảnh sứ vỡ, phát ra tiếng kêu đau khe khẽ.
Trong một góc, đám người ở Lãm Nguyệt Đình thảy đều nhìn sang bên này.
"Tâm Đường!"
Trên tay Diệp Tâm Đường m.á.u tươi đầm đìa.
Sở Vân Chiêu cẩn trọng nâng nàng ta dậy, rồi dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào ta:
"Liễu Chi, nàng phát điên cái gì thế? Xin lỗi mau!"
Ta cuống lên, vội vã giải thích:
"Sở Vân Chiêu, là nàng ta hất đổ bánh hạt dẻ ta làm cho ngươi, ta mới..."
Lời chưa nói xong, đã bị Tôn Thiệu ở bên cạnh biến giọng ngắt lời.
"Liễu tiểu thư, ngươi rõ ràng biết nửa tháng nữa là tiệc Kim Quế, vậy mà lại cố tình làm bị thương tay của Tâm Đường vào lúc này, ngươi là cố ý đúng không?"
Mỗi năm vào mùa thu, thư viện Bạch Lộc đều sẽ tổ chức tiệc Kim Quế.
Tại buổi tiệc không chỉ có thưởng hoa ngắm thu, mà còn có cả đấu tài nghệ.
Năm ngoái, Diệp Tâm Đường gảy một khúc 《Nhạn Bình Thu》, tài năng kinh động bốn phương, đoạt lấy vị trí đứng đầu.
Nhưng ta là một kẻ bao cỏ, lại chẳng có tài nghệ gì để phô diễn, làm sao có thể ghi nhớ cụ thể tiệc Kim Quế diễn ra vào ngày nào?
"Không phải!"
Ta trừng mắt nhìn Tôn Thiệu, "Ngươi đừng có ngậm m.á.u phun người!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc này, Diệp Tâm Đường tựa vào lòng Sở Vân Chiêu, khẽ nhíu mày, dịu dàng nói:
Nhật Nguyệt
"Thôi bỏ đi, chỉ là chút vết thương nhỏ, Liễu Chi muội muội chắc hẳn cũng không phải cố ý."
"Không cố ý mà đã có thể làm tay nàng bị thương thành thế này, nếu là cố ý thì còn ra sao nữa?"
Sở Vân Chiêu cười lạnh một tiếng.
Ngay sau đó liền dứt khoát xé một góc tay áo bào, thay Diệp Tâm Đường băng bó vết thương.
Hắn ôn tồn an ủi: "Ráng nhịn một lát, đại phu trong phủ tới ngay đây."
Nói xong, hắn quay đầu nhìn ta, ánh mắt lạnh lẽo như hai luồng điện.
"Liễu Chi, hoặc là xin lỗi, hoặc là bây giờ cút ngay lập tức, từ nay về sau đừng bao giờ bước chân vào cửa Sở phủ của ta nữa!"
Ta không hé răng.
Bánh hạt dẻ trên mặt đất sớm đã bị dẫm cho nát bấy.
Sở Vân Chiêu từ trước đến nay đều thông minh, trong suốt mười một năm quen biết, ta chuyện gì cũng nghe theo hắn.
Nhưng lần này.
Ta cảm thấy hắn dường như cũng có chút ngốc nghếch.
Một trận gió thu thổi qua, lá cây trong rừng xào xạc rụng xuống.
Giống như ngàn vạn con bướm khô bị đóng đinh trên cây, phát ra những tiếng ai oán trầm đục.
"Không đến thì không đến! Sở Vân Chiêu, ngươi nghĩ cái nơi này của ngươi là thứ bảo bối dát vàng dát ngọc gì ghê gớm lắm chắc?"
Ta khẽ lau khóe mắt, cố tỏ ra mạnh mẽ buông lại một câu tuyệt tình.
Sau đó đầu cũng không ngoảnh lại, dứt khoát xoay người rời đi.
Chẳng hề nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của đám người phía sau lưng.
…
Ta thẫn thờ cúi gầm mặt, một mình rảo bước trên phố lớn.
Vì có hôn ước với Sở Vân Chiêu.
Suốt nửa năm qua, mẫu thân luôn giữ ta ở trong phủ để thêu giá y.
Nghề thêu thùa này quả thực gian nan biết bao.
Đôi uyên ương trên bộ giá y đó, ta đã phải đồ theo mẫu không biết bao nhiêu lần, thêu xong lại sửa, sửa rồi lại thêu.
Đến nay khó khăn lắm mới thêu thành hình, vậy mà lại chẳng cần dùng đến nữa.
"Ái chà!"
Mải cúi đầu bước đi, ta không cẩn thận đụng trúng một người.
Ta lấy tay bịt chiếc mũi bị va đau nhói, rơm rớm nước mắt ngước lên nhìn.
Chỉ thấy một nam t.ử mình mặc cẩm y khinh bào đang đứng lù lù trước mắt, trên người hắn thoang thoảng mùi rượu, nhưng ánh mắt lại thập phần tỉnh táo.
"Nhìn đường."
Giọng nói lạnh lùng, trầm thấp.
Ta sững người.
Sao lại là hắn?
Con trai của Trấn Viễn đại tướng quân — Tạ Trường Lĩnh.
Mấy ngày gần đây, khắp kinh thành đều bàn tán xôn xao về hắn, cho dù ta có bị giữ ở trong nhà thì tai cũng nghe thấy không ít.
Người ta nói hắn đ.á.n.h đại bại quân Bắc Nhung, nhưng lại bị thương nơi tiền tuyến khiến đoạn tuyệt đường con cái.
Sau khi hồi kinh, hắn lại bị Công chúa thoái hôn.
Từ đó về sau hắn tâm tàn ý lạnh, ngày ngày mượn rượu tiêu sầu, đến buổi chầu sáng cũng không thèm lên nữa.
"Tiểu thư, đây có phải là chuyện 'trời ghen ghét người tài' mà lão gia từng nhắc tới không?"
Nha hoàn Xuân Đào khi kể cho ta nghe chuyện này còn lén lau nước mắt.
Cảnh tượng Tạ Trường Lĩnh xuất chinh hai năm trước dường như vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt ta.