Nương Tử, Ta Đưa Nàng Về Nhà

Chương 7



Nhưng nàng ta vẫn giữ nụ cười trên môi, thong thả lên tiếng:

"Vậy là Liễu Khê muội muội không có tài nghệ gì để góp vui rồi? Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này trách ta, ta cứ ngỡ muội và Sở bá mẫu tình nghĩa thâm hậu, nên mới nghĩ rằng..."

Nhật Nguyệt

Lúc nàng ta đang nói nửa chừng rồi ngừng lại đầy ẩn ý.

Ta đã đem những chiếc chén trước mặt xếp thành một hàng, rót vào lượng rượu có độ cao thấp khác nhau.

Sau đó cầm đôi đũa trúc lên, khẽ gõ nhẹ vào vành chén, phát ra những tiếng "tinh tinh" trong trẻo.

Nhịp điệu vui tươi, như dòng suối nhỏ tràn qua kẽ đá.

Theo khúc nhạc đơn giản nhưng đầy không khí hỷ khánh ấy, ta cất tiếng ngân nga điệu d.a.o chúc thọ thường thấy trong dân gian.

"Nguyện đem rượu trong chén, hóa thành suối phúc thọ..."

Lời ca mộc mạc, thẳng thắn, không một chút văn hoa trau chuốt, nhưng từng chữ từng câu đều thấu đượm lòng người.

Chỉ một lát sau, ta liền thu đũa lại.

Khom người hành lễ, giọng nói ôn nhu, trong trẻo:

"Ta không biết nhã nhạc, đành mượn chút 'nguyện ước phàm tục' này vậy. Chúc Sở phu nhân phúc thọ khang ninh."

Khắp gian phòng trước là im ắng một tờ.

Ngay sau đó liền có người cười khen ngợi:

"Thú vị lắm! Điệu nhạc này nghe vào khiến lòng người bừng sáng. Lời ca cũng hay, hơn hẳn mấy lời chúc tụng sáo rỗng, chua chát thường ngày."

Là Gia Vinh Trưởng công chúa lên tiếng.

Mọi người xung quanh liền nhao nhao hùa theo phụ họa.

Đến cả Sở mẫu cũng mang tính tượng trưng mà thưởng cho ta một bộ trang sức bằng đá quý.

Chỉ có sắc mặt Diệp Tâm Đường là xanh mét.

Nàng ta theo bản năng nhìn sang Sở Vân Chiêu ở bên cạnh.

Lại thấy ánh mắt của Sở Vân Chiêu từ đầu đến cuối vẫn nhìn chăm chú vào người ta.

Thậm chí lúc nghe ta thốt ra ba chữ "Sở phu nhân", hắn còn vô thức nhíu c.h.ặ.t lông mày.

Dường như hắn không hiểu nổi tại sao cách xưng hô của ta lại đột nhiên trở nên xa lạ, khách sáo đến như vậy.



Khi yến tiệc sắp sửa tàn, mẫu thân bảo ta ra ngoài vườn dạo chơi một lát.

Bà cùng Sở mẫu đang ở trong hoa sảnh trò chuyện.

Ta không đi xa, chỉ đứng đợi ở cạnh hòn non bộ gần đó.

Lúc buồn chán, ta lấy thanh ngọc tiếu đang đeo trên người ra, đưa lên soi dưới ánh mặt trời.

Còn lại ba ngày.

Thời hạn một tháng mà Tạ Trường Lĩnh nói sắp đến rồi.

Hắn thực sự sẽ đến chứ?

Trong lúc ta đang thẫn thờ suy nghĩ, bỗng nhiên có một lực đạo rất lớn kéo mạnh ta vào bên trong góc khuất.

"Chẳng phải đã nói từ nay về sau không bao giờ bước chân vào cửa Sở gia nữa rồi sao?"

Sở Vân Chiêu cười như không cười nhìn ta.

Ta chẳng cần suy nghĩ, trực tiếp đáp ngay:

"Xin lỗi, là ta nuốt lời, lần sau sẽ không thế nữa."

Nói xong, ta quay đầu định bước đi nhưng lại bị hắn giữ c.h.ặ.t lấy.

"Khoan đã, thứ nàng đang cầm trong tay là gì vậy? Sao trước đây chưa từng thấy nàng đeo bao giờ?"

Lúc Sở Vân Chiêu muốn nhìn cho kỹ.

Ta đã nắm c.h.ặ.t thanh ngọc tiếu trong lòng bàn tay, trừng mắt nhìn hắn:

"Liên quan gì đến ngươi?"

"Chậc, hung dữ thật đấy."

Sở Vân Chiêu khẽ nhíu mày, nhưng cũng không ép buộc ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn giơ tay, sửa lại chiếc trâm cài tóc suýt chút nữa rơi ra lúc ta giãy giụa ban nãy cho ngay ngắn.

"Tính khí của nàng sao ngày một lớn thế hả? Vừa rồi trên yến tiệc, nàng không nên khiến Tâm Đường phải mất mặt như vậy."

Sau phong ba hiến nghệ vừa rồi, có vài vị quý nữ đã lén lút cười nhạo Diệp Tâm Đường tự bê đá đập vào chân mình.

Giờ đây Sở Vân Chiêu lại ra vẻ như đem món nợ này tính hết lên đầu ta.

Ta mở to hai mắt, có chút không hiểu nổi.

"Là ta bảo nàng ta lên đài chắc?"

"..."

Im lặng một lát, Sở Vân Chiêu mới day day tâm mi, nhẹ giọng nói:

"A Khê, ta là muốn tốt cho nàng."

Nếu như trước khi vào phủ mà đã đắc tội với vị chủ mẫu tương lai quá mức gay gắt, hắn sợ sau này bản thân sẽ không bảo hộ được ta.

Thế nhưng ta của lúc này lại chẳng hề hay biết tâm tư ấy của hắn.

Chỉ lớn tiếng phản bác:

"Không phải!"

Ta nhân lúc Sở Vân Chiêu không đề phòng, hung hăng dẫm mạnh lên chân hắn một cái, thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn rồi cắm đầu chạy thẳng ra phía cửa hang non bộ.

Phía sau lưng vang lên tiếng gọi đầy tức giận của hắn:

"Liễu Khê!"

Sở Vân Chiêu, ta nghĩ đại khái là ta đã trở nên thông minh hơn một chút rồi.

Bởi vì ta bắt đầu hiểu được rằng, thứ tốt đẹp mà bản thân không cảm nhận được, thì chính là không tồn tại.

Ta quay lại hoa sảnh để tìm mẫu thân, chỉ mong sao được sớm ngày về nhà.

"Bây giờ Chiêu Nhi đã đỗ cao, lại được Tần Vương trọng dụng, sau này chuyện xã giao ứng đối chắc chắn sẽ không hề ít, vì vậy vị trí đương gia chủ mẫu này cần phải suy tính thật kỹ."

Tần Vương sao?

Từ sau khi Thái t.ử bạo bệnh qua đời vào năm ngoái, Tần Vương chính là người xuất chúng nhất trong số các hoàng t.ử còn lại của Thánh thượng.

Nghe người ta nói, hắn chính là vị Trữ quân tiếp theo.

Ở phía bên kia, giọng nói của Sở mẫu lành lạnh nhạt nhòa, dường như đang giãi bày nỗi bất đắc dĩ của bản thân với mẫu thân ta.

"Con bé Khê Nhi đó, ta cũng rất yêu thích, chỉ là nó... chung quy tính tình lại quá mức đơn thuần..."

Mẫu thân ta cười lạnh một tiếng.

"Cho nên Sở phu nhân là muốn huỷ bỏ hôn ước? Ngươi đừng quên, năm xưa hôn ước này là do chính tay lão Quốc công đồng ý!"

Sở mẫu nâng chén trà lên, nhấp một ngụm rồi thong thả nói:

"Khi ấy phụ thân đã bệnh trọng quấn thân, thần trí cũng mơ hồ đi nhiều, biết đâu chỉ là tùy miệng nói một câu, lao phiền ngươi phải ghi nhớ ngần ấy năm trời, quả thực cũng là cái lỗi của nhà chúng ta..."

"Ngươi!"

Sở mẫu lật lọng trơ trẽn như vậy về hôn ước năm xưa, khiến mẫu thân ta tức giận vỗ bàn đứng bật dậy.

"Mẫu thân, trời không còn sớm nữa, chúng ta sớm ngày về nhà thôi."

Ta bước vào hoa sảnh, không khóc cũng không náo, thần sắc vô cùng bình tĩnh.

Đến mức Sở mẫu cũng có chút kinh ngạc.

Bà ta mấp máy môi: "Khê Nhi, con..."

Ta hướng về phía bà ta hành một lễ, rồi khẽ kéo kéo vạt áo của mẫu thân.

"Mẫu thân, chúng ta đi thôi."

Chuyện hôn ước này, nếu cứ gượng ép mà làm thì thật chẳng còn ý vị gì nữa.

Huống hồ nam nhi Đại Chu có tới ngàn ngàn vạn vạn, người này không được thì ta đổi người khác.

Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc ta chuẩn bị bước ra khỏi hoa sảnh.

Một người đột nhiên lao lên chặn đường ta lại.

"Không được đi!"

Là Lâm Sương.