Ô Nha Linh Đang

Chương 19:



 

“Đại khái là do cái biểu cảm trên mặt ta lúc nhận được câu trả lời đó diễn tả sự tuyệt vọng, bi thương quá mức chân thực. Thế nên bọn họ đã bắt đầu dùng ánh mắt đầy sợ hãi mà dò xét, chằm chằm nhìn ta. Cái ánh mắt của sự đề phòng, cảnh giác cao độ. Bọn họ nghi ngờ gặng hỏi ta: 'Lục Lạc, muội muội không phải là bị xui xẻo sinh t.h.ả.m thật rồi đấy chứ'.”

“Vào cái khoảnh khắc rùng rợn đó, ta bỗng trào dâng một linh cảm mãnh liệt đến mức nghẹt thở rằng, nếu lúc đó ta chỉ cần khẽ gật đầu đáp lại một tiếng 'Phải', thì bọn họ sẽ lập tức chẳng do dự mà như hổ đói nhào lộn lên, hung hãn đè nghiến ta xuống mà trói gô lại. Thật sự đấy, ta đã đọc thấu được cái dã tâm tàn độc hắt ra từ trong ánh mắt bọn họ. Bọn họ đã lên nòng chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để xuống tay rồi. Cái ánh nhìn lạnh lẽo đó... thật sự quá đỗi xa lạ, thật sự quá mức kinh khủng, quá mức đáng sợ...”

“Nhưng mà, trớ trêu thay, những kẻ m.á.u lạnh định đẩy ta vào giàn hỏa thiêu đó... bọn họ lại chính là người cha, người nương ruột thịt mang nặng đẻ đau sinh ra ta cơ mà.”

“Cái lúc ban sơ mới tỉnh mộng, ta đã từng ôm ảo tưởng tự cao tự đại cho rằng bản thân mình nắm giữ sức mạnh to lớn có thể xoay chuyển càn khôn, cứu vớt được rất nhiều thứ. Nhưng cái kết cục bẽ bàng cuối cùng ta nhận được sau khi tỉnh mộng là phát hiện ra một sự thật chua chát: Ta căn bản là một kẻ vô dụng tịnh không thể làm được cái tích sự gì sất. Ta thậm chí còn yếu hèn đến mức ngay cả cái mạng nhỏ bé của bản thân mình ta cũng tịnh không có đủ năng lực để mà tự cứu lấy. Bất lực, sự thật là tận cùng của nỗi bất lực.”

Cái bếp lò đất nện chật chội trong gian bếp đại khái là do đun bằng củi ướt nên khói bốc ra cuồn cuộn um tùm quá, hun cho hai hốc mắt ta cay xè, nước mắt nước mũi cứ thế thi nhau tuôn trào ra lênh láng.

Ta cứ như một đứa trẻ bị bỏ rơi, vừa rấm rứt rơi lệ nức nở, vừa không ngừng lải nhải huyên thuyên kể lể dốc cạn ruột gan không điểm dừng. Thôi Bảo Nhi cứ đứng lặng lẽ lắng nghe, cuối cùng hắn chịu không nổi nữa, bước tới dang rộng vòng tay vững chãi ra, ôm c.h.ặ.t lấy ta vỗ về an ủi.

“Lục Lạc ngoan, đừng khóc lóc sướt mướt nữa mà. Chờ một tí teo nữa thôi là món khoai lang đã nướng chín tới nơi rồi, mùi thơm nức mũi luôn ấy chứ. Sau này, bất cứ khi nào cái dạ dày của ngươi réo lên đòi ăn, ta sẽ tự tay nổi lửa nướng cho ngươi ăn đến khi chán thì thôi.”

“Thôi Bảo Nhi ơi, trên cõi đời này ta hiện tại đã mất trắng, trắng tay tịnh không còn lại một thứ gì nữa rồi. Ta khát khao học được cách tự suy nghĩ, ta đã được khai thông đầu óc, thế nhưng cái thứ đại giới m.á.u me mà ta phải c.ắ.n răng trả giá... đó là ta phải vĩnh viễn mất đi người thân ruột thịt, mất đi đồng bào tộc nhân, và mất đi cả vị Đại điện hạ mà ta hằng ngưỡng mộ...”

“Lục Lạc, ngươi đừng bi quan thế. Ngươi vẫn còn có ta ở bên cạnh cơ mà. Từ nay về sau, nửa quãng đời còn lại ta sẽ thay thế bọn họ mà chăm lo chiếu cố cho ngươi, ta sẽ làm người nhà ruột thịt nương tựa của ngươi.”

Kể từ cái ngày định mệnh đó, ta đã quyết định buông bỏ tất cả, an phận lưu lại định cư tại thôn Thanh Ngưu.

Ba năm năm tháng thấm thoắt thoi đưa, cuối cùng ta đã khoác lên mình hỉ phục, gả cho Thôi Bảo Nhi làm vợ.

Ta vĩnh viễn tịnh không còn đường để quay đầu trở về cõi tiên nữa rồi. Cái bộ áo choàng kết bằng thoa vũ đen nhánh, thứ bảo bối duy nhất mang trong mình phép thuật có thể giúp ta quạt cánh sải bay một mạch vượt biển hồi hương về Bồng Lai kia, ta đã tự tay giao nộp cho Thôi Bảo Nhi, bảo hắn thẳng tay phóng hỏa thiêu rụi nó thành tro bụi.

Bởi vì một dạo nọ, ta đã vô tình chạm trán tái ngộ với ca ca ta.

Vào cái năm đầu tiên ta lưu lạc, bọn họ lại như thường lệ lóc cóc hạ phàm bay đến tận thôn Thanh Ngưu để tiến hành thu mua khoáng thạch. Trong lúc giao dịch, đại ca bỗng dưng mở miệng dò la Thôi Bảo Nhi xem có tình cờ nhìn thấy bóng dáng của cô muội muội đi lạc nào đó của huynh ấy ở dưới này hay không.

Lúc bấy giờ, ta sợ bóng sợ gió đành chọn cách trốn chui trốn lủi ở tít trong góc nhà tịnh không dám ló mặt xuất hiện.

Đại ca ta mang vẻ mặt ưu tư, trầm giọng dặn dò Thôi Bảo Nhi: “Ta có một đứa muội muội ruột tên là Ô Lục Lạc. Con bé đó đã gây họa tày đình, can tội gi·ết người ở trên cõi Bồng Lai. Hiện tại bọn họ đang lật tung cả thiên địa lên ráo riết truy nã gắt gao để bắt giữ nó, nhưng tìm mỏi mắt đến tận bây giờ vẫn tịnh chưa mò ra được tung tích của con bé nằm ở phương nào. Ta ở trong bụng thầm suy đoán, chắc mẩm là con bé đã rũ bỏ cái áo choàng thoa vũ đi rồi. Nếu như lỡ mai này ngươi có duyên cớ nào đó mà vô tình đụng mặt, nhìn thấy con bé, thì xin ngươi hãy chuyển lời nhắc nhở cho con bé một tiếng. Bảo nó rằng nó hoàn toàn có thể tự tay châm lửa thiêu hủy luôn cái bộ thoa vũ vướng víu đó đi. Chỉ cần làm thế, con bé sẽ vĩnh viễn mất đi phép thuật, lột xác trở thành một con người phàm tục chân chính. Từ cái khắc đó trở đi, vĩnh viễn nó sẽ tịnh không còn bất cứ khả năng nào có thể quạt cánh bay ngược trở về được chốn Bồng Lai nữa.”

Nhưng sự thực là, ta từ lâu đã tự nhận thức được rằng bản thân mình tịnh không thể nào quay trở về cái nơi tàn ác được gọi là bồng lai tiên cảnh đó nữa rồi.

Thôi Bảo Nhi về sau có kể lể lại với ta, hắn bảo rằng cái lúc giao dịch đó hắn đã to gan mở miệng hỏi ngược lại đại ca ta một câu thăm dò cốt tủy: “Vị đại ca đây trong lòng liệu có hay biết, Lục Lạc kỳ thực đã mắc phải căn bệnh 'sinh t.h.ả.m' rồi hay không?”

Đại ca nghe xong câu đó liền bật cười nhẹ một tiếng, nụ cười mang theo sự cam chịu: “Chuyện đó ta tự nhiên là dư sức đoán ra rồi. Nó dẫu sao cũng là muội muội ruột thịt m.áu mủ của ta, trong thâm tâm ta, ta chỉ cầu mong sao cho con bé có thể giấu nhẹm mình đi, yên bình mà hảo hảo tồn tại sống sót trên cõi đời này là đủ.”

Sau khi nhóm của ca ca ta hoàn tất giao dịch rồi quạt cánh bay đi, ta liền lục lọi lôi cái bộ thoa vũ cất giấu kỹ lưỡng ra, trịnh trọng giao phó vào tận tay Thôi Bảo Nhi. Ta dặn dò hắn hãy mang cái thứ đó giấu vào sâu trong ngọn núi rồi châm lửa thiêu hủy nó không để lại vết tích.

Lúc cầm lấy bộ thoa vũ, Thôi Bảo Nhi trân trân nhìn ta hỏi lại: “Lục Lạc, ngươi làm vậy... rồi sau này sẽ không ôm hối hận đấy chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thư Sách

Ta khẽ cười, kiên quyết lắc lắc cái đầu.

Mãi về rất lâu rất lâu sau này nữa, hai vợ chồng ta quyết định dọn dẹp hành lý, rời bỏ cái chốn sương mù giăng kín lối của trấn Sương Mù ấy.

Nhân gian phàm tục này rộng lớn bao la biết nhường nào, và cũng tấp nập náo nhiệt muôn màu muôn vẻ biết bao.

Ta đã được hòa mình dạo chơi ở những khu chợ phiên đông đúc, vui vẻ mua cho mình những xâu kẹo hồ lô ngào đường đỏ au ngọt lịm. Ta cũng đã được tự mình nếm trải cái hương vị thơm ngon của những chiếc bánh bao nhân thịt nóng hổi, cùng những bát hoành thánh nước lèo đậm đà hương vị trần gian.

Ta đã triệt để cắt đứt tiên duyên, thực sự hóa thân trở thành một con người phàm trần m.áu thịt.

Một cô nương mang cái xuất thân phổ phổ thông thông, tịnh không có gì nổi bật.

Cái thế đạo loạn lạc bấy giờ, một thân một mình tiểu cô nương gia yếu đuối dấn thân bôn ba ở thế giới bên ngoài, hiểm nguy lúc nào cũng rình rập chực chờ.

Thôi Bảo Nhi cứ như cái bóng, một tấc cũng tịnh không rời lẽo đẽo bám sát gót theo ta.

Ta quay đầu lại, mím môi xua đuổi hắn: “Ngươi vạn vạn lần tịnh không cần phải tỏ ra thương hại ta. Mau mau quay gót trở về cái thôn Thanh Ngưu của ngươi đi thôi.”

Hắn nghênh ngang nhếch cao cặp chân mày, xùy một tiếng cười nhạo phản bác lại cái suy nghĩ trẻ con của ta: “Xì, cái ngữ ngươi thì có cái thá gì mà đáng để ta phải rủ lòng thương hại cơ chứ. Là do tiểu gia ta rúc trong cái xó xỉnh thôn Thanh Ngưu đó mòn mỏi ngót nghét chờ đợi lâu quá đỗi rồi, nên nhân tiện đợt này rảnh rỗi sinh nông nổi, muốn nhấc gót ra ngoài dạo chơi vãn cảnh mở mang tầm mắt một phen đấy thôi.”

Cái tên nhóc Thôi Bảo Nhi này, ta vẫn còn khắc cốt ghi tâm cái lúc lần đầu tiên hai đứa đụng mặt. Lúc đó hắn lôi thôi lếch thếch bẩn thỉu nhường nào, quần áo thì rách rưới tả tơi từng mảnh, trông t.h.ả.m hại tịnh không khác gì một gã ăn mày cái bang thực thụ.

Hắn từng tâm sự mỏng với ta rằng cha hắn bạo bệnh nên đã ch·ết từ khuya lơ khuya lắc rồi. Nương hắn chịu không nổi cảnh nghèo khổ nên cũng lén lút ôm đồm bỏ nhà chạy theo người khác. Trong nhà nguyên bản thì vẫn còn sót lại một bà thái nãi nãi già cả lo mắt mờ chân chậm nuôi hắn, nhưng rồi một thời gian sau, thái nãi nãi cũng kiệt sức qu·a đ·ời, bỏ hắn lại một mình trên thế gian.

Hắn cứ thế trơ trọi một thân một mình mà nhọc nhằn bươn chải lớn lên. Thân cô thế cô không nơi nương tựa, hắn gắn bó chôn chân, leo lắt sinh hoạt suốt cả chặng đường tuổi thơ ở cái thôn Thanh Ngưu hẻo lánh thuộc trấn Sương Mù ấy.

Bản tính của hắn ngày xưa nổi danh là siêu cấp keo kiệt bủn xỉn vắt cổ chày ra nước. Hắn lúc nào cũng hầm hầm tính toán, một lòng một dạ chắt bóp từng đồng từng cắc lẻ mong tích cóp gom đủ tiền làm vốn để sau này còn đi rước vợ.

Thế nhưng lạ thay, dạo gần đây hắn lại đột nhiên trở tính hào phóng, vung tay vung chân vô độ. Hắn moi hết sạch sành sanh số tiền tích cóp giấu giếm trên người ra, dắt ta đi mua sắm không tiếc tay biết bao nhiêu là của ngon vật lạ để ăn, lại sắm sửa thêm hàng tá những món đồ chơi kỳ lạ để thỏa mãn tính tò mò của ta.

Ta vốn dĩ là kẻ "chân ướt chân ráo" mới chập chững giáng trần hạ phàm, đầu óc mù mờ tịnh không hề có lấy một chút khái niệm cơ bản nào về giá trị của tiền bạc hay sự xa xỉ đắt đỏ ở chốn này.

Chính vì cái sự vô tri ấy, mà chỉ trong vòng một khoảng thời gian ngắn ngủi không đáng kể, ta đã phung phí, vung tay quá trán tiêu xài sạch bách cái số tiền tài mà hắn đã phải đổ mồ hôi sôi nước mắt vất vả nhịn ăn nhịn mặc tích cóp bao năm ròng.

Đối mặt với cái mớ hỗn độn này, trong thâm tâm ta cảm thấy vô cùng áy náy khôn nguôi, bèn lí nhí lên tiếng tạ lỗi: “Thôi Bảo Nhi à, toàn bộ cái số tiền dưỡng lão để dành cưới vợ của ngươi đã bị ta phá hoại tiêu tốn hết sạch sành sanh mất rồi. Sự tình đã đến nước này... giờ phải biết làm sao để đền bù cho ngươi đây hả?”

Nghe câu hỏi ngô nghê của ta, hai gò má hắn phút chốc ửng đỏ lựng lên như gấc. Hắn làm bộ hừ lạnh một tiếng, đ.á.n.h trống lảng vặc lại: “Cái đồ ngốc như ngươi thì biết cái quái gì chứ! Cho dù trong tay túi rỗng tuếch không có lấy một cắc bạc, tiểu gia ta đây vẫn dư sức rước được một cô tức phụ nhi xinh đẹp ngoan ngoãn về nhà. Nữ nhi nhà lành thích ta ở trong thôn có mà xếp hàng dài đếm không xuể kìa.”

“Nếu sức hút của ngươi lớn đến thế, vậy thì vì cớ gì ban đầu ngươi còn sống ch·ết phải chắt bóp tích cóp tiền để cưới vợ làm cái gì?”

“Là bởi vì... ta một lòng một dạ chỉ muốn dùng số tiền ấy để cưới được vị tiểu cô nương mà chính bản thân ta thực sự yêu thích mà thôi.”

Vậy là câu chuyện của Thôi Bảo Nhi và tiểu Kim Ô Lục Lạc đã chính thức rẽ sang một hướng hoàn toàn mới ở nhân gian rồi.